KHANH KHANH UYỂN TRINH

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 6

 

Các mẫu đất chất thành từng đống như núi.

 

Giang Phong phụ trách tách chiết. Anh việc ngày đêm, đến khi tìm một chủng năng suất cao thì ngất xỉu.

 

Tỉnh , việc đầu tiên là tìm :

 

“Uyển Trinh, đây là tầm của phiến diện… thể cho thêm một cơ hội ?”

 

Người đàn ông mắt gầy trông thấy, làn da tái nhợt vì lâu ngày thấy ánh nắng.

 

Khác hẳn với dáng vẻ tự tin, hăng hái trong ký ức của .

 

cúi mắt, rõ ràng:

 

“Làm việc quá sức chuyện . Muốn xa trong nghiên cứu, cân bằng.”

 

Giang Phong vui:

 

“Uyển Trinh, mà, cô vẫn quan tâm .”

 

gật đầu:

 

đúng là quan tâm .”

 

Ánh mắt sáng lên.

 

tiếp:

 

“Chỉ là Thẩm Uyển Trinh quan tâm vị hôn phu cũ, mà là quan tâm một thành viên trong nhóm nghiên cứu.”

 

Giang Phong lặng hồi lâu, rời , dường như tiếp.

 

vẫn rõ:

 

đuổi theo, thẳng mắt :

 

“Giang Phong, bảo vệ bản , đừng tiếp tục tổn hại , cũng đừng cố chứng minh điều gì với . Vì mỗi nhà nghiên cứu đều là tài nguyên quý giá, thể tái tạo.”

 

Giữa là hôn nhân sắp đặt, nhưng cưới trong mù mịt.

 

Chúng quen từ nhỏ, từng chung chí hướng.

 

Sau nước ngoài học tập, sẽ tiếp thu tư tưởng tiến bộ về phục vụ đất nước, vẫn ủng hộ.

 

Lúc mới sang Anh, thường xuyên thư cho , kể về cuộc sống bên đó.

 

Nửa năm , trong thư bắt đầu xuất hiện một cái tên Lương An Na.

 

Tần suất cô xuất hiện ngày càng nhiều, còn thư cho ngày càng ít.

 

, duyên phận của chúng hết.

 

Chỉ tiếc là thời đại cho phép chủ động rời bỏ hôn ước, nên chỉ thể chờ tự hủy hôn.

 

Hồi nhỏ thích , vì nhiều ý tưởng lạ, học hành đầu.

 

Sau lòng khi nước ngoài, vì An Na xinh , thời thượng, trai là tư lệnh.

 

Còn bây giờ … cũng chỉ vì phát hiện chính là học giả Triệu Khanh mà ngưỡng mộ.

 

hiểu rõ.

 

Anh thích .

 

Anh chỉ thích mạnh.

 

 

Sau khi thái độ của Giang Phong với đổi, dần cắt liên lạc với Lương An Na.

 

thì gặp Lương An Na trong một đêm muộn ở khách sạn Hải Thượng Hoa.

 

uống đến mức má ửng hồng, mặt đỏ bừng. Chiếc khăn choàng trượt xuống, lộ bờ vai trắng mịn, khiến mấy đàn ông bàn bên liên tục đầu trộm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khanh-khanh-uyen-trinh/chuong-6.html.]

 

Lương An Na chẳng bận tâm, giơ tay gọi phục vụ, giọng lè nhè:

 

“Rót thêm cho một ly whisky.”

 

bảo phục vụ đổi thành nước mật ong, tự tay mang đến cho cô .

 

uống một ngụm, nhận vị đúng, liền phun thẳng gạt tàn.

 

Lương An Na nheo mắt , mất một lúc mới nhận , khẩy:

 

“À, cô Triệu.”

 

“Xem mắt như mù .” - Giọng cô kéo dài, mang theo chút châm biếm.

 

“Đến xem trò ?”

 

lắc đầu, còn kịp trả lời, cô mượn men rượu, hất thẳng phần nước còn trong cốc lên .

 

Bàn bên lập tức ồ lên, ai nấy đều hóng chuyện.

 

Hành động đó rõ ràng là bộc phát. Thấy tóc tai quần áo ướt sũng, trong mắt Lương An Na thoáng qua một tia hối hận, nhưng chịu hạ xin .

 

nhận khăn từ phục vụ, nghiêng , che tầm tò mò của xung quanh.

 

Sau khi phát tiết xong, ánh mắt cô phần tỉnh táo hơn, nhưng giọng điệu vẫn đầy mỉa mai:

 

“Bây giờ chắc cô đắc ý lắm nhỉ.”

 

nhặt chiếc khăn choàng lên, nhẹ nhàng khoác cho cô .

 

Khăn chạm , mặt cô đỏ hơn.

 

giật lấy, ném mạnh xuống đất:

 

cần lòng giả tạo của cô!”

 

“Giang Phong… liên lạc với nữa, chịu gặp .” - Trong mắt cô ánh lên nước mắt, nhưng lẽ thấy mặt quá mất mặt, nên cố ngẩng đầu, để nước mắt rơi xuống.

 

“Không… . Nhất định là cô lấy cớ công việc, giữ trong phòng thí nghiệm, cố ý cho gặp .”

 

tiếp lời, chỉ cúi xuống nhặt khăn choàng, phủi bụi đưa cho cô .

 

nhận. mà chỉ :

 

“Cô , lúc mới sang Anh, chẳng gì cả, trò ít. Ban đêm còn trốn , ngày nào cũng về nhà. Là Darling từng chút một giúp thích nghi, hòa nhập, kết bạn, thấy nhiều thứ… đến cuối cùng, quãng thời gian ở Anh trở thành ký ức nhất của .”

 

Một giọt nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt, dễ khiến khác mềm lòng:

 

bây giờ… để ý đến nữa, chẳng còn gì cả.”

 

hỏi một câu liên quan:

 

“Cô du học bằng kinh phí nhà nước ?”

 

Lương An Na sững , theo phản xạ gật đầu:

 

“….”

 

“Tức là dù Giang Phong thì cũng Lý Phong, Trương Phong giúp cô...”

 

“Hả?” - Cô đầy khó hiểu.

 

vuốt nhẹ đóa hoa hồng thêu khăn choàng, nhỏ:

 

“Những ký ức ở Anh do Giang Phong tạo . Nếu theo logic của cô, cô nên cảm ơn… là đất nước.”

 

chớp mắt, giọt nước mắt tròn xoe rơi xuống, nhưng chính cô nhận .

 

cúi mắt:

 

“Thời đại , cơ hội học hành, ngoài thế giới… quá ít. Rất nhiều năng lực, chỉ vì thiếu một cơ hội mà vùi lấp cả đời.

 

“Cô thấy thế giới rộng lớn , tại còn tự nhốt trong cái vòng nhỏ của tự tiêu hao chính ?”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận