LIỄU RỦ BÓNG HOÀNG THÀNH

Chương 1: Tiến cung

{01}

Việc ta tiến cung, kỳ thực là một sự cố ngoài ý muốn.

 

Ta tên Giang Ánh Liễu, năm nay mười bốn tuổi, xuất thân từ một gia đình thư hương thế gia. Tổ phụ là Thái phó đương triều, tổ mẫu là Cô tổ mẫu của Thánh thượng, Hoa Dương Đại Trưởng công chúa. Phụ thân cùng các thúc phụ đều làm quan trong triều, các huynh trưởng đều là những thiếu niên tài giỏi. Thật sự là một gia tộc đang trên đà phát triển, hưng thịnh.

 

Gia tộc như vậy chắc chắn phải đưa một nữ nhi vào cung, chỉ là ta chưa bao giờ nằm trong danh sách được lựa chọn. Không phải vì dung mạo ta thua kém người khác, mà là vì ta… quá ngốc.

 

Tổ mẫu thường nói ta giống bà, là ấu nữ nhi, không có tâm cơ, nghe không hiểu ý tứ sâu xa. Các tỷ muội mượn cớ so tài làm thơ mà tranh giành tình cảm, suýt chút nữa đánh nhau, ta vẫn còn đang chăm chú cân nhắc xem thơ của mình có chỗ nào dùng từ chưa hay.

 

"Thôi, đợi tiểu Liễu nhi tròn mười sáu, tìm cho nó một vị phu quân xuất thân thấp kém nhưng biết cầu tiến vậy!” Lão tổ tông nói như vậy, ta cũng thấy khá hài lòng, nên căn bản không hề mảy may nghĩ đến chuyện tranh sủng.

 

Nào ngờ, trước đêm tuyển tú, hai vị tỷ tỷ của ta, một người nổi ban đỏ khắp mặt, một người rơi xuống hồ, ta bị đẩy vào tình thế không trâu bắt chó đi cày, mơ mơ màng màng đến hiện trường tuyển tú, và dĩ nhiên, được tuyển chọn.

 

Hoàng Thượng không phải để mắt đến ta, mà là phụ huynh của ta. Câu nói thật lòng này nghe sao cứ thấy sai sai.

Bạn cần đăng nhập để bình luận