KÝ SỰ SƠN HẢI 3: THẦN NÔNG

CHƯƠNG 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/Vt6cHAxjv

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 5:

 

thể lệnh.

 

Đôi mắt dọc của nó lóe sáng, chiếc đầu rắn cúi xuống.

 

Miệng hé mở, cảm nhận rõ ràng rắn lạnh buốt chui !

 

Tiếng rít “xèo xèo” nổ tung trong đầu.

 

Những vảy lạnh ngắt cọ răng .

 

Đầu rắn trườn sâu xuống cổ họng, lấn dần thực quản…

 

Mắt hoa , chỉ thấy mắt dần tối sầm.

 

Mùi tanh đất trong mũi cũng biến mất, khứu giác bắt đầu tê liệt.

 

Ý thức của dần mờ nhạt.

 

“Chẳng lẽ… sai? Rõ ràng nuốt tượng gỗ, hẳn tạo nên đổi gì mới đúng…”

 

Sự cam lòng dâng lên.

 

Ngay khi gần tuyệt vọng, con Thực Phúc Khuê đột nhiên rút khỏi cổ họng, bò trở cái cái vỏ ban nãy.

 

Ngay lập tức, tất cả Dược Tiên đồng loạt lưng bỏ .

 

kinh ngạc nhận thể cử động!

 

Dẫu thể chẳng còn giống , tim cũng ngừng đập, nhưng ý thức vẫn tồn tại!

 

Không kịp nghĩ ngợi, liền bám theo bầy Dược Tiên.

 

Chúng kéo tới một thung lũng.

 

Từng con xếp hàng dài.

 

Ở cuối hàng, một cái giếng đen ngòm.

 

Chúng lượt múc lên từng chén thuốc đen đặc, uống xong liền chôn ngược đầu xuống đất như thể gieo hạt.

 

Sau đó, loài Thực Phúc Khuê lượt rời khỏi thể chúng, chui hết ngoài, bỏ khỏi thung lũng.

 

Thấy , nghiến răng, cũng múc một chén, uống cạn.

 

thể biến dị, quyết định cũng gieo xuống đất theo chúng.

 

Không lâu , bên tai vang lên tiếng rắc rắc.

 

Là tiếng da thịt nứt toác.

 

rễ cây từ trong thể mọc , vươn khắp nơi.

 

Cảm giác của cũng theo những rễ cây lan tỏa.

 

Càng lúc càng sâu, càng lúc càng xa…

 

Cuối cùng, thấy điểm tận cùng.

 

Ở nơi sâu thẳm , hiện một… tòa thành!

 

Ào——!

 

Một luồng lạnh buốt bất ngờ chảy xuống mặt .

 

Trước mắt, Ngu Mặc đang đó, ôm chiếc bình gốm cổ ngừng đổ thứ dịch nhầy xanh lục đặc quánh như thạch lên .

 

gào khan một tiếng, thứ tượng gỗ từng nuốt bụng nôn ngoài.

 

Nó rơi xuống đất, ngay lập tức hóa lỏng thấm lòng đất.

 

Làn da cây hóa của , bắt đầu từ từ trở bình thường…

 

Chiếc bình gốm trong tay Ngu Mặc, chính là món đồ gia truyền của Vương Đào Kiệt.

 

Đây cũng là lý do để thôn Ba Mộc.

 

Trong điện thoại vệ tinh của Lão Đao, còn nhớ rõ những lời ngắt quãng:

 

[Chì… bình thuốc… hai Thần Nông.]

 

“Hai Thần Nông” – tạm thời hiểu .

 

phần , mạnh dạn đưa một suy đoán.

 

Chì, khi tiếp xúc khí, sẽ oxy hóa thành màu xám đen.

 

Bức tượng của “Dược Tiên” trong miếu ở ngôi làng, chính là màu xám đen, hơn nữa chất liệu mới.

 

Kết hợp với việc điện thoại vệ tinh cố tình đặt trong túi áo “Dược Tiên”, lẽ ngẫu nhiên, mà là do Lão Đao cố ý để manh mối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ky-su-son-hai-3-than-nong/chuong-5.html.]

 

Tất nhiên, tất cả vẫn chỉ là suy đoán.

 

trong tình cảnh đó, còn hướng nào khác chúng buộc đánh cược.

 

Ngu Mặc :

 

“Có thu hoạch gì ?”

 

khẽ ho, chỉ về phía thung lũng chiếc giếng đen ngòm:

 

thấy Lão Đao . Ông đất.”

 

Ngu Mặc nhíu mày:

 

“Ông c.h.ế.t ?”

 

“Rất tệ… nhưng vẫn còn sống.” – đáp, mắt quét qua khu rừng trụi lá xung quanh – “Anh thấy những nhánh nhỏ trồi lên ? Đó cành cây, mà là rễ cây.”

 

Toàn bộ cánh rừng khô cằn , thực chất là một đại thụ lật gốc, để lộ tầng tầng lớp lớp rễ cây mặt đất!

 

Nói , cùng Ngu Mặc nhảy chiếc giếng.

 

Chúng lặn qua lớp thuốc đen sền sệt mười mét, bơi qua một đoạn cong gập, bước một rộng lớn.

 

Ngoi lên khỏi mặt thuốc, thở hồng hộc.

 

Trước mắt hiện một cung điện đồ sộ, dựng ngay trong lòng đại thụ, rễ cây cuồn cuộn quấn quanh, nhưng vẫn nhận lối kiến trúc cung đình.

 

Cửa lớn mở rộng, góc tường dựa một đàn ông đầu đinh trung niên.

 

Ông ngẩng lên, khó nhọc nở nụ :

 

“Ông chủ… cuối cùng các cũng đến.”

 

“Lão Đao!”

 

vội vàng chạy tới.

 

“Ông chủ… kéo chân …” – Lão Đao thần trí mơ hồ, đôi mắt đầy tơ máu, chẳng rõ bao lâu chợp mắt.

 

“Ông thế nào ?” – lo lắng hỏi.

 

Lão Đao trả lời, chỉ run rẩy lôi từ n.g.ự.c áo một xấp thác ấn, dồn sức đưa cho :

 

[Thác ấn: là bản chép chữ khắc đá hoặc kim loại bằng cách đặt giấy lên chà mực, để lấy nguyên hình chữ khắc.]

 

“...Cứu… Thần Nông…”

 

định hỏi tiếp, nhưng tay ông rũ xuống.

 

lập tức bắt mạch, thấy vẫn còn đập.

 

thở phào nhẹ nhõm.

 

Mở thác ấn trong tay, hiểu ngay tại ông gắng gượng giữ đến giờ chỉ để trao nó cho .

 

Trên đây là chữ Triện, ghi một đoạn thần thoại – lịch sử cổ xưa.

 

Nội dung khiến rúng động: câu chuyện thể truy ngược về tám nghìn năm , thời đại Ngu – Thuấn, chính xác là thời Đại Thuấn trị vì đại Ngu vương triều.

 

Khi , thiên hạ thái bình, vạn tộc triều bái.

 

ngay trong giai đoạn cực thịnh, đại Ngu vương triều đột ngột gặp một ngoại địch khó thể hình dung, vận sụp đổ.

 

Đế quốc huy hoàng nhanh chóng tàn lụi, thậm chí biến mất khỏi lịch sử.

 

Về biến cố đó, bản văn hề miêu tả chi tiết, cũng chẳng nêu kẻ thù là ai.

 

nơi chúng đang , xuất hiện dày đặc bút tích.

 

Xưa , vùng vốn là tổ địa của bộ tộc Thần Nông.

 

Cây đại thụ lật gốc bên ngoài, truyền rằng chính tay Thần Nông trồng xuống.

 

Còn cung điện mắt mang tên: Thần Nông Hành Cung.

 

“Người sống thể thấy Thần Nông…” – câu Lão Đao từng , thiếu mất hai chữ cuối: “Hành Cung.”

 

Theo tình trạng lúc , tim ngừng đập, xét theo nghĩa nào đó, còn là sống.

 

Nói cách khác, nơi đây vốn là chiến trường cổ đại.

 

Trong nghi lễ hiến tế của đại Ngu vương triều, Thần Nông là một trong 72 vị thần.

 

Ngài từng tham gia cuộc chiến kháng địch năm xưa.

 

Kết cục thế nào, ai .

 

Chỉ rằng Thần Nông trọng thương, lâm trạng thái đặc biệt, nếu ngoại lực can thiệp, khó mà tỉnh .

 

Thông tin kết thúc ở đây.

Bạn cần đăng nhập để bình luận