Trong thành gần đây vị thần y mới tới, chuyên trị các loại bệnh nan y khó chữa, nhiều mộ danh đến cầu y.
Ta đem các triệu chứng của Tạ Cửu Tư mô tả một lượt cho ông . Thần y bảo rằng, chứng bệnh là do tâm mạch uất kết mà thành, kê cho một đơn t.h.u.ố.c, dặn cứ theo đó mà bốc, uống đủ mười thang.
Ta mang theo bạc dành dụm suốt nửa năm trời hiệu t.h.u.ố.c hỏi mới , đơn t.h.u.ố.c thần y kê là những d.ư.ợ.c liệu quý hiếm. Chút tiền tích cóp của chỉ đủ bốc đúng hai thang.
Lúc mang t.h.u.ố.c về đến nhà thì mặt trời xuống núi. Bước sân, cửa phòng đang khép hờ, trong nhà cũng thắp đèn.
Ta gọi một tiếng: "Tạ Cửu Tư".
Một bóng lập tức lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy .
"Tạ Cửu Tư, phát bệnh gì thế?" Ta đẩy , nhưng trái còn ôm c.h.ặ.t hơn.
"Thanh Hòa, cứ ngỡ nàng cùng tên Lục T.ử Uyên về Thượng Kinh ." Giọng trầm thấp, lộ rõ vẻ bất an.
"Sao cứ như nữ nhi thế hả, suốt ngày chỉ suy nghĩ vẩn vơ?"
"Nàng mang sạch tiền dành dụm , còn vội vội vàng vàng, gọi mà nàng chẳng thèm . Ta cứ tưởng nàng cần nữa..." Hắn kéo dài giọng điệu đầy vẻ tủi , cái đầu còn rúc rúc hõm vai , trông chẳng khác gì con thỏ nuôi hồi nhỏ.
Cái tên , lúc nũng thật đúng là... chẳng da mặt để !
"Ta trong thành danh y nên bốc t.h.u.ố.c cho thôi. Cái bệnh đó của ..."
"Nàng đem hết tiền để dành tiêu lên ?" Nghe , đôi mắt đột nhiên sáng rực lên.
Tạ Cửu Tư đỡ lấy bọc t.h.u.ố.c từ tay , hớn hở chạy tót bếp.
Đêm đó, khêu đèn việc cho kịp tiến độ, Tạ Cửu Tư cứ liên tục giục nghỉ.
"Có tiền mua t.h.u.ố.c đủ ?"
Ta gật đầu: "Ngày mai sẽ tìm Phường chủ ứng ít tiền lương, thêm vài món đồ thêu nữa, chắc là thể..."
Lời còn dứt, lấy bức Mặc Lan Đồ bàn mang tới.
"Ngày mai hãy đem nó cầm lấy bạc. Đồ thêu thì nàng đừng vội nữa."
"Cái ... là bản thực?"
"Nàng còn mở xem kỹ bao giờ ?" Tạ Cửu Tư chút bực bội, "Còn là thích họa của , mà thật giả cũng phân biệt ."
Ta kỹ , quả nhiên bức họa nét b.út tinh tế hơn hẳn bức mà Thẩm Nhu mang tới khi . Ngày do tâm trạng nên chẳng kỹ, cứ ngỡ bức là thật.
"Thanh Hòa, nếu tay chữa khỏi , nàng chán ghét là kẻ vô dụng ? Có bỏ rơi ?" Tạ Cửu Tư lo lắng , chờ đợi câu trả lời.
"Chán ghét thì chắc chắn là , nhưng mà..." Ta thấy sắc mặt Tạ Cửu Tư tối sầm từng chút một, khi thấy chữ "nhưng mà", mắt bừng sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-dao-tren-tran-my-nhan-pnoh/chuong-9.html.]
" mà ?" Hắn đầy vẻ hy vọng.
"Ta đang thiếu một nấu cơm, nguyện ý ở ?"
"Ta chỉ nấu cơm, mà còn thạo việc ấm giường nữa, Thanh Hòa cô nương thử một chút ?"
Ta cầm chổi đuổi đ.á.n.h chạy khắp nhà.
Uống đủ mười thang t.h.u.ố.c, đôi tay của Tạ Cửu Tư vẫn hề tiến triển. Ta định lên tiếng an ủi, nhưng , một cách đầy mãn nguyện.
"Ta trong lòng Thanh Hòa , thế là đủ ."
Buổi chiều tiết dạy nên về sớm, từ đằng xa thấy một chiếc xe ngựa đỗ cửa nhà.
Lúc bước sân, Tạ Cửu Tư đang pha cho Thẩm Nhu. Nhìn cảnh hai cạnh , khung cảnh đẽ như một bức tranh khiến lòng dâng lên một cơn chua xót rõ nguyên do.
"Tỷ tỷ, cuối cùng cũng tìm tỷ ." Muội vồn vã tiến định nắm tay , lặng lẽ né tránh.
"Nghe sắp thành với Lục T.ử Uyên ?"
"Tỷ tỷ, tỷ đừng hiểu lầm. T.ử Uyên ca ca với rằng luôn yêu là , mắng một trận tơi bời ."
Thẩm Nhu quan sát sắc mặt . Trước đây hiểu tâm tư của , nhưng giờ đây , từng câu từng chữ đều thấm đẫm vẻ đắc ý.
"Tỷ tỷ, định với Viễn An Vương , mùng sáu tháng sẽ trở thành Viễn An Vương phi. Hôm nay đến đây là để mời tỷ tới Thượng Kinh uống chén rượu mừng."
Nghĩ thì, những lời lẽ của Lục T.ử Uyên dạo hóa đều căn cơ cả. Thì là vì Thẩm Nhu sắp gả cho khác .
Ta chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến hai bọn họ, cũng hứng thú gì với hôn sự của Thẩm Nhu.
"Ta và Thẩm gia còn quan hệ gì nữa, chuyện của và Lục T.ử Uyên cũng chẳng bận lòng, rượu mừng xin miễn. Dù chúng cũng duyên tỷ một thời, chúc như ý nguyện."
"Tỷ tỷ, vị công t.ử là ai ?" Thẩm Nhu quan sát Tạ Cửu Tư hồi lâu, cuối cùng cũng nhịn mà mở miệng hỏi.
"Huynh là lang quân của ." Nghe , Tạ Cửu Tư bên cạnh khép miệng.
"Tỷ phu nghề gì thế ạ?" Muội hỏi, nhưng Tạ Cửu Tư chỉ mải mê ngây ngốc, chẳng thèm để mắt đến .
Thẩm Nhu một lát, cảm thấy mất hứng nên cũng rời . Lúc đóng cửa viện, vô tình thấy đang trò chuyện với nha .
"Tiểu thư, lang quân mà đại tiểu thư tìm trông thật đấy, còn hơn cả Lục công t.ử nữa."
"Con nhóc ngươi thì cái gì. Người đó tuy mã ngoài nhưng qua là chẳng bản lĩnh gì , nếu thèm cưới tỷ xí của chứ? Biết chừng là một tên mặt trắng chuyên bám váy đàn bà."
"Nhìn thấy tỷ như hiện giờ, lòng dễ chịu hơn nhiều . Bất cứ thứ gì , Thẩm Thanh Hòa đều xứng để tranh giành; ngay cả thứ cần, tỷ cũng đừng hòng ."
Hóa , đây mới chính là những suy nghĩ thực sự tận đáy lòng . Muội và Lục T.ử Uyên, quả thực là một đôi trời sinh.
Ta đóng sầm cửa viện, cài then thật c.h.ặ.t, xua tan những kẻ liên quan khỏi ký ức của .