Khi Ma Tôn Xuyên Thành Omega

Chương 3: Omega của tôi mang thai rồi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật kỳ lạ, một luôn cảnh giác cao độ như , ngủ say như c.h.ế.t trong một bãi chiến trường đầy x.á.c c.h.ế.t và biển m.á.u.

giữa mùa đông lạnh giá, ánh trăng như nước.

Ninh Triệt chiếc ghế đá dài trong sân, lạnh dần dần lan tỏa khắp tứ chi, thấm tận tủy.

Lạnh! Hắn theo bản năng cuộn tròn .

Đau! Hắn kìm c.ắ.n c.ắ.n môi .

Ồn ào! Bên tai là tiếng thở dốc từ xa đến gần.

A... Ai gan lớn thế, dám đến gần bổn tôn như !

Ninh Triệt từ từ mở hai mắt.

Trăng sáng chẳng .

Bóng cây, sân vườn và những x.á.c c.h.ế.t đầy đất đều biến mất còn dấu vết.

Trong tầm mắt là một mảng đen nhánh, còn mùi m.á.u tươi, khí thoang thoảng hương hoa hồng. Trong hương thơm ngào ngạt đó còn xen lẫn từng đợt hương tuyết tùng dịu nhẹ, sự mát lạnh trung hòa vị ngọt, hề gây ngấy.

Ninh Triệt hít một thật sâu, cảm thấy tinh thần và cơ thể sảng khoái.

Ngay đó, lông tơ dựng !

Hắn nhạy bén nhận đang ở trong một gian kín, là sân đại điện.

Mùi hương thể là một loại độc d.ư.ợ.c nào đó!

Sống sót nhiều năm ở Ma giáo, nguyên tắc thứ hai là cố gắng hết sức để tự cứu .

Ninh Triệt lập tức vùng vẫy dậy, bò đến mép giường một đôi bàn tay lớn vớt trở .

“Đi đấy?” Giọng ngái ngủ lười biếng truyền đến từ phía .

Ninh Triệt theo bản năng khuỷu tay đ.á.n.h một cú, trở tay siết c.h.ặ.t cổ phía . Hắn cảm thấy thể lực hồi phục khá nhiều, nên bàn tay cũng dùng chút sức.

“Khụ khụ!”

Phó Thành Quân mơ màng đẩy xa, còn kịp phản ứng bóp cổ. Bàn tay của tuy còn mềm như bông như hôm qua, nhưng cũng dùng sức.

Anh nắm lấy cổ tay Ninh Triệt, bật đèn đầu giường.

Ánh sáng ấm áp chiếu lên sườn mặt Ninh Triệt, dịu sát khí nguy hiểm, và khiến gương mặt biểu cảm thêm chút ngây thơ.

Phó Thành Quân hiểu lầm…

Giọng đầy ám : “Đây là trò chơi gì ? SM ? Người đại diện của dạy ?”

Ninh Triệt thích nghi một lúc mới rõ cảnh tượng mắt, đầu óc dần trở nên tỉnh táo.

Ma Tôn c.h.ế.t, Hứa Già trừ, lên ngôi. Sau khi kiệt sức thì hạ độc đưa đến dị tộc. Người t.h.u.ố.c giải. Tất cả là mơ mà mơ, rõ ràng là thành quả tâm huyết nửa đời của .

Vừa mới trở thành tân Tôn chủ, liền bất ngờ mất tất cả. Ninh Triệt chút nản lòng, buông lỏng tay .

Phó Thành Quân sờ đầu , tâm trạng : “Ngoan, chờ hôm nay xong chuyện lớn, chúng nhiều thời gian để chơi.”

Nói xong, cầm điện thoại lên, tin nhắn trợ lý gửi tới, khóe miệng nhếch lên đầy thâm ý.

Rèm cửa điện tự động kéo đúng giờ.

Nắng sớm lờ mờ, mặt trời ló rạng.

Mây hồng rực như một lớp lụa mỏng nhẹ nhàng phủ lên bầu trời xanh thẳm. Trong đó, một đám mây rực rỡ nhất nhuộm đỏ cành cây ngoài cửa sổ như san hô. Sắc đỏ ch.ói lòa, khiến mở mắt .

Ninh Triệt ngước gốc san hô , trong mắt lóe lên ngọn lửa rực rỡ, tràn ngập ánh mặt trời.

Khi cửa phòng tắm một nữa mở , Ninh Triệt chớp chớp mắt, xua tan dã tâm hừng hực trong mắt.

Phó Thành Quân cho mang đến hai bộ trang phục vest thích hợp cho Ninh Triệt, nhờ một dì giúp Ninh Triệt chỉnh trang, đeo vòng ức chế, hai lên đường đến biệt thự lớn.

Cánh cửa lớn mở , đèn đuốc sáng trưng, trang trí trong nhà càng thêm tráng lệ hơn hôm qua.

Trong phòng khách ít nhất hơn một trăm , chỉ riêng Phó Trầm cùng con tình nhân của ông chiếm nửa giang sơn. Nhà họ Lệ cũng đến đông đủ, hai bên nâng chén trò chuyện, khí vẻ hòa thuận.

Khi hai đến gần, tiếng dần nhỏ . Ánh mắt đều dán c.h.ặ.t phía Phó Thành Quân.

Ninh Triệt Phó Thành Quân ôm trong lòng ngủ một đêm, các triệu chứng của kỳ mẫn cảm giảm đáng kể, tinh thần và thể lực đều hồi phục ít.

Hắn mặc một bộ vest màu trắng, tóc dài buộc thành đuôi ngựa, những sợi tóc lòa xòa trán cũng chải chuốt tỉ mỉ, còn vẻ tiều tụy như hôm qua, trông vô cùng rạng rỡ và cuốn hút.

Những đứa con khác của nhà họ Phó thấy tình của cả đột nhiên xuất hiện, tụm với buông lời mỉa mai.

“Người tình nhỏ của cả thật đấy.”

“Nhìn cao ngạo thế , chắc Omega bình thường .”

“Không bình thường thì cũng thế thôi, chẳng cũng sẽ ngủ, còn cả thì đính hôn ! Hắn còn thể nhảy khỏi lòng bàn tay của bố ?”

Các loại ánh mắt khác đổ dồn về phía Ninh Triệt, những lời xì xào to nhỏ lọt tai, nhưng hề bận tâm. Hắn chỉ quầy bánh ngọt, chằm chằm một cách xuất thần.

Lần cuối cùng ăn uống là khi cho Ma Tôn uống thạch tín. May mà lúc đó tâm trạng nên ăn nhiều một chút, nếu đợi t.h.u.ố.c giải c.h.ế.t đói .

Ninh Triệt chằm chằm một miếng bánh kem dâu tây, phân vân xem độc . Bên , Phó Thành Quân tiến lên chào hỏi của Lệ Tư.

“Cô”

Lệ Tư theo , ánh mắt đầy mong chờ hề che giấu. Sau một đêm, cô nghĩ thông suốt. Mặc kệ Omega xinh tuyệt trần nào nữa, cuối cùng Thành Quân vẫn là của cô.

Đây là chuyện hai gia tộc ấn định áp lực, đường cứu vãn.

Phó Đình đưa cho Phó Thành Quân một ly rượu, vẻ quan tâm : “Những ong bướm bên ngoài thì đừng mang về nhà nữa, con nên tĩnh tâm .”

Phó Thành Quân mỉm gật đầu, trả lời.

Phó Trầm ở ghế sofa chủ tọa, lộ hỉ nộ. Thấy đến đông đủ, ông ho khan một tiếng để bắt đầu buổi tiệc.

“Mọi đến đủ, cũng kéo dài nữa. Hôm nay là tiệc đính hôn của Thành Quân và Lệ Tư, mong chứng.”

Nói xong, ông vẫy tay gọi Lệ Tư: “Tiểu Tư , sắp là của nhà họ Phó , yêu cầu gì với Thành Quân cứ tự nhiên , sẽ chủ cho cháu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khi-ma-ton-xuyen-thanh-omega/chuong-3-omega-cua-toi-mang-thai-roi.html.]

Lệ Tư đến bên cạnh Phó Trầm, đầu tiên là e thẹn Phó Thành Quân, đó nũng nịu : “Thật ạ?”

Phó Trầm gật đầu. Lệ Tư càng thêm tự tin, ngón tay chỉ Ninh Triệt, hai mắt như phun lửa: “Cháu vĩnh viễn gặp Thành Quân nữa!”

Tình địch đối đầu, quần chúng hóng chuyện.

Trong khoảnh khắc, ánh mắt một nữa đổ dồn về phía Ninh Triệt, nhưng ánh mắt vẫn dán miếng bánh kem dâu tây.

Nghe , từ từ ngẩng đầu Phó Thành Quân. Người sừng sững giữa đám đông ồn ào, nụ ấm áp như gió xuân tháng tư.

Ninh Triệt một vẻ hả hê.

Xem định chuyển mâu thuẫn sang , mượn cơ hội ch.ó c.ắ.n ch.ó giữa và họ để rút lui. là một nước cờ .

Ninh Triệt quen với sự phản bội. Tương tự, cũng tin tưởng bất kỳ ai.

Hắn tức giận cũng bực bội, thong thả xuống ghế. Ánh mắt liếc lên, hài hước : “Tiểu nha đầu tranh đàn ông với ?”

“Cái gì?” Lệ Tư càng thêm tức giận, chạy vài bước đến mặt Ninh Triệt. Cô chỉ tay la lên: “ Thành Quân thanh mai trúc mã, cần một vợ hiền lành, dịu dàng chứ loại tiện nhân yêu mị rõ lai lịch như !”

Ninh Triệt cảm thấy ngón tay chỉ chướng mắt. Hắn tùy tiện nhặt một viên hạt dẻ từ chiếc bánh kem, b.ắ.n đầu gối Lệ Tư. Lợi dụng lúc cô lảo đảo, vỗ nhẹ m.ô.n.g cô một cái, xua cô khỏi mặt .

Khóe miệng nhếch lên, nụ nửa miệng, nguy hiểm mà mị hoặc.

Nhìn Lệ Tư, lười biếng mở lời: “Thật cũng lắm, nhưng Thành Quân ca ca của ngươi dùng t.h.u.ố.c để khống chế , khiến cũng ~”

Hoa Hải Đường

Hắn liếc Phó Thành Quân, ánh mắt tưởng chừng đa tình nhưng thấy nửa phần ấm áp.

Ném một quả b.o.m, Ninh Triệt khoanh tay, cùng xem kịch vui.

Đám con cái nhà Phó thì thầm to nhỏ: “Anh cả còn cho uống t.h.u.ố.c nữa!”

“Không , cả chơi ngầu quá!”

Phó Thành Quân bề ngoài tỏ bình thản, nhưng trong lòng thầm khen ngợi.

Anh vốn chỉ xem vì lấy lòng thể đến mức nào, nên mới yên quan sát phản ứng của .

Không ngờ, cái miệng sắc sảo, chịu để chịu thiệt. Chỉ hai câu lái mũi nhọn về phía .

Phó Thành Quân nâng ly về phía , tiến đến mặt Lệ Tư vỗ đầu cô , trấn an: “Ngoan, Tiểu Tư, đừng cố chấp với nữa. Anh thể nảy sinh tình yêu với em gái .”

Lệ Tư giận bực, kéo tay áo Phó Thành Quân buông. Cô van xin: “Anh Thành Quân, nếu chấp nhận em, và nhà em sẽ khó . Anh đến bước dễ dàng, cũng thế, đúng ?”

Phó Thành Quân liếc Phó Trầm, mặt ông tím tái, ánh mắt đầy tàn nhẫn, dường như ăn tươi nuốt sống .

Phó Trầm hiếm khi nổi giận, vì ông tính tình , mà vì Phó Thành Quân quá ngoan ngoãn.

Nếu là khi nắm quyền, Phó Thành Quân chắc chắn sẽ lập tức khuất phục và nỗ lực gấp bội để thích ứng với chỉ thị mới của cha.

bây giờ?

Xin , cánh cứng !

Phó Thành Quân nhẹ, gì thêm. Anh kéo tay trái của Ninh Triệt, đeo chiếc nhẫn hôm qua Phó Trầm đưa cho ngón áp út của .

“Phó! Thành! Quân!”

Giọng lạnh lẽo như băng từ phía vang lên.

Phó Trầm dậy, đè nén cơn giận, trầm giọng : “Ta thể đỡ con lên, cũng thể kéo con xuống.”

Phó Thành Quân : “Ba đừng nóng giận.”

Vì, những ngày tức giận còn ở phía cơ!

Anh đến lưng Ninh Triệt, hai tay đặt lên vai . Vẫn là vẻ ngoài ấm áp như gió xuân, chút hoảng loạn.

“Ba luôn bác ái, nên mới con đàn cháu đống như .”

Anh lướt mắt qua đám em trong phòng, đáy mắt đầy sự châm biếm. “Với mức độ yêu trẻ con của ba, chắc chắn ba thể từ bỏ cháu nội của , đúng ?”

“Cháu nội?”

Mọi kịp phản ứng.

Cánh cửa lớn mở rộng, nhiều phóng viên giơ máy ảnh chụp tới tấp. Người bạo gan hơn trực tiếp kéo cửa sổ , chĩa micro hỏi:

“Xin hỏi cuộc hôn nhân giữa Phó thị và Lệ thị là một cuộc hợp tác thương mại ?”

Cả hội trường đều hoảng hốt trong giây lát, chỉ một Phó Thành Quân thẳng tắp, đối mặt với truyền thông vẫn tự nhiên và hào sảng.

Tiếng máy ảnh chớp nhoáng và đèn flash nhấp nháy liên tục thực sự Ninh Triệt giật .

Hắn đoán Phó Thành Quân hậu chiêu, nhưng ngờ dẫn thiên lôi đến!

Ninh Triệt đột nhiên cứng .

Thiên lôi đ.á.n.h xuống, tất nhiên cất bước mà chạy!

m.ô.n.g còn rời khỏi ghế, một đôi bàn tay to lớn và ấm áp ghì c.h.ặ.t xuống.

Hắn theo bản năng ngẩng đầu, bắt gặp đôi mắt của Phó Thành Quân. Ánh mắt sâu thẳm, kiên định, dường như đang thầm an ủi.

Mùi tuyết tùng quen thuộc lan đến, khiến đa nghi, tàn nhẫn như bất giác thả lỏng.

Phó Thành Quân nở nụ chuyên nghiệp đối mặt với phóng viên: “Nhà họ Phó chúng và nhà họ Lệ vốn là thích, quan hệ mật thiết là chuyện bình thường, hợp tác cũng là sớm muộn. Tuyệt đối sẽ cái màn liên hôn xa, dơ bẩn như xã hội phong kiến. Hôm nay sẽ , càng .”

“Vậy xin hỏi Phó , đối tượng đính hôn của ngài là vị Omega bên cạnh ? Chuyện cháu nội là thế nào?”

Phó Thành Quân vội trả lời, đầu từ từ quanh một lượt.

Ánh mắt khinh miệt, hài hước, hả hê từ khắp nơi ánh đèn flash lộ rõ, nhưng chỉ trong chớp mắt biến thành những nụ chuyên nghiệp chuẩn mực.

Đối mặt với truyền thông, mỗi đều tỏ vẻ điềm đạm, đoan trang.

Những suy nghĩ lạnh lùng, âm u và đầy uy h.i.ế.p đó đều cất giấu đáy lòng, nơi thể thấy ánh sáng.

Phó Thành Quân hài lòng với vẻ mặt của họ, đôi mắt hẹp dài lóe lên một tia thích thú.

Anh nắm tay Ninh Triệt, đầy ám : “Omega của m.a.n.g t.h.a.i .”

Bạn cần đăng nhập để bình luận