KÝ SỰ SƠN HẢI 3: THẦN NÔNG

CHƯƠNG 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 6:

 

và Ngu Mặc , cần gì thêm, lập tức tiến sâu hành cung.

 

Con đường bên trong chất đầy xương trắng, là xác loài Thực Phúc Khuê, thôi cũng khiến rùng .

 

Chúng thêm mười phút, Ngu Mặc giơ tay hiệu dừng .

 

Trước mắt, hàng trăm chiếc bình gốm cao ngang nửa xếp dày đặc.

 

Hoa văn chúng giống hệt với những chiếc bình dân làng Ba Mộc đào !

 

Ánh mắt , theo bản năng, rơi xuống chính giữa đại sảnh.

 

Nơi bộ rễ cây của lũ “Dược Tiên” đều tụ , quấn chặt lấy một hình thể khổng lồ: một kẻ mang đầu trâu, !

 

Một luồng uy áp mơ hồ, tự nhiên lan tỏa trong gian.

 

rễ cây tụ tập, cắm sâu lưng Thần Nông, liên tục truyền dẫn thứ gì đó cơ thể ngài.

 

Ngài thẳng bệ vuông màu đen, đầu trâu bịt một tấm mặt nạ kim loại kỳ lạ, đôi mắt nhắm nghiền.

 

Ngu Mặc hiệu cho cõng Lão Đao, còn cầm chắc cây thương xương, .

 

Ngay khi chuẩn tới gần Thần Nông, vội nhắc:

 

“Dù tìm ông , cũng đừng mất cảnh giác… đề phòng tập kích.”

 

Ngu Mặc khựng bước, đáp bình thản:

 

“Muốn lôi ông luôn ?”

 

Không gian chợt rơi tĩnh lặng.

 

Vài giây , một giọng từ lưng Thần Nông vang lên:

 

“Không hổ là kẻ tìm Thần Nông bảo dược, quả nhiên thông minh. Đáng tiếc, các ngươi còn cơ hội cứu ngài nữa.”

 

cau mắt kẻ bước là một gương mặt quen thuộc: chính là Vương Đào Kiệt.

 

Ông vài bước về phía , mới rõ: nửa còn chân, mà là một chiếc đuôi rắn khổng lồ!

 

“Các ngươi cứu Thần Nông, chẳng khi ngài tỉnh … để tiếp tục nô dịch bọn ?”

 

Thân rách nát, thế bằng một con hắc xà to bằng thùng nước, cái miệng mở phát tiếng :

 

“Không đời nào!”

 

Tim trĩu nặng Vương Đào Kiệt cuối cùng cũng thoát nổi kiếp.

 

Một tiếng rít chói tai vang lên, xung quanh hàng loạt bình gốm vỡ nát, vô Thực Phúc Khuê chui , ùn ùn lao về phía chúng !

 

“Con Thực Phúc Khuê … thành tinh ?!”

 

hoảng hốt, vội cõng Lão Đao lùi về phía Ngu Mặc.

 

“Giữ chân chúng năm phút, g.i.ế.c nó!” – Ngu Mặc quét mạnh trường thương, chỉ mấy cái nhảy xông thẳng đại xà.

 

“Được!”

 

đặt Lão Đao xuống, vội vã đổ rượu cxung quanh , châm lửa tạo thành một vòng hỏa trận.

 

Lũ Thực Phúc Khuê thấy lửa liền co rút .

 

Đại xà lập tức rít lên, khiến đàn rắn phát cuồng, điên cuồng lao tới!

 

liều mạng vung d.a.o chống cự, nhưng với đà , căn bản trụ nổi năm phút.

 

hét lớn:

 

“Thật nãy giờ chúng chẳng thấy ngươi , chỉ thử hù một ván thôi!”

 

Nghe , đại xà khựng nửa nhịp.

 

Ngu Mặc chớp thời cơ, nhảy cao, một thương đ.â.m thẳng bảy tấc, ghim chặt nó xuống đất.

 

Anh xoay khóa c.h.ặ.t đ.ầ.u rắn, mạnh mẽ xoay tròn.

 

Rắc!

 

Thân rắn đứt đôi!

 

Anh hất m.á.u rắn tứ phía, khiến cả bầy rắn sợ hãi tán loạn.

 

lấy từ ba lô chiếc bình gốm, đưa cho Ngu Mặc:

 

“Theo lời con rắn nãy, trong chính là Thần Nông bảo dược.”

 

Ngu Mặc gật đầu, thẳng đến Thần Nông, đổ hết dịch xanh trong bình lên ngài.

 

Ngay khoảnh khắc dịch thuốc chạm , cơ thể Thần Nông run lên một cái.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ky-su-son-hai-3-than-nong/chuong-6.html.]

đúng lúc , con đại xà tắt thở hẳn cất tiếng quái gở:

 

“Đồ ngu! Các ngươi c.h.ế.t chắc , ha ha ha…”

 

Cộp!

 

Đầu Thần Nông rơi xuống!

 

Trong ánh mắt bàng hoàng của , rõ ràng thấy mặt nạ kim loại, đầu trâu, mà là… một cái đầu khô quắt!

 

Từ cổ ngài, ba cái đầu rắn dữ tợn đồng loạt thò !

 

“Tam đầu Thực Phúc Khuê!” – hét lên.

 

Ngu Mặc túm lấy và Lão Đao, nhanh chóng lùi về !

 

Xì xì—!

 

Ba đầu rắn lè lưỡi, đồng tử dọc sắc lạnh như kim châm:

 

“Các ngươi cuối cùng tưới bảo dược lên Thần Nông, giờ các ngươi còn giá trị nữa.”

 

Bầy rắn vốn bỏ đó, kỳ thực vẫn ẩn trong bóng tối.

 

Giờ phút , tất cả tràn , vây chặt lấy chúng .

 

rùng :

 

“Tại ngươi ở trong thể Thần Nông?!”

 

Ai cũng hiểu kẻ mắt chính là Vương của loài Thực Phúc Khuê!

 

“Thần Nông ư?” – đầu rắn chính giữa nhạt – “Một khi thể ngài hấp thụ hết bảo dược, mọc đầu, sẽ trở thành Thần Nông mới!”

 

“Thần Nôngkhi  xưa, tiếc dùng m.á.u luyện bảo dược, ký thác hi vọng cho hậu nhân, mong kẻ nối tàn …”

 

sẽ để ngài toại nguyện. Ta đoạt vị!”

 

Ngu Mặc mặt biểu cảm.

 

nghiến răng:

 

là một vở kịch tự diễn bi thương! đến giờ mới hành động?”

 

Cái đầu bên trái gầm gừ:

 

“Những chiếc bình luyện từ m.á.u Thần Nông trộn với đất sét, chúng thể chạm . Tất nhiên đợi các ngươi thành bước cuối cùng.”

 

Đầu bên man rợ:

 

“Để cảm ơn, sẽ đích nuốt chửng các ngươi!”

 

gằn giọng:

 

“Thế… Thần Nông thật ở ?”

 

“Các ngươi cần .”

 

Hắn lệnh một tiếng, cả đàn rắn điên cuồng lao tới.

 

Con đại xà c.h.é.m đôi lúc nãy, thoi thóp cầu xin:

 

“Chủ nhân… cứu …”

 

Chưa kịp dứt lời, Ngu Mặc lạnh lùng đ.â.m nát đầu nó.

 

“Đợi khi trở thành Thần Nông, các ngươi sẽ là vật tế đầu tiên!” – con quái xà gầm vang, đích xông lên.

 

lùi lưng Ngu Mặc, sắc mặt dần trấn tĩnh:

 

“Ngu Mặc, thấy ? Nó vẫn còn đang mơ kìa.”

 

Khoé môi Ngu Mặc khẽ nhếch, lao thẳng .

 

Trận chiến bùng nổ dữ dội.

 

Đại xà vung đuôi đánh lạc hướng, đồng thời lao vòng , cắn mạnh vai Ngu Mặc!

 

hề né, quyết liều mạng đổi mạng.

 

Một thương xuyên thủng một cái đầu, m.á.u tươi tung tóe, nhưng vai cũng cắn rách toạc.

 

Đại xà gầm thét, bắt đầu chạy vòng vòng.

 

Ngu Mặc lạnh lùng mở miệng:

 

“Ngươi chờ mọc đầu mới để hút m.á.u trị thương ư? Đáng tiếc, sẽ chẳng dấu hiệu nào hết.”

 

Thân thể Thần Nông quả là một loại đại dược, nhưng lúc chẳng hề khôi phục.

 

Đại xà bàng hoàng, mắt lạnh lẽo:

 

“Bảo dược thật sự… ở ?!”

Bạn cần đăng nhập để bình luận