Lên Show Hẹn Hò Phá CP! Cô Phát Điên Quậy Tung Giới Giải Trí

Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ Ngư Thính Đường nhảy khỏi máy xúc một cách đầy khí khái, miệng còn ngậm một nhánh cỏ đuôi ch.ó, khí chất ngầu đét.

“Đạo diễn, nhiệm vụ của xong .”

Tổng đạo diễn: ???

“Nhiệm vụ của cô là đưa tất cả khách mời lên an , chứ lùa họ lên!!”

Ngư Thính Đường hừ nhẹ: “Ông chỉ cần trả lời là họ lên thôi.”

Tổng đạo diễn: “…”

[Ha ha ha ha ha, mở màn điên khùng gì thế !]

[Có ai cứu đám khách mời với! Họ như thể tan vỡ !]

[Ngư Thính Đường điên ! Hôm qua sập livestream của chúng , hôm nay trò ! Cô hổ ?!]

[Khanh Khanh còn khỏe hẳn mà chạy như , cơ thể cô chịu nổi?! Đây là mưu sát!!]

[Ơ… là khán giả trung lập, nhưng chẳng chính Kỳ Vọng thổi sáo chọc tức con bò ? Sao giờ đổ hết tội cho Ngư Thính Đường ?]

[Ồ, thật là lạ quá , một cô nàng "ké fame" cũng fan luôn ?]

Tất cả các khách mời, trừ Ngư Thính Đường, đều bệt đất, chân tay bủn rủn, còn sức để dậy.

Hình tượng ngôi , phong thái thần tượng, tất cả bay sạch.

Tổng đạo diễn đột nhiên nhận gì đó : “Hình như còn thiếu một ? Ngư lão sư, rơi mất một vị khách thế ?”

Chương 6: Hôm nay chân hạn chế lưu thông ?

Ngư Thính Đường đếm một lượt, : “Ông đếm đấy? Rõ ràng còn thiếu hai mà.”

Tổng đạo diễn thầm nghĩ, cô lý ghê nhỉ?

“Có một vị khách vì lý do sức khỏe tạm thời đến , tổng cộng bảy khách mời!”

Vậy vấn đề là, thiếu ?

Nhiệm vụ đến tận đây, Ngư Thính Đường thể vì một con cá lọt lưới mà thất bại !

Thế là, cô lái máy xúc ầm ầm chạy .

Vừa khỏi cổng làng, cô thấy mặt sông gần đó… một cái m.ô.n.g tròn trịa căng đầy đang nổi bồng bềnh.

Ngư Thính Đường thò đầu khỏi buồng lái, quan sát trái cất giọng: “Ai đ.á.n.h rơi m.ô.n.g xuống sông thế?”

Không ai trả lời.

Đừng là… đây chính là vị khách mời thứ bảy nhé?

Cô xoa cằm, vung gầu máy xúc xúc luôn cái m.ô.n.g đó lên, quăng lên bờ.

“Ào!” một tiếng.

Một đàn ông ướt sũng dài đất.

Chiếc áo sơ mi đen ướt dính sát cơ thể, tôn lên đường nét cơ bắp rắn chắc nhưng thô kệch, theo nhịp thở mà phập phồng.

Gợi cảm đến khó tả.

Anh ho nhẹ một tiếng, làn da trắng như ngọc ửng đỏ, đôi mắt hồ ly nheo phảng phất nét quyến rũ c.h.ế.t .

Ngư Thính Đường nhảy xuống máy xúc, cảnh tượng , nhịn huýt sáo: “Ồ, đúng là một bức mỹ nam xuất d.ụ.c đồ.”

[Cô thể lặp câu đó mặt một trai như ? Mỹ cái gì cơ???]

[Cái mà là nữ minh tinh á? Chẳng khác gì lưu manh cả!]

[Thấy trai cái là mắt sáng lên, Ngư Thính Đường hổ ?]

[Cứu !!! Không thấy ngất luôn ?!]

Bình luận dứt, chỉ chát chát hai tiếng.

Ngư Thính Đường vung tay vỗ hai cái mặt , tỉnh bơ : “Hello, tỉnh dậy nào! Trời sáng !”

Không trời sáng , nhưng hai cái bạt tai quật luôn bóng tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/len-show-hen-ho-pha-cp-co-phat-dien-quay-tung-gioi-giai-tri/chuong-8.html.]

Ngư Thính Đường nghi hoặc: “Lẽ nào đ.á.n.h nhẹ quá?”

định vung tay thêm hai phát thì đàn ông bất ngờ mở mắt, ánh chạm ngay gương mặt cô.

Một nửa khuôn mặt phát sáng như ánh đèn huỳnh quang.

Màu xanh đến ch.ói mắt.

Hai quầng thâm xanh lè chằm chằm , cộng thêm hàm răng trắng sáng lóe lên.

Quá gần.

Sát thương chí mạng.

Đầu đàn ông nghiêng một cái, yếu ớt ngất luôn lòng cô.

Ngư Thính Đường: ?

Khoan , mới tỉnh ngất tiếp ???

Hết cách, cô đành nắm cổ áo , nhúng đầu xuống sông lắc lắc vài cái, hy vọng đ.á.n.h thức .

Người đàn ông quả nhiên mở mắt.

Chỉ là đuôi mắt đỏ ửng, đôi môi mỏng khẽ run, cả trông vô cùng tội nghiệp.

Anh khàn giọng hỏi: “ thế?”

Ngư Thính Đường mặt biến sắc : “À, đang tắm m.ô.n.g giữa sông thì ngất xỉu, lòng vớt lên.”

Người đàn ông: ?

Khóe môi giật nhẹ, thấp giọng phản bác: “ tắm…”

Mấy chữ đó cũng nổi.

Anh chật vật chỉnh lời: “Thời tiết nóng quá, chỉ đang ngâm nước thôi.”

[Anh gì thế? Trắng thế, mịn thế [biểu tượng mắt kính đỏ]]

[Anh trai ơi, là ai ? Nhan sắc mà trong showbiz chẳng ai đến ?]

[Trai , chào , khách sạn với em .]

[Chị em ơi, kéo quần lên , đang vướng chân nè.]

Ngư Thính Đường vẫn hiểu: “Thế úp mặt xuống nước, chổng m.ô.n.g lên trời mà ngâm?”

Người đàn ông: “...”

Anh dậy, nhảy lên gầu máy xúc, áo sơ mi ướt dính thấp thoáng để lộ xương quai xanh.

“Cô cũng là khách mời chương trình đúng ? Làm ơn chở làng.”

Ngư Thính Đường: “Ơ kìa, hôm nay chân hạn chế lưu thông ?”

“Phí xe năm trăm.”

“Đi nào, sẽ đưa khách quý làng.”

“?”

Ngư Thính Đường nhảy lên máy xúc, vung tay xoay vô-lăng, ầm ầm lái thẳng về làng.

Tới đây, bảy viên ngọc rồng… , bảy vị khách mời cuối cùng cũng tập hợp đủ.

Tổng đạo diễn giơ loa lớn: “Chào mừng đến với [Yêu đương bằng ruộng], chúng sẽ mang đến một trải nghiệm giải trí mới!”

“Khẩu hiệu của chúng là: Tán tỉnh bằng cày cấy, yêu đương bằng cuốc đất, yêu cô thì hãy cày ngay ba mẫu ruộng!”

“Bây giờ chúng sẽ chơi một trò nhỏ để giúp các khách mời hiểu hơn nhé!”

[Xác nhận đây là chương trình nông nghiệp trá hình !]

[Khoan, đạo diễn, đầu xem nào? Người thì què, thì bẹp, ba khác trông vẻ thần trí bất … chắc chắn còn chơi chứ?]

[ nghi Ngư Thính Đường âm mưu, chơi c.h.ế.t hết khách mời khác để một chiếm sóng!]

[Lầu , nghĩ kỹ mà xem, lý đấy!]

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận