Lông heo Triệu Đại Lang để khi mổ, đều lựa , rửa sạch phơi khô, dùng dây gai buộc thành từng bó, mỗi bó bán năm văn tiền, một con heo buộc sáu bó, tức là ba mươi văn.
Một tháng gần một lạng bạc.
Đây là việc mua bán riêng giữa và lái buôn, ngoài, càng kín miệng, hé nửa lời với ai.
Ta đến nhà Triệu Đại Lang hơn ba tháng.
Chúng từng viên phòng, cũng từng nhắc đến, càng ép buộc .
Mỗi ngày giặt giũ nấu nướng cho , chăm chút mấy luống rau trong nhà, nuôi gà, mèo, ch.ó của .
Phải, trong lòng sớm xem gà, mèo, ch.ó đều là của .
Đêm , Triệu Đại Lang về muộn, liền dẫn mèo ch.ó về phòng, ánh đèn dầu vá đế giày, tiện thể chờ .
Lỡ về ăn cơm, còn thể hâm nóng .
Tiểu Xuyên gõ cửa sân, Đại Hắc sủa ầm lên.
“Đi thôi, là Đại Lang về .”
Còn mở cửa sân, ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
“Tẩu t.ử, ca uống say .” Tiểu Xuyên đỡ Triệu Đại Lang sân.
Rồi đưa phòng của .
Phòng Triệu Đại Lang, từng , thậm chí từng tò mò.
Đêm nay cũng sẽ .
Ta lập tức nhóm lửa đun nước, bưng đến cửa đưa cho Tiểu Xuyên.
“……”
Tiểu Xuyên cũng chẳng lấy lạ, đưa tay nhận lấy, đút cho Triệu Đại Lang uống.
Ta ngoài cửa, rõ căn phòng của .
Bừa bộn.
Thứ gì cũng , để lung tung khắp nơi.
Nuôi mèo ch.ó , chuột gián còn, nhưng mùi hôi thì thật khó mà diễn tả.
Tiểu Xuyên .
Ta lên tiếng giữ :
“Ngươi ở , say thế .”
“Vậy lời tẩu t.ử.”
Ta hỏi vì Triệu Đại Lang uống say như .
Dù mỗi đều chuyện vui buồn của riêng , bàn rượu khó tránh uống thêm vài chén.
Hôm Triệu Đại Lang dậy sớm, ngủ đến tận trưa.
Câu đầu tiên khi thấy là:
“A Man, nàng viên phòng với , sinh cho một đứa trẻ ?”
Nghe sững sờ, mắt trố miệng há.
Hoảng loạn đến mức chẳng .
“Ta… …”
“Nàng cần vội trả lời , suy nghĩ kỹ .”
Ta lặng lẽ gật đầu.
Cuộc sống hiện giờ yên bình hòa, mỗi tháng đều kiếm bạc, một năm dù ít cũng dành dụm bảy tám lạng.
Nếu viên phòng, và Triệu Đại Lang chính là vợ chồng…
Ta suy nghĩ nghiêm túc suốt ba ngày, nghĩ hết những lợi hại thể nghĩ .
Vẫn quyết .
Mãi đến khi lái buôn làng, hỏi:
“Chương đại gia, ngài quanh năm bên ngoài, nay thế đạo ?”
Chương đại gia uống nước đưa.
“Thế đạo , loạn lắm.”
“Như thôn các ngươi, sâu trong núi, cách xa huyện thành trấn nhỏ, chẳng tin tức gì.”
“Biên cương năm nào cũng đ.á.n.h , mỗi năm c.h.ế.t bao nhiêu .”
Chiến tranh, c.h.ế.t ch.óc, dường như xa xa với .
nếu từ chối Triệu Đại Lang, sẽ thể ở đây.
Ta dám đem mạng đ.á.n.h cược.
Cuộc sống hiện tại, so với khi còn ở nhà họ Trần, hơn bao nhiêu .
Vì thế trong bữa tối hôm .
“Ta nguyện ý.”
Tay Triệu Đại Lang đang bưng bát khựng .
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/lua-am-nhan-gian-the-su-an-hoa/4.html.]
“ cũng mấy điều kiện.”
“Chúng ngủ chung một phòng, ngươi tự dọn dẹp cho sạch sẽ.”
“Bạc ngươi kiếm , đưa cũng . ngươi để ăn no mặc ấm, bất kể chuyện gì xảy , ngươi đ.á.n.h .”
“Chuyện bên ngoài ngươi quyết, chuyện trong nhà quyết.”
Triệu Đại Lang xong, khẽ gật đầu, nhàn nhạt ừ một tiếng.
Lần đầu viên phòng, trong lòng sợ hãi vô cùng.
Nhất là khi Triệu Đại Lang cởi áo tiến về phía đang giường.
Ta co rúm thành một cục, run rẩy ngừng.
Khi đưa tay chạm , thét lên một tiếng.
“Nếu nàng , thôi .”
Khi định , kéo tay .
“Ta… nguyện ý.”
“Ngươi… ngươi nhẹ một chút.”
6
Lần đầu viên phòng, ngoài đau , vẫn chỉ là đau.
Triệu Đại Lang thì chẳng mệt.
Hôm chẳng dậy nổi, ngủ liền nửa ngày.
Mèo ch.ó, gà đều đói đến kêu inh ỏi.
Bụng cũng đói đến réo vang.
Gắng gượng dậy, nấu cho trứng gà đường đỏ, chuẩn đồ ăn cho mèo ch.ó, cho gà ăn.
Triệu Đại Lang trở về.
Sau lưng còn Tiểu Xuyên.
“Tẩu t.ử.” Tiểu Xuyên vẫn nhiệt tình như cũ.
Có lẽ vì viên phòng, ánh mắt Triệu Đại Lang … nhỉ…
Nhu hòa hơn nhiều.
Hắn bảo Tiểu Xuyên chuyển đồ trong phòng ngoài.
Tiểu Xuyên đáp một tiếng, lập tức việc.
Triệu Đại Lang tới mặt , từ trong n.g.ự.c lấy một bọc vải đỏ.
“Theo tam môi lục sính, cũng bái đường thành , là nàng chịu thiệt.”
“Vòng tay, mua cho nàng.”
Ta bất ngờ.
Lại vô cùng vui mừng.
Vui vẻ nhận lấy bọc vải đỏ, mở xem.
Một chiếc vòng bạc .
Ta do dự, liền đeo lên cổ tay.
“Đẹp lắm, thích.”
“Thích là .”
Hắn dường như cũng ngượng.
Vội :
“Ta việc, tối nay giữ Tiểu Xuyên ăn cơm nhé.”
“Vậy thêm hai món.”
Đồ trong phòng Triệu Đại Lang chuyển ít.
Thật sự là thứ gì cũng .
Hắn và Tiểu Xuyên việc hăng say.
Ta giúp cũng lực bất tòng tâm.
Đành trốn bếp chuẩn bữa tối.
Hai nam nhân việc thì quả thật thô ráp, quét mấy sọt bụi, cũng hiếm thấy.
Đồ lớn thì lau qua cho sạch bụi chuyển phòng.
Đồ lặt vặt, Triệu Đại Lang xổm chọn lựa.
Thứ bỏ ít, dường như mỗi món đều lai lịch, cầm lên sờ sờ .
Không nghĩ tới điều gì, tự ngốc.
“Nếu thật sự thích mấy món , thì cứ giữ . Quay đầu tìm thợ mộc đóng cái tủ, bày từng món , lúc nào xem cũng , còn hơn vứt lung tung cho bám bụi.”
Triệu Đại Lang liền vỗ trán một cái.