Khi Ma Tôn Xuyên Thành Omega

Chương 4: Đầu giường cãi nhau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng dứt, cả hội trường ồ lên.

Lệ Tư nắm c.h.ặ.t cánh tay Phó Thành Quân, hốc mắt đẫm lệ. Phó Đình với vẻ mặt nghiêm nghị tiến lên kéo cô , miệng nhỏ giọng gì đó.

Vẻ hòa thuận chỉ là giả tạo sắp thể che giấu, tiếng xì xào bàn tán dần dần lan . Tiếng máy ảnh giòn giã vang vọng bên ngoài vườn biệt thự. Đèn flash chiếu sáng phòng khách vốn tối tăm như ban ngày.

Phó Thành Quân lập tức sang biểu cảm của Phó Trầm.

Không sự cuồng nộ như tưởng tượng, Phó Trầm chỉ vô cảm . Khoảnh khắc bốn mắt chạm , Phó Trầm nở một nụ hiền từ của một cha già.

Xong ! Tiếng chuông báo động trong đầu Phó Thành Quân vang lên.

Lão già còn hậu chiêu!

“Tốt ! Đây là chuyện đại hỉ của nhà họ Phó chúng !” Phó Trầm đến mặt truyền thông, “Thành Quân sắp cha, thật sự vui mừng.”

Nụ hiền hòa, khác gì vẻ mặt giả dối của Phó Thành Quân.

“Chỉ là Thành Quân lo cho gia đình, còn quán xuyến công ty, e rằng sức khỏe sẽ chịu nổi.” Ông vỗ vai Phó Thành Quân, vẻ của một cha nhân từ.

“Vậy thì thế , công việc của công ty sẽ để Lâm Dụ học cách . Cũng thể san sẻ bớt gánh nặng cho trai mà!”

Phó Thành Quân khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cái thằng Lâm Dụ ngu ngốc đó, ngoài việc bám theo nó để những lời mỉa mai, chẳng học cái gì khác.

Nếu chỉ nó để điều hành công ty, thà mong con lợn leo cây còn hơn.

Anh cũng bắt chước, giả vờ là một đứa con hiếu thảo, chút né tránh Phó Trầm. “Cảm ơn ba nghĩ cho con. Vài ngày nữa ba còn đến uống rượu mừng của chúng con đấy.”

Hai cha con mặt truyền thông . Trong đôi mắt giống đến kỳ lạ, mỗi mang một tâm sự riêng.

Sức mạnh của truyền thông thể xem thường, một khi những lời sắc bén lan truyền ngoài, nó sẽ trở thành sự thật và bao giờ thể đổi .

Ngay lập tức, một tờ báo đăng tin: [Công t.ử cả nhà họ Phó hủy hôn, thiên kim nhà họ Lệ đau khổ mất yêu!]

Đây chính là hiệu quả mà Phó Thành Quân .

Cuộc đời ngắn ngủi và bi t.h.ả.m của như một vết sẹo, khắc sâu trong lòng . Mỗi khi nhớ , nó thiêu đốt, khiến yên.

Phó Thành Quân sẵn sàng thận trọng từng bước, dùng cả đời để đổi lấy một lời trăng trối của khi qua đời.

Mẹ, thấy ? Hôm nay là trận đầu tiên con thoát khỏi Phó Trầm.

Đại cục định, Phó Trầm dừng đúng lúc. Sau khi chào hỏi khách khứa, ông rời khỏi biệt thự.

Khách khứa về, Lệ Tư cũng Phó Đình lôi kéo lên xe. Rèm cửa hầu kéo một nữa, kín mít. Phòng khách rộng lớn còn một tia ánh sáng.

Ninh Triệt vẫn bên bàn bánh ngọt, nghiêng đầu Phó Thành Quân đang tựa lưng ghế sofa.

Trên gương mặt còn nụ hiền hòa, đường cằm sắc sảo rõ nét.

Phó Thành Quân dùng các khớp ngón tay ấn giữa hai lông mày, nhắm mắt, cà vạt nới lỏng, vẻ mặt mệt mỏi và bực bội.

Vừa hàng loạt ống kính và đèn flash dội tới, Ninh Triệt cũng sợ hãi ít.

Nếu Phó Thành Quân âm thầm trấn an, e rằng lao ngoài tóm lấy một tên gầy nhất để đ.á.n.h cho một trận.

Sự hoảng loạn đột ngột và việc ăn gì trong một thời gian dài, các triệu chứng khó chịu của Ninh Triệt chút tăng thêm. Hắn vốn định hỏi xin t.h.u.ố.c giải. thấy Phó Thành Quân như một quả cà tím sương đ.á.n.h, lời đến miệng , vòng vèo một hồi.

“Đừng tin kẻ thẳng thắn, cần đề phòng những kẻ .”

Phó Thành Quân ngây vài giây, ngước mắt , chút ngạc nhiên. “Cậu đang an ủi ?”

Ninh Triệt đến mặt , khinh bỉ.

“Cậu cũng nhận Phó Trầm bồi dưỡng Lâm Dụ để chèn ép ?” Phó Thành Quân như con cá c.ắ.n câu, theo Ninh Triệt ngoài.

Ninh Triệt gì nữa.

Ma giáo dối trá lừa lọc mười mấy năm, chút mánh lới còn đủ nhét kẽ răng. Nhìn thấu tâm tư của Phó Trầm khó, nhưng để đường đường một Tôn chủ như hạ dạy dỗ một tên d.ư.ợ.c nhân!

Lại còn là tên d.ư.ợ.c nhân hạ độc !

Lại là thứ hai!

Khó như lên trời!

Vừa lỡ nhiều một câu giờ còn hối hận.

Ninh Triệt lập tức thẳng về phía , xe liền lảo đảo ngã cửa.

Vùng đất dị tộc nơi nào cũng kỳ quái, nơi nào cũng xa lạ, thứ gì cũng hiểu, chuyện đều tương khắc với .

Bản bơ vơ lạc lõng, một một , còn ép buộc giúp đỡ tên tiểu nhân hạ độc !

Một cảm giác cô độc to lớn ập đến, còn đầy cảm xúc trêu đùa cô nhóc , thâm sâu khó lường chỉ dẫn một , trong chớp mắt liền ủ rũ héo tàn.

Đầu óc choáng váng, đói bụng, vô lực, đói bụng, đầu óc mơ hồ, bụng còn đặc biệt đói…

Ninh Triệt nhắm mắt , mặc kệ bản chìm xuống vực sâu tuyệt vọng.

Bỗng nhiên, một luồng hương ngọt ngào xộc mũi. Không giống mùi gỗ tuyết tùng tên , cũng giống mùi hoa hồng thoang thoảng.

Trước mắt xuất hiện một bàn tay khớp xương rõ ràng, trong lòng bàn tay bất ngờ là một miếng bánh kem dâu tây.

Ninh Triệt theo bản năng vươn tay đón, ngón tay khẽ cử động dừng . Hắn thẳng Phó Thành Quân.

Phó Thành Quân gượng : “Chuyện xong, sẽ hạ độc .”

Ninh Triệt nhận lấy bánh kem và cái thìa, múc một muỗng lớn bỏ miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-ma-ton-xuyen-thanh-omega/chuong-4-dau-giuong-cai-nhau.html.]

Vị ngọt béo ngậy ngay lập tức chiếm trọn vị giác. Trải nghiệm mỹ vị từng khiến trong khoảnh khắc quên cả phận cao cao tại thượng.

Hắn nheo mắt mãn nguyện, “Ngon!”

Phó Thành Quân nhạo một tiếng, bất lực : “Cái tiếng ? Trò chơi cổ trang kết thúc hả.”

Ninh Triệt đắm chìm trong trải nghiệm vị giác mới, giống như một con thú nhỏ lang thang cuối cùng cũng ăn no, chỉ lo cắm đầu ăn ngấu nghiến, thấy gì.

Phó Thành Quân cũng bận tâm. Hôm nay nước cờ của thật sự hiểm, bề ngoài tỏ tính toán đấy, nhưng bên trong chút hoang mang lo sợ, cần kíp cho một viên t.h.u.ố.c an thần.

Phó Thành Quân bắt đầu suy nghĩ thứ xảy hôm nay.

Thái độ của lão già rõ ràng, đoán chuyện hôm nay đều do sắp đặt.

Ông chắc chắn phân tán thế lực của . Một là để chèn ép lời, hai là để bồi dưỡng con rối mới. Lỡ dùng , cũng thể lập tức thế.

Chuyện kết hôn thì bắt buộc , chỉ cần công khai đối tượng kết hôn. Phó Trầm sẽ dám cài bên cạnh nữa, thể thoát khỏi phần lớn sự khống chế.

Cổ phần trong tay cũng mau ch.óng chuyển .

...

Chiếc xe đỗ gara trong lúc Phó Thành Quân đang chìm trong suy nghĩ nặng nề. Ninh Triệt bê chiếc bánh kem nhỏ xuống xe, thang máy, lên lầu, cửa lớn, thạo đường thạo lối.

Phó Thành Quân rõ ràng vẫn bình tĩnh , lải nhải theo . “ , tên gì, công ty nào, sắp xếp giấy tờ giả.”

Ninh Triệt dừng bước, liếc xéo một cái, thái độ kiêu ngạo. “Tên húy của bổn tọa ngươi thể ?”

Phó Thành Quân:…

Anh lộ vẻ vui, đè nén cơn giận, trầm giọng : “Lần một là tình thú, hai là hứng thú, ba là vô vị! Từ giờ trở , trò chơi kết thúc!”

Mắt sáng, sâu thẳm, trong mắt là màu đen đặc thể hòa tan.

Ninh Triệt lặng lẽ phía , vẻ mặt vô cảm, nhưng giọng lạnh buốt. "Nể tình ngươi hôm qua thị tẩm công, tha cho ngươi ."

Nói xong, lập tức lên lầu. "Rầm!" một tiếng, đóng sập cửa phòng.

"Đó là phòng của ?"

Phó Thành Quân luôn một là một, hai là hai. Lần đầu tiên cãi , nhất thời chút đuối lý.

Một tên mẫu "trèo giường" như thì gan gì mà dám!

Phó Thành Quân gọi bảo vệ vứt ngoài, nhưng giờ nảy sinh chuyện , chắc chắn sẽ tạo cơ hội cho Phó Trầm.

Thật , Omega hề yếu đuối, giữ bên cũng là một trợ lực .

Anh tự tìm một cái cớ để xuống nước, vẻ mặt trầm xuống : "Dì ơi, dọn thêm một phòng khách nữa."

Omega trong kỳ mẫn cảm tin tức tố của , chẳng vẫn ngoan ngoãn chạy đến tìm ?

Hừ!

Phó Thành Quân cởi áo khoác tự tìm thể diện trong lòng.

Việc đột nhiên lên giọng khiến trong phòng im như thóc. Dì giúp việc tinh ý chui bếp, sợ cơn giận của chủ nhân lan sang .

Trong bếp, chỉ một quản gia già, tiếng động, ông ngước phòng khách. Sau khi đang , ông sững sờ như sét đ.á.n.h.

Phó Thành Quân cởi áo khoác đến bàn ăn, thấy quản gia đang cầm giẻ lau bất động. Anh bước đến, nhận lấy giẻ lau ném bồn rửa, trách móc:

"Ông Lý, con bảo , những việc nặng cần nữa, quản lý sổ sách là ."

Kéo ghế cho ông lão, Phó Thành Quân mới xuống. Vẻ thuận theo chân thật hơn hàng trăm so với nụ giả tạo mặt Phó Trầm.

Quản gia Lý gượng hai tiếng, xuống bên bàn ăn, trò chuyện cùng Phó Thành Quân. "Sao về giận dỗi khách ?"

Phó Thành Quân ông bận tâm, ứng phó: "Chuyện nhỏ thôi ạ."

Quản gia Lý hỏi: "Không thấy con đưa ai về nhà bao giờ, là ai ?"

"Đối tượng kết hôn giả. Không thể để bên gối cũng là của Phó Trầm." Phó Thành Quân hề phòng .

"Ồ, thì . Cậu bé thấy khá . Vừa tài giỏi, nhất định sẽ ai bắt nạt con ." Ông lão quản gia khóe miệng cong lên.

Phó Thành Quân thấy chút kỳ lạ.

Quản gia Lý chăm sóc từ nhỏ, công việc cẩn trọng. Ông thích chỗ đông , ngày thường xong việc là trốn phòng, thích giao lưu. Chỉ khi Phó Thành Quân về nhà mới ở trò chuyện. Hôm nay lời nào cũng xoay quanh cái tên tóc dài gai góc .

"Ông thấy ở điểm nào?"

Hoa Hải Đường

Quản gia Lý cùng trải qua những năm tháng tăm tối nhất của cuộc đời, Phó Thành Quân tin tưởng ông, liền hỏi thẳng: "Ông quen ?"

"Trông quen thôi." Quản gia Lý vội vàng phủ nhận. Ông lên : "Để gọi xuống ăn cơm."

"Không cần ." Phó Thành Quân giữ quản gia , bực bội : "Cứ để nhịn đói."

Quản gia vỗ vai Phó Thành Quân một cái, hiền từ rộ lên. "Đừng thế, vợ chồng đầu giường cãi cuối giường hòa, thể giận thật ! "

"Ai là vợ chồng với !" Phó Thành Quân suýt sặc nước miếng.

Quản gia vội vàng bưng một bát canh cho , qua loa vỗ hai cái lưng , lên lầu gọi .

Đợi quản gia Lý , Phó Thành Quân nhíu mày.

Hôm nay ông Lý bình thường.

Gia gia luôn lạnh nhạt với khác, thiện với một xa lạ mà ông còn rõ mặt?

Chưa chuyện bảo , rõ mặt khen hiền lành.

Chỉ vì là đối tượng kết hôn giả của ?

Bạn cần đăng nhập để bình luận