Hắn thẳng, tay chắp lưng, thần thái kiêu ngạo, ánh mắt lộ vẻ tự đắc như thể nắm chắc phần thắng trong tay.
Thế nhưng ánh mắt dừng nơi lâu, mà tiếp tục tìm kiếm giữa biển .
Chẳng bao lâu , thấy một ảnh khác.
Người hình cao lớn, khí độ trầm phi phàm, đôi mắt sâu thẳm tựa hồ thể lấn át xung quanh.
Chỉ cần liếc qua, nhận lớp trường bào rộng là thể rắn rỏi, nội lực dồi dào như sóng ngầm cuộn chảy.
Người chính là Đoan Mộc Minh Tông — một võ tướng danh chấn triều đình, cùng hàng với phụ .
Kiếp , từng vượt lên, đoạt vinh quang của phụ , thậm chí còn thu về binh quyền trong tay ông, tự dẫn quân đ.á.n.h lui địch hai mươi dặm, trở thành đại tướng quân muôn kính phục.
Thế nhưng cả đời vẫn cô độc, đến tận khi ch/ếc , vẫn từng thành .
Ở kiếp , trong buổi ném tú cầu , cũng mặt.
Mà , quyết định chọn .
Dường như linh cảm vô hình, Đoan Mộc Minh Tông bỗng ngẩng đầu, ánh mắt vặn chạm ánh của .
Ta lập tức nắm lấy thời cơ, dốc sức ném mạnh tú cầu về phía .
Tay vốn hề vụng về, thêm cao lớn, chỉ cần đưa tay là dễ dàng đón tú cầu.
Người xung quanh còn kịp xôn xao tranh đoạt, thì buổi kén rể kết thúc trong chớp mắt.
Ta liền đầu phụ , giọng nhẹ nhàng mà dứt khoát:
“Con chọn xong, chính là .”
Sắc mặt phụ lập tức biến đổi, từ trắng chuyển sang xanh, tối sầm như mây đen kéo đến.
“Không !” Ông nghiến răng, giọng hạ thấp nhưng đầy áp lực, “Anh Nhi, phụ tuyệt đối cho con gả cho kẻ thô kệch đó!”
Ông , ánh mắt lo lắng tức giận: “Gả cho Đoan Mộc Minh Tông, con là chọc giận phụ đến ch/ếc ?”
lúc , phố bỗng vang lên một giọng : “Đại tiểu thư phủ họ Dư, chuyện hôn nhân vốn là đại sự, thể xem như trò đùa. Nếu trong lòng ý, ném tú cầu một nữa?”
Ta cúi đầu xuống, lên tiếng chính là Tạ Trạch.
Hắn vốn dĩ cho rằng tú cầu sẽ rơi tay , nào ngờ còn kịp tay thì việc kết thúc.
Ta khẽ chống tay lên lan can, giọng trong trẻo mà vang xa:
“Ai bảo hài lòng? Ta hài lòng vô cùng! Người nào bắt tú cầu của , ắt sẽ là phu quân tương lai của Dư Ninh !”
Sắc mặt Tạ Trạch lập tức cứng như tượng đá.
Hắn ngẩn một lúc, mới vội vàng lên tiếng: “Hôm qua rõ ràng ngươi sẽ ném tú cầu cho , giờ …”
“Phi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiep-truoc-doat-menh-kiep-nay-doat-doi/2.html.]
Ta cắt ngang lời , giọng mang theo vài phần lạnh lẽo:
“Ta căn bản quen ngươi, thể chuyện ? Công t.ử nếu dựa dẫm quyền quý, cũng nên giữ chút liêm sỉ chứ!”
Ta khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Đoan Mộc Minh Tông, khóe môi cong lên một nụ nhàn nhạt:
“Huống hồ phu quân tương lai của đây, dù là dung mạo khí độ, đều vượt xa ngươi. Người như , mới là kẻ khiến Dư Ninh lòng.”
Ta càng , sắc mặt phụ càng tối sầm thêm vài phần.
Thấy ông gần như giữ nổi bình tĩnh, mới hạ giọng, ôn tồn khuyên nhủ:
“Phụ , nên nghĩ thoáng một chút. Sau con gả cho Đoan Mộc Minh Tông, chính là nhạc phụ của , đến khi , há còn dám khó phụ nơi triều đường?”
“Ồ?” Ánh mắt phụ chợt sáng lên, dường như phần d.a.o động.
Ta liền vẫy tay, cất tiếng gọi: “Đoan Mộc công t.ử, mời lên lầu!”
Đoan Mộc Minh Tông bước lên, mỗi bước chân đều trầm như núi, khí thế tựa gió xuân mà vẫn ẩn chứa uy nghi.
“Không ! Trả tú cầu cho !”
Tạ Trạch cam lòng, lao tới định giật lấy tú cầu trong tay .
Đoan Mộc Minh Tông vẫn yên như tùng bách, chỉ nhẹ nhàng giơ tay ép Tạ Trạch vách tường bên cạnh, cho nhúc nhích.
Lúc , mới chậm rãi mở lời: “Hôn sự của đại tiểu thư phủ họ Dư, đến lượt ngươi ở đây loạn.”
Gia đinh cũng kịp thời chạy đến, kéo Tạ Trạch ngoài.
Ta theo bóng dáng vùng vẫy, nơi khóe môi khỏi hiện lên một nụ lạnh nhạt.
Dẫu thêm một đời nữa, vẫn chỉ mang chí hướng nhỏ nhoi, vẫn bước con đường cũ, tham lam từng chút lợi lộc mà chẳng hề đổi.
Tạ Trạch, ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi.
Còn , kiếp nhất định đổi tất cả, nắm c.h.ặ.t vinh quang của gia tộc trong tay, ung dung ngươi như kẻ lạc lối, cuồng nơi đáy bụi trần.
Những nhát kiếm năm xưa ngươi từng đ/â/m xuống, sớm muộn cũng sẽ trả đủ đầy.
Hôn sự giữa và Đoan Mộc Minh Tông cứ thế định đoạt.
Ban đầu, phụ vẫn còn mang vài phần cam lòng.
khi Đoan Mộc Minh Tông cung kính hành lễ, trịnh trọng gọi một tiếng “nhạc phụ đại nhân”, thì ông lập tức gật đầu đồng ý, chẳng còn chần chừ.
Về , phụ còn đến rạng rỡ, với : “Anh Nhi , kẻ đối đầu của phụ thấp hơn một bậc, còn kính cẩn gọi là nhạc phụ, trong lòng vui đến khó tả.”
Ông còn vỗ nhẹ lên tay , giọng trở nên nghiêm nghị:
“Vì thể diện của phụ , con một khi gả qua đó thì tuyệt đối đến chuyện chia ly.”