LIỄU RỦ BÓNG HOÀNG THÀNH
Chương 02: Lần đầu thị tẩm
{02}
Hoàng Thượng rất vui mừng, khen ta viết tốt, bảo ta gặp hắn đừng căng thẳng như vậy, nói chuyện cũng không nên câu nệ, ta nghĩ mãi mới nói được một câu: "Vâng." Hoàng Thượng không biết tại sao, lại cười càng vui vẻ hơn, hắn cùng ta dùng bữa, gần như là đút cho ta ăn, đây có lẽ là ân sủng lớn lao, nhưng ta không thích, ta ăn ở đây không được thoải mái, thứ hắn đút cho ta dù thích hay không thích cũng phải ăn hết, tay nghề của ngự thiện phòng Vĩnh An cung lại không bằng Thục Phi nương nương… Càng nghĩ càng thấy tủi thân.
Hoàng thượng có lẽ rất thích ta, ta lại có chút sợ hắn, cũng có chút ngượng ngùng, ta cúi đầu, hắn liền dùng ngón tay nâng cằm ta lên, vuốt ve môi ta bảo ta đừng sợ.
Ta không nhớ mình ngủ lúc nào, chỉ nhớ cuối cùng ta đã khóc, hắn lại vẫn cứ cười. Tỉnh dậy thì hắn đã bãi triều, ngồi bên giường ta nhìn ta mỉm cười, còn giúp ta chải tóc họa mày. Lúc dùng bữa sáng hắn hỏi ta: "Kiều Kiều nhi, trẫm cho nàng chuyển đến Trường Lạc cung, nàng có thích không? Trường Lạc cung rất gần Vĩnh An cung, nàng nhớ trẫm thì có thể đến Vĩnh An cung."
Hoàng Thượng rốt cuộc đang nghĩ gì, chúng ta mới quen biết hai ngày, tại sao ta phải nhớ hắn? Nhưng loại lời này không thể nói ra, ta chỉ cúi đầu hỏi: "Có thể không đi được không…"
Ta thấy hắn cười nhìn ta, liền mạnh dạn nói: "Ta… thiếp ở Di Hoa cung rất thoải mái, Tam công chúa rất đáng yêu, thiếp rất thích con bé… Thiếp không muốn ở một mình…"
Ta càng nói càng sợ, càng nói giọng càng nhỏ, sợ hắn tức giận, lại sợ hắn nhất định muốn ta dời cung, không tự chủ được liền mang theo giọng điệu nức nở. Hoàng Thượng cười càng to hơn: "Được được được, Kiều Kiều nhi không thích thì không dời, trẫm đến thăm nàng nhiều hơn là được."
Hoàng Thượng này cũng không tính là quá xấu.
Ta trở về Di Hoa cung, ban thưởng của Hoàng Thượng cũng đến, chất đầy Lan Phần các của ta, Thục Phi nương nương cũng rất vui, cùng ta xem từng món một, bảo ta dùng hết những đồ trang trí được ban thưởng.
Đêm mùng bốn tháng năm, Hoàng Thượng không triệu kiến ai cũng không vào hậu cung, nhưng hắn có đưa đến mấy món ăn, đặt chung một bàn với đồ ăn của Thục Phi nương nương, so sánh thì quá thảm hại, Thục Phi nói với ta đồ ăn được ban nếu không động đũa, dọn xuống để người ta biết được thì không tốt, ta đành phải miễn cưỡng ăn vài miếng, vì vậy đã bỏ lỡ món đầu sư tử xá xíu, suýt chút nữa cãi nhau với Tam công chúa.
Ngày mùng năm tháng năm, sáng sớm đã muốn đến Vị Ương cung tìm Hoàng Hậu nương nương, hôm nay có thể gặp nội tổ mẫu rồi, thật vui quá đi mất! Thế nhưng y phục vừa thay xong còn chưa ra khỏi cửa đã có người đến truyền chỉ bảo ta thị tẩm, tức đến mức ta cũng mắng một câu: Hoàng đế lão nhân thật đáng ghét! Thục Phi vừa cười vừa dỗ ta, hứa với ta rằng khi nàng gặp nội tổ mẫu sẽ nói với bà là ta vẫn ổn, ta mới nước mắt lưng tròng đi đến Vĩnh An cung.
Hoàng đế lão nhân hôm nay tâm trạng tốt, mặc trường bào màu thiên thanh đang vẽ tranh, ta còn chưa hành lễ đã bị hắn kéo vào lòng, chỉ vào bức tranh hỏi: "Kiều Kiều nhi, có giống nàng không?"
Bức tranh vẽ một nữ tử mặc váy xanh ngồi trước bàn, một tay chống cằm đang ngủ gật, tranh thì đẹp đấy, nhưng có giống hay không thì khó nói, dù sao ta cũng chưa từng thấy bóng lưng của mình trông như thế nào.
Ta nghĩ vậy, liền nói thật như vậy, Hoàng Thượng ôm ta vào lòng cười ha hả, rốt cuộc chỗ nào buồn cười? Ta thật sự không hiểu nổi điểm cười của bậc cửu ngũ chí tôn.
Hoàng Thượng cười xong phát hiện hốc mắt ta hơi đỏ, liền không vui, đặt ta lên đùi hỏi ta tại sao khóc, có phải có người bắt nạt ta không. Câu hỏi này ta nên trả lời thế nào? Ta chỉ có thể nhìn hắn một cái rồi cúi đầu, hy vọng hắn có thể tự mình hiểu ra ta không thích đến Vĩnh An cung, thả ta về.
Không biết ánh mắt này khiến Hoàng Thượng hiểu lầm cái gì, hắn khẽ cười một tiếng rồi bắt đầu hôn lên trán ta, thật lo lắng hắn sẽ làm hỏng lớp trang điểm mà ta đã tỉ mỉ chuẩn bị để gặp nội tổ mẫu! Vừa hôn vừa dỗ dành: " Kiều Kiều nhi, là trẫm không tốt, hôm qua không gặp nàng, làm nàng buồn phải không? Ngoan nào Kiều Kiều nhi, là trẫm không tốt, sau này trẫm nhất định sẽ ở bên nàng nhiều hơn, được không?"
Không tốt! Ta đã ba ngày liên tiếp không được chơi xích đu với Tam công chúa rồi! Gia Lạc đáng thương hôm qua còn rưng rưng nước mắt tố cáo ta!
Ta nghĩ mãi, mới cố gắng lắp bắp nói: "Hoàng… Hoàng Thượng… vẫn nên… mưa móc đều sương thì tốt hơn…"
Nhanh đi tìm người khác đi! Trần Quý Phi rất thích người mà!
Nhưng Hoàng Thượng lại một lần nữa hiểu lầm ta, hắn úp ta vào n.g.ự.c mình, vỗ về như dỗ dành một đứa trẻ: "Kiều Kiều nhi ngốc, trẫm hiểu hết."
Hoàng Thượng ở cùng ta cả ngày, dẫn ta đi dạo Ngự hoa viên một vòng, cùng ta cho cá ăn, cùng ta đánh cờ, lại cùng ta viết chữ, ăn xong bữa tối lại hỏi ta có biết đàn không? Ta nói biết một chút, hắn hỏi ta có biết đàn khúc Phượng Cầu Hoàng không?
Chắc hẳn những ai không biết đàn khúc Phượng Cầu Hoàng thì không dám nói mình biết đàn.
Ta liền đàn cho hắn một khúc Phượng Cầu Hoàng, vừa đàn vừa nghĩ, ngày xưa khuê phòng tỷ muội đông đúc, ai ai cũng xuất sắc, ta đàn không hay bằng hai vị tỷ tỷ từ nhỏ đã chuẩn bị vào cung, đến cuối cùng, tâm nguyện chuẩn bị kỹ càng lại thành mây khói, người vô tâm lại ở đây miễn cưỡng gảy đàn, số phận thật biết trêu ngươi.
Hoàng Thượng nghe ta đàn, ánh mắt cứ nhìn chằm chằm ta không rời, đàn xong hắn nói một câu, ta giả vờ không nghe rõ: "Hoàng Thượng?"
Hắn cười bế ta lên: "Kiều Kiều nhi đàn thật hay."
Tối hôm đó ta lại khóc mà ngủ, trước khi ngủ hắn dỗ dành ta nói rất nhiều lời khó nghe, cứ bắt ta gọi hắn là "Tu ca ca", ta không gọi hắn liền trêu chọc ta, mơ màng ngủ thiếp đi, hắn vừa vuốt tóc ta ra sau tai vừa ngân nga hát ru ta ngủ.
Ngày mùng sáu tháng năm, đây là lần đầu tiên ta đến Vị Ương cung thỉnh an sau khi thị tẩm.
Mấy lần trước Hoàng Hậu nương nương đều truyền khẩu dụ, nói ta còn nhỏ vất vả rồi, không cần thỉnh an, lần này tỷ ấy cũng truyền khẩu dụ. Nhưng ta không muốn không đi nữa, ta rất nhớ Hoàng Hậu nương nương, ta muốn đến gặp tỷ ấy, ta không muốn để tỷ ấy nghĩ rằng ta được Hoàng Thượng sủng ái vài ngày liền kiêu ngạo, không tôn trọng tỷ ấy, không phải sợ Hoàng Hậu nương nương sẽ phạt ta, tỷ ấy mới không làm vậy, ta là sợ tỷ ấy buồn.
Thục Phi nương nương mặc bộ cung trang cũ màu tím nhạt, làm cho đôi mắt sáng ngời của nàng trở nên nhạt nhòa, ta cũng mặc y phục rất bình thường, trên đường đi Thục Phi cứ lải nhải: "Ngậm chặt răng chịu đựng, nói gì cũng đừng đáp lại. Cứ coi như Trần Thái Dung đang xì hơi trước mặt mọi người."
Cái rắm của Trần Quý Phi này vừa thối vừa dài, từ lúc ta vào Vị Ương cung đã bắt đầu nói bóng nói gió, nói chưa được hai câu liền biến thành chỉ thẳng mặt ta mà giáo huấn. Ta ngồi ở dưới Ôn Chiêu Nghi, cúi đầu như chim cút. Ngày thường Trịnh Thục Nghi được sủng ái nhất vốn cùng Trần Quý Phi như nước với lửa, hôm nay lại phụ họa không ngừng.
Ta cúi đầu, suốt cả buổi trừ câu "Cẩn nghe nương nương dạy bảo" lúc ban đầu ra thì không nói thêm lời nào, Trần Quý Phi không nhịn được, đập bàn mắng ta không biết xấu hổ quen thói câu dẫn…
Nàng ta còn chưa nói hết câu đã bị Hoàng Hậu nương nương cắt ngang.
Đây là lần đầu tiên ta thấy Hoàng Hậu nương nương nghiêm mặt, khi tỷ ấy không còn vẻ mặt mệt mỏi yếu ớt, ngồi thẳng lưng lên, chỉ cần một ánh mắt cũng đủ khiến cả sảnh im phăng phắc.
"Quý Phi vào cung cũng đã bốn năm rồi, sao vẫn không biết quy củ như vậy? Uyển Tiệp Dư hầu hạ Hoàng Thượng vất vả rồi, thưởng!"
Chắc là Hoàng Hậu nương nương đã lâu không nổi giận, cả Vị Ương cung im lặng như tờ, Trần Quý Phi đứng giữa sảnh, nhìn chằm chằm Hoàng Hậu, Hoàng Hậu nương nương vẫn ngồi yên không nhúc nhích, cũng lạnh lùng nhìn nàng ta.
Phá vỡ sự đối đầu này là một đạo thánh chỉ, Hoàng Thượng thăng phân vị cho ta, phong ta làm Uyển Tu Nghi. Trần Quý Phi cuối cùng không nhịn được nữa, đập vỡ một chiếc vòng ngọc rồi bỏ đi, nước ngọc của chiếc vòng đó… Đừng cho ta! Thật là đau lòng c.h.ế.t ta rồi!
Ta cùng Thục Phi và Ôn Chiêu Nghi ở lại Vị Ương cung, Hoàng Hậu nương nương rất dịu dàng an ủi ta, bảo ta đừng sợ, lại hỏi ta Hoàng Thượng đối xử với ta có tốt không? Ta có thích Hoàng Thượng không? Ngày thường hầu hạ Hoàng Thượng đừng quá căng thẳng, chỉ cần giữ bổn phận đừng tùy hứng là được…
Ta gục đầu xuống đầu gối Hoàng Hậu nương nương, nhỏ giọng nói: "Nương nương, Hoàng Thượng bảo thiếp đàn khúc Phượng Cầu Hoàng cho người nghe."
Hoàng Hậu nương nương vuốt ve trán ta nói, vậy Liễu nhi cứ đàn cho tốt.
Ta lại nói, Hoàng Thượng còn viết “Đồng cư Trường Can lý, lưỡng tiểu vô hiềm nghi.”
Hoàng Hậu nương nương trầm ngâm hồi lâu, chỉ nói một câu: tiểu Liễu nhi, muội thật là một đứa trẻ ngoan.
Ta là một đứa trẻ ngoan sao? Ta không biết. Ta chỉ nhớ Thục Phi nương nương nói, ta rất giống Hoàng Hậu nương nương trước kia. Ta nhìn Hoàng Hậu nương nương, tỷ ấy xinh đẹp như vậy, lại lạnh lùng như vậy, dường như cả người đều chìm trong nỗi buồn sâu thẳm.
Hôm đó chúng ta ở lại Vị Ương cung rất lâu, nghe Hoàng Hậu nương nương và Thục Phi, Ôn Chiêu Nghi hồi tưởng chuyện cũ, Hoàng Hậu nương nương và Thục Phi nương nương đã là bạn cũ từ thời Hoàng thượng còn ở Tiềm Long Để, các nàng nhắc đến Hứa Lương Đệ từng được sủng ái, một năm trước đã c.h.ế.t ở lãnh cung, bây giờ trong cung này, người cùng xuất thân từ thời Tiềm Long Để ngoài hai người các nàng ra, cũng chỉ còn Hiền Phi và Thuần Phi, Thuần Phi sinh Tam hoàng tử xong thân thể không tốt, ít khi ra ngoài. Ôn Chiêu Nghi nói nàng và Trần Quý Phi, Trịnh Thục Nghi đều là do Hoàng thượng tuyển tú lần đầu tiên sau khi đăng cơ, năm đó các nàng tổng cộng vào cung hai mươi tám người, bây giờ chỉ còn lại mười chín người, trong đó mười mấy người ba năm nay không biết được gặp Hoàng thượng bao nhiêu lần…
Thục Phi nương nương nói đến cuối cùng, rất cảm khái nói với ta: “Tiểu Liễu nhi, muội đừng sợ, chúng ta sẽ luôn bảo vệ muội – chỉ cần muội đầu óc tỉnh táo, đừng động chân tình.”
Ôn Chiêu Nghi cũng nói: “Tiểu Liễu nhi, nam nhân luôn nói nữ nhân chỉ có thể dựa dẫm vào nam nhân, còn nói nữ nhân luôn thích làm khó nữ nhân, nếu muội tin những lời ngu ngốc đó, thì đáng đời muội bị nam nhân lừa chết.”
Ta ngoan ngoãn gật đầu, Hoàng Hậu nương nương khẽ nức nở một tiếng, dựa vào vai Thục phi nương nương, ta thấy trên gò má gầy gò của tỷ ấy có nước mắt lăn dài, ta càng không muốn hỏi gọt nước mắt ấy vì sao lại rơi.
Ngày mười hai tháng năm, mấy ngày nay Hoàng Thượng không triệu kiến ta, nhưng mỗi ngày hắn đều tặng quà cho ta, có lúc là trang sức, có lúc là đồ trang trí, đau khổ nhất là hắn tặng cho ta một đôi thỏ trắng. Bởi vì trước đó Thục Phi nương nương kể cho ta và Tam công chúa nghe rằng, ngoài cung có một tửu lâu rất nổi tiếng gọi là Hồng Vận lâu, Hồng Vận lâu lại có một món ăn gọi là Thỏ Hầm Khoai Môn, dùng khoai môn và thỏ hầm nhừ, vừa cay vừa thơm, đặc biệt ngon…
Nhìn đôi thỏ trắng được ban thưởng, ta cứ như đang nhìn món Thỏ Hầm Khoai Môn sống, mặc dù Thục Phi nương nương ngày ngày đóng cửa chửi mắng Hoàng Thượng, nhưng dẫu sao đầu óc nàng vẫn rất tỉnh táo, chưa ngông cuồng đến mức đem đôi thỏ ta được ban thưởng biến thành món ăn. Ta và Tam công chúa đều đau khổ vô cùng, mỗi ngày chỉ cố gắng tạo ra tai nạn để đôi thỏ “bất ngờ” /c_h.ế_t/ thảm.
Mấy ngày nay Hoàng Thượng vào hậu cung ba lần, một lần đến chỗ Trần Quý Phi, một lần đến chỗ Trịnh Thục Nghi, còn một lần đến chỗ Thuần Phi, lại triệu Thanh Mỹ Nhân thị tẩm, còn thăng nàng làm Thanh Tiệp Dư, tóm lại là rất cân bằng.
Thục Phi nương nương khinh thường ra mặt, mắng: "Hoàng Thượng quả là nam nhân bẩn thỉu nhất thiên hạ."
Lúc nàng nói câu này thi ta đang nhìn đôi thỏ, Thục Phi sợ ta buồn, vội vàng nói: "Liễu nhi, đừng buồn, đừng làm chuyện ngốc nghếch. Hoàng đế lão nhân chính là như vậy. Hắn sủng ái muội thì muội cứ để hắn sủng ái, hắn tặng đồ cho muội thì muội cứ nhận, hắn nói hắn thích muội thì muội đừng tin! Liễu nhi… muội sẽ không phải đang nhìn vật nhớ người đấy chứ?!"
Ta:… Nương nương, người nói xem nếu muội ném đôi thỏ ra ngoài cửa sổ nó có /c_h.ế_t/ không? Nó /c_h.ế_t/ rồi có thể làm món Khoai Môn Hầm Thỏ không? Hương vị có bị ảnh hưởng gì không?
Thục Phi:… Đi chép mười lần Đạo Đức Kinh, không chép xong thì không được ăn cơm.
Ngày mười sáu tháng năm, cả cung xôn xao bàn tán, tối qua Hoàng Thượng đáng lẽ phải đến Vị Ương cung tìm Hoàng Hậu nương nương, nhưng không biết xảy ra chuyện gì, Hoàng Thượng vô cùng tức giận rời khỏi Vị Ương cung, lại không hiểu bằng cách nào mà Quý Phi nương nương “tình cờ đi ngang qua” mời Hoàng Thượng đến Cảnh Minh cung.
Ngày mười sáu đột nhiên có thánh chỉ ban xuống, tấn phong Trần Quý Phi làm Hoàng Quý Phi, địa vị ngang hàng với Phó hậu, hiệp quản lục cung. Hoàng Hậu phượng thể bất an, phượng ấn tạm thời do Hoàng Quý Phi nắm giữ, cung vụ cũng giao cho Hoàng Quý Phi quản lý, Hiền Phi, Thuần Phi phụ tá.
Ta vô cùng lo lắng, cùng Tam công chúa ầm ĩ muốn đến Vị Ương cung bầu bạn với Hoàng Hậu nương nương. Thục Phi đang dẫn ta cùng Tam công chúa ra ngoài thì lại hùng hổ đến Di Hoa cung, nói ta và Thục Phi ngày thường nhiều lần bất kính, nên phải chịu phạt quỳ. Tam công chúa không nên nuôi dưỡng ở Di Hoa cung nữa, nên giao cho Hoàng Quý Phi dạy dỗ. Trong lúc hỗn loạn, đại cung nữ thân cận của Hoàng Quý Phi cầm đôi thỏ trắng mà ta được ban thưởng, đập vào tảng đá của hòn non bộ ở Di Hoa cung. Vậy là đôi thỏ trắng ấy /c_h.ế_t/ ngay trước mặt ta.
Ta chỉ kịp che mắt Tam công chúa, Thục Phi ôm chặt hai chúng ta vào lòng, quỳ trên mặt đất nhìn Hoàng Quý Phi chỉ nói một câu: "Hoàng Quý Phi nương nương, thiếp thân chỉ mong nương nương phúc thọ vô cương."
Mấy mama đi theo Hoàng Quý Phi đẩy Thục Phi nương nương ra giành lấy Tam công chúa. Tam công chúa sống c.h.ế.t không chịu đi theo Hoàng Quý Phi, con bé được Thục Phi nương nương nuôi dưỡng mập mạp như quả bóng, nhất thời rất khó bế đi, còn cắn lại hai ma ma. Ta cũng không màng hậu quả, ôm chặt Tam công chúa, mặc cho các mama đánh một gậy vào cánh tay cũng không buông.
Sau đó… sau đó Ôn Chiêu Nghi cùng Hoàng Hậu nương nương đến, Hoàng Hậu nương nương ho rất dữ dội, tỷ ấy che chở chúng ta phía sau, nói Hoàng Quý Phi không được tự ý làm hại phi tần, càng không được làm tiểu công chúa sợ hãi. Nhưng Hoàng Quý Phi vô cùng ngang ngược la hét: "Hậu cung đã đổi chủ rồi! Thẩm Vân Dao, ngươi còn tưởng ngươi có thể bảo vệ được ai sao?!?"
Một phi tần ngang ngược như vậy, đúng là xưa nay chưa từng có.
Trong lúc hỗn loạn, Hoàng Thượng thong thả đến muộn.
Thục Phi nương nương thừa dịp không ai chú ý, rút trâm cài tóc của ta ra, tóc đen ba thước của ta xõa dài chấm đất, ôm Tam công chúa, trên mặt còn vương nước mắt.