KHANH KHANH UYỂN TRINH

Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 4

 

Rồi nhíu mày, sửa :

 

“Đừng gọi là, gọi là thầy.”

 

Anh , cứ cố chấp lặp :

 

“Khanh Khanh, Khanh Khanh.”

 

bất lực, trừng một cái, cũng gọi :

 

“Tiểu Cẩu, Tiểu Cẩu.”

 

Chúng bật .

 

Khoảng cách xa lạ suốt bao năm dường như cũng tan một chút.

 

Lý Hàn là học trò đầu tiên của .

 

Lần đầu gặp , vẫn còn tên là Lý Tiểu Cẩu.

 

Mẹ chê là gánh nặng, cản trở việc tái giá nên bán nhà ở.

 

Mẹ thương bằng tuổi , nỡ bắt việc, liền để bạn chơi với .

 

Khi đó sáu bảy tuổi, bắt đầu dần nhớ kiến thức từ kiếp , liền kéo Lý Tiểu Cẩu học trò, chơi trò dạy học, bắt gọi là thầy.

 

chê tên , nên lấy ba chữ cuối trong câu “lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh”.

 

青: Thanh và 卿: Khanh đều là qīng

 

照: Chiếu và 赵: Triệu đều là zhào

 

汗: Hãn và 翰: Hàn đều là hàn

 

Hai chữ cho , một chữ cho .

 

Xem như tên mới của hai chúng .

 

Sau đó ba mất, nhà họ Thẩm sa sút, đủ chi tiêu, đành giải tán .

 

Lý Hàn tòng quân, từ đó chúng còn liên lạc.

 

---

 

Trong phòng riêng, Lý Hàn đưa cho một xấp tài liệu.

 

Đó là bản vẽ của một nhà máy hóa chất bỏ hoang, bao gồm dây chuyền sản xuất và phòng thí nghiệm.

 

Chủ cũ lo tình hình biến động nên bán hết tài sản cố định, mang cả nhà nước ngoài.

 

Lý Hàn mua nhà máy đó.

 

vẫn luôn mở một xưởng d.ư.ợ.c.

 

Anh :

 

“Hồi nhỏ cô từng , những đầu tư doanh nghiệp nhỏ gọi là nhà đầu tư thiên thần, vì họ giống như thiên thần, sẵn sàng nâng đỡ những mầm non.

 

“Lần , để nâng đỡ cô.”

 

Đôi mắt , chớp.

 

thậm chí còn thấy rõ gương mặt ửng đỏ trong con ngươi màu hổ phách của .

 

Giọng dịu.

 

Không khí lúc cũng .

 

đột nhiên một câu đúng lúc…

 

Khi t.h.u.ố.c nghiên cứu xong, sẽ quyên bộ phần của cho quân đội phương Nam.

 

cuối cùng .

 

Nói dối, phản bội lòng tin của sẽ khiến áy náy.

 

lòng khó đoán, nếu thật, khi sẽ rút vốn, thậm chí cản trở thí nghiệm của .

 

Không ai .

 

 

Một tuần , gõ cửa nhà .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khanh-khanh-uyen-trinh/chuong-4.html.]

 

Là Giang Phong.

 

Lần đến một .

 

Quầng thâm mắt rõ, râu ria lởm chởm, trông như lâu ngủ ngon.

 

Anh bằng đôi mắt đỏ ngầu, chất vấn:

 

“Vì với là cô quen tư lệnh? Cô xem trò ?”

 

định đóng cửa, nhưng dùng khuỷu tay chặn , phát một tiếng “rầm”.

 

Mạn Mạn sợ thiệt, cầm chổi lông gà định xông tới đuổi .

 

nhẹ nhàng giữ tay cô , ngẩng đầu Giang Phong:

 

“Hôm nay đến, chỉ để mấy câu ?”

 

Anh lạnh:

 

“Cô định dựa việc bám quan hệ với tư lệnh để nâng giá bản , thu hút sự chú ý của ?”

 

:

 

“Giang Phong , tỉnh táo . Anh luôn là nạn nhân của hôn nhân sắp đặt, chẳng lẽ ? nhất định sống với cả đời, cũng rời sống nổi. Mong rõ vị trí của .”

 

Giang Phong sững , l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng. Anh lâu, chậm rãi hỏi:

 

“Cô… đang chơi trò lạt mềm buộc c.h.ặ.t?”

 

Nói xong, như tìm chút tự tin, gượng :

 

“Thẩm Uyển Trinh, mấy trò của phụ nữ trong nhà cũng chỉ thôi.”

 

bình tĩnh :

 

“Giang Phong, kẻ ngu, cứ hết đến khác cư xử ngu xuẩn mặt ? đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t , chỉ cần bình tĩnh suy nghĩ, tự nhiên sẽ đáp án.”

 

càng bình tĩnh, càng nổi giận, thậm chí bắt đầu năng lựa lời:

“Cô chỉ là một phụ nữ yếu đuối, còn là bỏ. Sau xem còn ai dám cưới cô. Đừng cô nghĩ thể leo lên tư lệnh đấy nhé?”

 

lắc đầu:

 

“Dáng vẻ hiện tại của … giống như một kẻ hề nhảy nhót, xứng với cái danh tiến bộ mà tự nhận.”

 

Giang Phong giơ tay chỉ :

 

“Cô…!”

 

thẳng mắt :

 

tin rằng, cái gọi là tiến bộ thực sự là kiểu bao dung thấy trời đất rộng lớn, vẫn còn trân trọng cỏ cây. Còn thành kiến chỉ khiến con trở nên ngu . Anh đừng tự che mắt nữa.”

 

Nói xong, đóng cửa.

 

Lần , Giang Phong ngăn nữa.

 

Mạn Mạn chút lo lắng:

 

“Tiểu thư, Giang Phong đúng là gì. Anh đăng báo hủy hoại danh tiếng của cô, nếu cô lấy chồng thì ?”

 

Chưa đợi trả lời, cô nắm lấy tay , rụt rè hỏi:

 

“Em tư lệnh coi trọng cô, từng kết hôn, cũng dính líu với cô gái nào… hai khả năng ?”

 

Nói đến đoạn , vẻ lo lắng ban đầu của Mạn Mạn biến mất, trông chẳng khác gì một cô gái mê buôn chuyện.

 

gõ nhẹ lên trán cô , nghiêm túc hỏi:

 

“Mạn Mạn, em xem, một phụ nữ cả đời kết hôn và một đàn ông cả đời kết hôn, ai sẽ khác cho là xong đời hơn?”

 

Mạn Mạn cần nghĩ:

 

“Tất nhiên là phụ nữ !”

 

hỏi:

 

“Tại ?”

 

Thấy thật sự hỏi, Mạn Mạn cũng nghiêm túc, bẻ ngón tay suy nghĩ:

 

“Bởi vì… đàn ông thể tự nuôi sống bản , còn phụ nữ nếu kết hôn thì chỗ dựa…”

 

Giọng cô nhỏ dần, chính cô cũng thấy lý lẽ vững, nhưng giải thích thế nào.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận