Nhớ lời thì thầm trong đêm tân hôn, chợt hiểu chuyện.
Hóa tránh , chỉ vì nghĩ rằng trong lòng khác.
Một nghiêm túc như , mà cũng lúc ghen đến mức ngốc nghếch như .
Ta xoay , thèm nữa.
“Phu nhân…”
Hắn khẽ chạm lưng , vẫn im lặng.
“Dư Ninh… Ninh Ninh…”
Hắn cúi đầu, dáng vẻ chẳng khác nào một con cún nhỏ, nhẹ nhàng cọ cọ, mà vẫn đáp .
“Phu nhân, mẫu vẫn đang thúc giục chúng sinh con nối dõi, nàng định khi nào thì…”
Hắn cố ý đổi đề tài, giọng mang theo chút nịnh nọt.
Nghe đến đây, càng thêm bực bội:
“Sinh sinh sinh! Tự mà sinh!”
Hắn khẽ, chẳng chút ngượng ngùng:
“Ta sinh , nhờ phu nhân giúp .”
Ta giơ tay định đúm một cái, nhưng thấy ánh mắt đáng thương như thú nhỏ của , lòng mềm .
Cuối cùng, chỉ hừ nhẹ một tiếng:
“Còn xem biểu hiện của .”
Hắn lập tức đáp, giọng đầy vui vẻ:
“Được!”
Đoan Mộc Minh Tông như ban thánh chỉ, bỗng nhiên bế bổng lên, sải bước thẳng về phía phòng ngủ.
“Này, ý đó!”
Ta đập nhẹ lưng , lớn tiếng phản đối, nhưng như thấy, bước chân vẫn vững vàng tiến về phía .
Thôi , mặc kệ . Ngại thì ngại, nhưng… cũng là thích.
Đoan Mộc Minh Tông – Ngoại truyện:
Ta đem lòng yêu đại tiểu thư phủ họ Dư.
Năm , đỗ võ trạng nguyên, bước chân triều tướng, từng xung đột gay gắt với Dư lão tướng quân, trong lòng hận thể đ.á.n.h một trận cho hả giận.
buổi bãi triều, đại tiểu thư phủ họ Dư đón phụ bên ngoài cung môn. Chỉ một thấy nàng, trái tim liền rung động thôi.
Nàng tươi sáng như ánh ban mai, hoạt bát đáng yêu, còn tinh thông võ nghệ.
Một nữ t.ử như , trong mắt , chính là trời định.
Đến lúc , ngay cả Dư lão tướng quân cũng trở nên thuận mắt hơn vài phần.
Ta định đến Dư gia cầu , nào ngờ họ quyết định tổ chức ném tú cầu chọn rể .
Ném tú cầu thì ? Bổn tướng quân đây sở trường nhất chính là đoạt lấy thứ .
Hôm , cũng mặt giữa đám đông.
Không ngờ, đại tiểu thư chút do dự ném tú cầu về phía một thư sinh đối diện.
Tên thư sinh rõ ràng ý trung nhân, mà vẫn trơ trẽn nhận lời hôn sự.
Nếu vạch trần, e rằng Dư lão tướng quân chắc tin, còn thể cho một trận nên .
Nghĩ đến đó, trong lòng chỉ còn nỗi chua xót.
Sau , nàng cùng thành .
Còn , chỉ ôm mối tương tư, rong ruổi sa trường, hết trận đến trận khác, mặc cho năm tháng trôi .
Cho đến một ngày, chợt nhận lâu còn thấy bóng dáng nàng nữa.
Đêm xuống, lặng lẽ lẻn phủ họ Tạ dò xét, nhưng tìm nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiep-truoc-doat-menh-kiep-nay-doat-doi/9.html.]
Ngay cả phủ tướng quân cũng .
Trong lòng lập tức dấy lên dự cảm chẳng lành.
Ta vội tìm đến vị bằng hữu đang giữ chức thiếu khanh ở Đại Lý Tự.
Hắn dẫn tra xét phủ họ Tạ, cuối cùng tìm thấy t/h/i t/h/ể của nàng nơi đáy giếng sâu.
Tạ Trạch… kẻ cầm thú !
Sau khi xử trảm, uống rượu suốt một đêm dài.
Khi tỉnh , trời đất xoay chuyển, trở về mười năm .
Bên tai vang lên tiếng hô vang náo nhiệt:
“Đại tiểu thư phủ họ Dư ném tú cầu kén rể!”
Ta chút do dự lao tới.
Lần , nàng chọn .
Quả nhiên, chỉ và nàng mới là một đôi xứng hợp.
Thế nhưng, dường như trong lòng nàng vẫn còn vương vấn .
Trước ngày thành , nàng còn cố ý chia rẽ Lan Hương và Tạ Trạch.
Ngay cả đêm động phòng, nàng cũng đưa Lan Hương theo bên cạnh.
Trong lòng khỏi dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Mỗi thấy Lan Hương, trong lòng vô thức nhớ đến Tạ Trạch, vì thế mà càng thêm bực bội.
Bởi , giả vờ say rượu, lẩm bẩm một câu: “Vì nàng thích …”, bỏ mặc nàng nơi đó.
Hừ, cùng động phòng ? Ta cô độc suốt mấy chục năm, chẳng lẽ sợ chờ thêm vài năm nữa?
Những ngày , cố ý lấy cớ công vụ bận rộn, tránh né gặp nàng, cũng dám cùng nàng trò chuyện.
Thực … là bởi trong lòng chút sợ hãi.
Ta sợ rằng nàng đối với Tạ Trạch vẫn còn tình cảm sâu nặng, nên mới hận đến .
Một khi hận đến thế, ắt là vẫn còn để tâm.
Cho đến một ngày, hộ vệ truyền tin đến, rằng Dư Ninh đang xảy xung đột trong phủ.
Trong lòng chợt dấy lên bất an, lập tức thúc ngựa về.
Khi tới hậu viện, mắt là cảnh nàng vung gậy, đ.á.n.h văng Tạ Trạch xa.
Khụ…
Thê t.ử của , quả nhiên võ nghệ tầm thường.
Thấy Tạ Trạch vẫn còn lao tới, liền giương cung, một mũi tên b.ắ.n , xuyên thẳng qua n.g.ự.c .
Khoảnh khắc … thật sự khoan khoái vô cùng.
Ta lập tức chạy đến bên nàng, vội hỏi nàng thương .
Nàng thuận thế ngã lòng , giọng mềm mại như nước:
“Phu quân, suýt nữa dọa ch/ếc …”
Thật khiến khỏi mềm lòng.
Đến lúc , mới hiểu , tất cả chỉ là tự đa tâm.
Nàng thể dành tình cảm cho Tạ Trạch chứ?
Chỉ là… dường như nàng vẫn còn giận .
.
Bổn tướng quân đủ thời gian, từng chút một dỗ dành nàng trở bên .
HẾT.