14
"Thật xin , đứa nhỏ nhà chúng hiểu chuyện cho lắm, biểu diễn hôm nay thôi cứ dẹp , để hẹn dịp khác ." nở một nụ đoan trang đúng mực, xoay nắm c.h.ặ.t cổ tay Lệ Trạch Hành, định bụng thừa lúc còn đang ngơ ngác thì chuồn lẹ khỏi cái nơi thị phi .
Kéo một cái, nhúc nhích. Lệ Trạch Hành vẫn chôn chân tại chỗ, đôi mắt mang theo ý .
Lúc mà còn dùng "mỹ nam kế" với nữa hả! Khổ quá, chạy bây giờ thì lát nữa Lệ Ngạo Thiên hồn là chạy thoát .
Lệ Trạch Hành nắm lấy tay , mười ngón tay đan c.h.ặ.t . Anh thu nụ , ánh mắt sắc bén đảo qua một vòng xung quanh.
"Những gì ngày hôm nay, Lệ Trạch Hành ghi nhớ kỹ."
Dứt lời, dắt tay sải bước ngoài.
Có lẽ cái uy của Lệ Trạch Hành vẫn còn đó, dù bây giờ phá sản, nhưng tất cả những mặt ở đây đều vẫn nhớ như in hình ảnh một Lệ tổng từng oai phong lẫm liệt thương trường thế nào.
Chỉ bằng một câu đơn giản như thôi mà sắc mặt của bộ khách khứa đều trở nên khó coi, đám đông tự động dạt nhường đường cho chúng .
Mãi đến khi bước khỏi đại môn, mới dám thở phào nhẹ nhõm một . Đừng cái miệng lúc nãy "bắn" như liên thanh, thực chất đều là gồng lên để chống đỡ cả đấy.
"Dạy dỗ 'cháu trai' xong , giờ Nguyễn tiểu thư định gì tiếp đây?" Lệ Trạch Hành thế mà còn tâm trí trêu chọc .
"Ăn chứ còn gì nữa! Anh hỏi thừa thế. Em sắp xỉu vì đói đến nơi đây . Mấy cái dịp như thế từ giờ về em cạch mặt, bao giờ tới nữa." đang đói đến mức hoa mắt ch.óng mặt thì đột nhiên phát hiện một... xe bánh mì kẹp thịt.
nhầm đấy chứ? Một nơi cao sang quyền quý thế mà cũng cho phép bán đồ ăn vỉa hè ngay cổng ?
là buồn ngủ gặp chiếu manh, đói bụng gặp ngay bánh mì kẹp.
"Cho cháu một suất đầy đủ, thêm xúc xích, thêm trứng, thêm que cay, thêm cả gà miếng nữa nhé, cháu cảm ơn." Đêm nay vất vả thế , tự thưởng cho một phiên bản "full topping" mới .
Người phụ nữ quấn khăn rằn, đeo khẩu trang bắt đầu thao tác bánh cực kỳ thuần thục. bà , càng càng thấy quen mắt.
"Hình như chúng gặp ở thì ?"
"Không , từng gặp cô bao giờ." Bà vẻ lúng túng, kéo khẩu trang che kín mặt hơn.
"Bà..." cố gắng nhớ xem gặp bà ở .
"Cháu nhớ !"
"Cô ..."
"Bà chính là bán bánh ở sảnh chung cư nhà cháu đây mà! Bảo cháu cứ thấy quen quen." Cái ngày đầu tiên xuyên tới, món đầu tiên ăn chính là bánh của bà , ký ức sâu đậm lắm luôn!
"Cháu thắc mắc mua một thấy bà nữa, hóa là bà chuyển 'địa điểm lên tận đây. Công việc kinh doanh mở rộng ghê ."
"Hì hì, trí nhớ Nguyễn tiểu thư thật đấy. Bánh của cô xong đây." đưa tay đón lấy cái bánh, vẻ mặt bình thản kéo Lệ Trạch Hành rời .
Đi một quãng xa, mới bắt đầu thấy lo lo, khẽ hỏi Lệ Trạch Hành: "Sao bà em họ Nguyễn? Không lẽ là gián điệp gì đó ? Cái bánh ... độc đấy chứ?"
Lệ Trạch Hành xoa đầu , : "Cái đầu nhỏ nghĩ thế , cứ yên tâm mà ăn , gì mà ly kỳ thế ."
Đây là thế giới tiểu thuyết Mary Sue đấy nhé, bá tổng còn thể tỉnh dậy chiếc giường rộng 500m2 thì chuyện gì mà chẳng khả năng xảy .
mà, nếu Lệ Trạch Hành bảo thì chắc là thật.
ngoạm một miếng bánh thật to, ngon đến mức rơi nước mắt luôn. Có độc cũng cam lòng.
"Thật xin em, Nguyễn Nguyễn, là liên lụy đến em. Nếu vì đến dự buổi tiệc , em cũng cần ..."
"Nếu vì đến buổi tiệc , em cũng chẳng ăn cái bánh ngon thế ." hì hì ngắt lời Lệ Trạch Hành, "Sao cứ thích xin em thế nhỉ, em thương ở chân cũng , cứ xin mãi chẳng giống phong cách của tí nào."
"Anh chỉ xin em thôi." Anh nở nụ , đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết.
là "nam sắc" hại mà, trai quá cũng là một loại tội ác!
15
Từ buổi tiệc đó, Lệ Trạch Hành bận tối mắt tối mũi.
Thế là càng chăm chỉ về về giữa nhà và công ty để đưa cơm cho , đúng là vợ quốc dân mà.
Hôm nay, đang lúc ở văn phòng xem Lệ Trạch Hành ăn cơm, xinh bỗng gọi điện tới.
"A lô, ạ."
"Nguyễn Nguyễn , đang gì đấy? Dạo bận rộn lắm con?" Mẹ xinh dịu dàng hỏi thăm.
"Con đang đưa cơm cho Lệ Trạch Hành ạ." Khoảng thời gian xảy nhiều chuyện quá, cư nhiên quên mất xinh với bố yêu, thật là thiếu sót.
"Khiếp, đưa cơm cho chồng cơ đấy! Thương chồng thế, chẳng bù cho ông bố tội nghiệp , ăn miếng cơm nào con nấu cả." Bố giật lấy điện thoại, giọng nồng nặc mùi "giấm chua" bay thấu trời xanh.
"Con đang lấy vật thí nghiệm thôi, giờ tay nghề con đạt đến trình độ đầu bếp thượng hạng . Hôm nay con về nấu cơm cho hai ăn nhé." Trong tiếng mãn nguyện của bố, cúp máy, chuẩn xuất phát về nhà ngoại.
"Nấu cơm cho ai cơ?" Lệ Trạch Hành dọn dẹp hộp cơm trống hỏi.
"Cho bố em, nhân tiện về thăm hai luôn, lâu em về." nhận lấy hộp cơm định , nhưng Lệ Trạch Hành nắm lấy cổ tay.
Vẻ mặt chút đấu tranh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-toi-xuyen-den-day-cau-chuyen-da-den-hoi-ket/chuong-8.html.]
"Chẳng , cơm em nấu chỉ cho ăn thôi mà?"
"Anh mà nhỏ mọn thế, giờ cứ dùng cái lý do để chiếm hữu món ngon em , ăn mảnh một , bắt em ăn đồ đặt ngoài. Đến tận bây giờ chính em còn nếm thử tay nghề của đây . Hôm nay em nhất định đại triển trù nghệ, cho bố em một phen lác mắt mới ."
"Hay là cùng em nhé, cũng lâu gặp bố vợ. Hôm nay để nấu." Lệ Trạch Hành cư nhiên vác áo vest định theo ngoài, một phen đẩy xuống .
"Thôi thôi, cần , dạo bận thế, bỏ công ty . Em tự là , việc chăm chỉ nhé, cố lên!"
tung tăng khỏi cổng công ty, chuẩn về tận hưởng vòng tay ấm áp của bố , tiện thể "ké" thêm một trận sườn hầm của bố.
Cách căn biệt thự nhỏ một đoạn, thấy xinh và bố chờ ở cửa.
"Nguyễn Nguyễn, cuối cùng con cũng về." Mẹ xinh ôm một cái thật c.h.ặ.t, hai mỹ nữ dịp "dán" lấy thủ thỉ.
"Con gái rượu nhà , bố đang hầm sườn cho con đây." Bố đúng là hiểu nhất, một phát đoán trúng ngay món thèm.
Vẫn là khung cảnh quen thuộc, vẫn là màn gặm sườn kinh điển. Mẹ xinh và bố vẫn cứ kiểu thôi.
"Hai gì thì thẳng , cứ con kiểu đó con thấy khó chịu lắm."
"Nguyễn Nguyễn , chuyện ở bữa tiệc kể , con đừng để tâm đến bọn họ nhé. Tại mời thôi, chứ mà ở đó, xé xác bọn họ tại chỗ luôn, dám con gái bà đây mất mặt ." Mẹ xinh trừng mắt, trông cũng đanh đá phết.
" đấy, con cãi giỏi lắm, là ngày thường mắng bố mà luyện đấy, tuyệt đối ai cãi ." Bố trưng cái vẻ mặt đầy tự hào là cái kiểu gì ?
"Yên tâm , con chịu thiệt . Cái đầu nhỏ của con gái bố nhanh lắm, ai bắt nạt ." gặm sườn nhớ cái mặt xanh mét của Lệ Ngạo Thiên khi gọi là "đại cháu trai", tâm trạng đến mức quất thêm miếng sườn nữa.
"Không chịu thiệt là . Thấy con giờ sống , tình cảm với Trạch Hành cũng ngày càng lên là yên tâm. Tiền nong còn đủ tiêu ? Bố vẫn còn một ít đây."
Mẹ xinh định dậy lấy tiền, vội ngăn ngay: "Đủ mà , yên tâm . Công ty nhỏ của Lệ Trạch Hành kinh doanh cũng khá lắm, dạo còn đang bận đấu thầu cái dự án gì đó nữa."
"Trạch Hành thì chắc chắn vấn đề gì ! Nó ăn giỏi lắm." Lại nữa , cái vẻ mặt tự hào của bố.
"Anh giỏi, con còn giỏi hơn. Ngày nào con cũng đưa cơm cho , tay nghề giờ luyện đến mức thượng thừa . Hôm nay con sẽ cho hai thấy." Gặm xong miếng sườn cuối cùng, tự tin dậy, tiến thẳng bếp, bắt đầu phô diễn thiên phú ẩm thực vô song của .
Bố và xinh hớn hở chờ đợi, ánh mắt tràn đầy niềm vui kiểu "con gái nhà cuối cùng cũng lớn ".
Nhìn ánh mắt của hai , nấu càng hăng hái hơn. Một hồi loay hoay, cũng xào xong đĩa trứng xào cà chua.
"Tèn tén ten! Mời cả nhà!" tự tin đặt món ăn lên bàn, bày biện bát đũa sẵn sàng.
"Để nếm thử xem Nguyễn Nguyễn nhà ..." Đũa của xinh đưa bố chặn .
"Bà xã, ngày thường nhường bà đủ thứ , để nếm ?" Bố thiết tha nài nỉ, xinh miễn cưỡng đồng ý.
Bố đưa đũa gắp một miếng trứng, hí hửng bỏ miệng, và đó...
"Uệ!!" Bố lao thẳng nhà vệ sinh phun . Tình hình là thế nào, chẳng lẽ tay nghề của lâu nay hề tiến bộ chút nào ?
Bố đang bận "vật vã" trong nhà vệ sinh, xinh lặng lẽ đặt đũa xuống.
Hai con nên lời. Một lúc , xinh mới mở lời:
"Con gái, ngày thường con mang cái đến công ty cho Trạch Hành đấy ?"
nên lời, xinh thở dài một tiếng.
"Có gì hài lòng thì cứ với , chứ chuyện hại tính mạng thế thể ủng hộ con ."
oan quá mà! Rõ ràng đĩa trứng xào trông màu sắc, hương thơm đều áp lắm, ai mà ngờ mùi vị nó ... như thế.
Hèn gì Lệ Trạch Hành cứ khăng khăng bắt hứa ăn đồ nấu, chỉ ăn thôi. Còn thì ăn đồ nấu hoặc đồ đặt ngoài. Thành cứ đinh ninh nấu ngon, chẳng hề gì cả.
Mẹ xinh chăm sóc bố, còn thì thất tha thất thểu về nhà. Vừa cửa, Lệ Trạch Hành về từ lúc nào, đang đeo tạp dề trong bếp nấu cơm.
chẳng còn tâm trạng mà , phịch xuống sô pha thở ngắn than dài.
"Làm thế Nguyễn Nguyễn?" Anh cư nhiên còn dám hỏi .
"Từ giờ em đưa cơm cho nữa , em chẳng tí thiên phú nấu nướng nào cả!"
"Thế thì nhịn đói ?" Lệ Trạch Hành còn bày cái vẻ mặt đáng thương tội nghiệp.
"Nhịn đói còn hơn là độc ch/ết!" lườm một cái cháy mặt, giận vì nhẫn nhịn giỏi thế, ăn cái thứ kinh khủng đó bao lâu nay. Mà càng giận hơn vì phát hiện , cứ tưởng đang đưa cơm tình yêu, hóa là đang "đầu độc" chồng mỗi ngày.
Lệ Trạch Hành đưa tay xoa đầu : "Em đúng là đáng yêu thật đấy."
Anh chắc đầu độc đến mức ngốc luôn , cái câu nãy của chỗ nào đáng yêu chứ?
Có lẽ đang thầm "tế" trong lòng, Lệ Trạch Hành thong thả buông một câu: "Chắc là vì tình nhân trong mắt hóa Tây Thi thôi."
Bầu khí bỗng trở nên chút vi diệu, Lệ Trạch Hành, nghiêm túc mở lời:
"Chồng ơi."
"Ơi?"
"Hay là em đăng ký cho thi 'Vua dày thép' nhé, mà thi chắc chắn giật giải quán quân luôn đấy."
Lệ Trạch Hành cạn lời, mặt chỗ khác. Còn thì bắt đầu nghiêm túc suy tính xem giải thưởng của cuộc thi đó bao nhiêu tiền.