Giờ Triệu Đại Lang ngủ nữa.
Hắn dậy thu dọn đồ đạc, sáng sớm là lên trấn.
Miệng , nhưng trong lòng vẫn vui.
Vui vì coi trọng đứa trẻ.
Thế nên yên tâm ngủ, mặc bận rộn.
Trời tờ mờ sáng, gọi dậy.
Lần đầu ăn bữa sáng do Triệu Đại Lang nấu, năm quả trứng luộc, một bát nước đường đỏ.
“Nàng mau ăn, ăn xong chúng .”
“Nàng cần lo gì, chuẩn cả .”
Xe la rửa sạch, lót chăn đệm.
Triệu Đại Lang vỗ n.g.ự.c:
“Bạc cũng mang đủ , nàng mua gì thì mua.”
Ta ăn trứng, uống nước đường đỏ, mỉm dịu dàng.
Đây là đầu tiên lên trấn.
Nói đúng hơn, là đầu tiên rời khỏi thôn xa, còn là trấn.
Nhìn gì cũng thấy lạ, gì cũng thấy .
Trấn cũng náo nhiệt, ít nhất đối với là .
Chúng tiên khám đại phu.
Bắt mạch tay trái đổi sang tay , đại phu mới :
“Mạch như bàn châu lăn, đúng là hỉ mạch.”
“Chúc mừng hai vị, sắp đón sinh mệnh mới.”
Triệu Đại Lang hề hề ngốc nghếch.
Trong lòng cũng vui.
“Đại phu, là đầu mang thai, cần chú ý những gì?”
Những điều đại phu dặn, đều ghi nhớ.
Không việc nặng, , ăn ít chia nhiều bữa, nhiều thứ kiêng.
Ta nhớ kỹ từng điều.
Còn kê thêm hai hũ ô mai, để khi ăn , buồn nôn thì ngậm một viên cho dễ chịu.
Triệu Đại Lang đỡ khỏi y quán, miệng vẫn ngừng ngốc.
“Vui lắm ?”
Triệu Đại Lang gật đầu.
“Ta một lẻ loi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng sắp một cùng huyết mạch, thật !”
Ta cũng thấy .
Vì cũng sắp một cùng huyết mạch.
Là đứa trẻ mang nặng đẻ đau mười tháng mà sinh .
Dù là trai gái, cũng sẽ dùng cả mạng sống mà yêu thương.
Có lẽ vì sắp cha, Triệu Đại Lang vui đến mất phương hướng.
Cái cũng mua, cái cũng mua.
Chỉ cần là đồ dùng cho trẻ con, đều mua.
Ta căn bản khuyên nổi.
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
“Cái dùng hết, đứa còn dùng tiếp . A Man, nàng vất vả chút, sinh thêm cho hai đứa nữa, đều nàng.”
“……”
Cũng .
Ta vốn cũng nghĩ sinh thêm mấy đứa.
Hắn còn dẫn ăn quán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lua-am-nhan-gian-the-su-an-hoa/6-hoan.html.]
Đó là ăn quán đấy, đắt đến vô lý.
Xe la chở đầy ắp, chúng về đến nhà khi trời tối.
Ta định nấu bữa tối, Triệu Đại Lang bảo , để nấu.
Hắn nấu ăn ?
“Ta mua bánh bao , tối nay ăn bánh bao, với dưa muối nàng , ngon lắm.”
Ta chợt phát hiện, Triệu Đại Lang nhiều lên .
Đồ ăn cho Mị Mị, Đại Hắc cũng là nấu, may mà cả hai kén ăn.
Gà cũng do cho ăn, trộn đầy một chậu cám gạo, mấy con gà ăn no căng, mai khỏi cần cho ăn.
Hắn còn đun nước nóng, bảo ngâm chân.
Dù là vì đứa trẻ, nhưng hưởng thụ là .
Bắt bẻ thì .
9
Triệu Đại Lang còn một chuyện chấn động cả thôn.
Hắn mua về một hầu.
Một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi, mặt mày phong sương, chút y thuật, may vá khéo, nấu ăn cũng , tên là thím Chu.
“Sau ngươi chỉ cần hầu hạ nàng cho .”
Dân làng hỏi , nghĩ ?
“Ta sắp hai mươi bảy , khác hai mươi bảy con cái đầy đàn, thì một đứa cũng .”
“Vợ vất vả lắm mới mang thai, mua là hầu hạ nàng ? Là hầu hạ con .”
“Ta cũng trưởng bối giúp đỡ, trong nhà một thím từng trải, chăm sóc nàng kỹ hơn, bình an sinh con, còn hơn thứ khác.”
Dân làng xong, thấy lời lý.
Bất hiếu ba, vô hậu là lớn nhất.
Đổi là ai, cũng coi trọng việc nối dõi.
Triệu Đại Lang là đúng!
Trần Hà thị tìm tới cửa.
Bà lấy cớ Triệu Đại Lang tiền mua hầu, thì nên đưa mười lạng bạc cho nhạc phụ chữa bệnh, cửa nhà la.
Thím Chu cũng là nhân tài, nhà xí múc một gáo phân tạt thẳng qua.
“Lão gia nhà , ông và nương t.ử đều nhân. Bất cứ ai đến cửa lóc, thích mà là kẻ thù. Ngươi còn , sẽ dùng gáo phân đ.á.n.h ngươi.”
“A a a…”
Trần Hà thị hét lên, chạy bán sống bán c.h.ế.t.
Mùi hôi , thật sự bay cả một đoạn đường, thối chịu nổi.
Trong nhà thím Chu, hầu như cần việc, chỉ yên tâm dưỡng thai, ăn ngon uống đủ ngủ yên, dạo trong sân, đùa mèo dắt ch.ó.
Cái tết , cũng là cái tết sống thoải mái, vui vẻ, an nhàn nhất.
Mười tháng mang thai, một ngày sinh nở.
Đau một ngày một đêm, cuối cùng sinh một bé gái.
Nhăn nhúm, nhưng trắng trẻo.
Triệu Đại Lang ôm con rời tay.
“A Man, nghĩ xong , đặt cho con tên gì.”
“Bảo Châu.”
“Bảo bối của chúng , minh châu trong lòng bàn tay.”
Thấy thích con gái, giống giả vờ.
Ta liền yên tâm.
Đã thích con trẻ như , thế nào cũng sinh thêm cho vài đứa.
Ba năm đứa chê ít, bảy tám đứa cũng chẳng chê nhiều.
-Hoàn-