HOA ĐÀO TRÊN TRÁN MỸ NHÂN

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta để tiếp tục luyện tập, bên cạnh chỉ từng dùng kim sai để sửa .

Đã quá quen với những thế gia t.ử vung tiền như rác ở Thượng Kinh, nay đám trẻ mắt đang dốc hết sức bình sinh, nỗ lực sống chỉ để một cái nghề lận lưng, đầu tiên trái tim chấn động sâu sắc.

Những lời nhạo báng, lăng nhục khinh miệt đây, mặt chúng thì đáng là gì? So với chúng, ít nhất vẫn còn tứ chi vẹn , từ nhỏ nuôi nấng trong cảnh cơm no áo ấm, bấy nhiêu đó là may mắn hơn chúng nhiều .

Bao nhiêu năm qua bủa vây bởi những ánh của đời, chỉ mải mê chìm đắm trong cảm xúc của riêng . Những nỗi thống khổ và nhục nhã , giờ đây khi đối diện với chúng, bỗng khiến cảm thấy chút hổ thẹn.

Dùng chính sức lực của để dốc sức sống tiếp, bấy nhiêu thôi đủ để khiến dành cho chúng một sự kính trọng sâu sắc.

Rời khỏi phường thêu, định bụng ghé tiệm tạp hóa ở phố Tây mua ít gạo mang về. Lúc ngang qua một quán trọ ven đường, vô tình va một .

Hắn tóc tai xõa rượi, rõ mặt mũi, y phục bám đầy bụi đất xám xịt, mùi rượu nồng nặc sộc thẳng mũi. Dẫu trông sa cơ lỡ vận đến cực điểm, nhưng ở vẫn toát vài phần khí chất thanh cao, lãnh đạm.

Gã tiểu nhị của quán trọ cửa lớn tiếng c.h.ử.i rủa: "Đồ hành khất, bạc mà còn ăn uống chùa, còn lấy bức họa rách lừa gạt , mang chùi hố xí cũng chẳng ai dùng. Hôm nay trả đủ tiền rượu, sẽ tống ngươi lên quan."

Chửi xong, gã tiểu nhị quăng mạnh bức họa ngoài. Bức họa rơi ngay chân , thế mà là bức Mặc Lan Đồ của Tạ Cửu Tư.

"Lũ mù quắt mắt, hàng, đừng hỏng họa của ." Nam t.ử nọ loạng choạng tiến tới, nhặt bức họa đất lên với vẻ đầy xót xa.

Lời thốt lập tức chọc giận gã tiểu nhị. Mấy trong quán hùng hổ lao định tẩn cho một trận.

Có lẽ vì duyên nợ với bức Mặc Lan Đồ, trong lòng bỗng nảy sinh mấy phần thương cảm. Ta chạm tay túi tiền sắp cạn nhẵn nơi thắt lưng, do dự mãi, cuối cùng vẫn quyết định trả tiền rượu .

"Huynh ăn những gì mà hết tận năm lượng bạc thế hả?"

Khi dốc sạch túi tiền, trong lòng lúc chỉ thấy xót xa và hối hận.

"Cô nương trạch tâm nhân hậu, tay nghĩa hiệp, xin tặng bức họa cho cô." Hắn trả lời câu hỏi của , chỉ đưa bức Mặc Lan Đồ trong lòng xoay bỏ .

Ta theo bóng lưng xiêu vẹo dần xa của mà thở dài. Thôi thì, bỏ năm lượng bạc mua một bức tranh nhái, cứ coi như việc thiện một ngày .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hoa-dao-tren-tran-my-nhan-pnoh/chuong-5.html.]

Trời về chiều, mây đen giăng kín, chẳng mấy chốc cơn mưa bắt đầu nặng hạt. Ta chợt thấy tiếng gõ cửa ngoài viện. Bình thường láng giềng sang chơi, khi gõ cửa sẽ gọi tên ngay. Ta vớ lấy khúc gỗ cánh cửa, hé mở một khe nhỏ.

Còn kịp rõ, một bóng thuận theo cánh cửa đổ ập xuống.

Lại là !

Ta lấy chân đá đá hình đang mềm nhũn đất, thấy chút phản ứng nào. Ghé sát kiểm tra thở, tay chạm làn da nóng như thiêu như đốt của .

Ta dùng hết sức bình sinh mới kéo trong nhà. Thế nhưng, bộ quần áo ướt sũng đang dính c.h.ặ.t , rơi thế khó xử.

Ta từng ở riêng một phòng với nam t.ử bao giờ, ngay cả khi gặp Lục T.ử Uyên, cũng luôn cố ý giữ cách với . thôi, nhân mạng là quan trọng nhất, chẳng tiền mời lang trung, cứ để như một đêm thì còn thấy mặt trời ngày mai .

Sáng sớm hôm khi phòng, vẫn đó tỉnh.

Nam t.ử khi gột rửa sạch sẽ đôi mày kiếm, mắt sáng như , môi hồng răng trắng, dung mạo thế mà còn thanh tú hơn cả nữ nhân vài phần.

Nghĩ chuyện y phục cho hôm qua, dù khi đó nhắm c.h.ặ.t mắt, nhưng hồi tưởng cảm giác mịn màng, ấm nóng nơi đầu ngón tay, vẫn ngăn bản đỏ mặt tía tai.

Nam nhân nhất thời mủi lòng cứu về, hóa là một tên vô .

"Thanh Hòa cô nương, giao hết cả gia tài cho nàng, nàng còn sạch thể của , nàng nhất định chịu trách nhiệm với đó."

Kể từ khi tỉnh dậy, cứ bên mép giường, trưng bộ dạng đáng thương tội nghiệp, thi thoảng dùng ánh mắt đầy oán hận , trông chẳng khác nào một nữ nhi nhà lành khinh bạc.

Họa của Tạ Cửu Tư vốn nho nhã thoát tục, mang một vẻ tiêu diêu vướng bụi trần. Người vẫn bảo "văn như ", thật sự dám tin rằng nam nhân mỹ miều đang tự xưng là Tạ Cửu Tư mặt đây, chính là vị họa sư "một bức họa đáng giá ngàn vàng" trong truyền thuyết.

"Nhà bốn bức tường trống , chút tiền tích cóp duy nhất cũng đem trả tiền rượu cho ngài , thực sự khả năng nuôi thêm ngài ."

Dẫu mến mộ họa tác của đến , nhưng một bữa ăn thể tiêu tốn tận năm lượng bạc thì "vị đại Phật" quả thực cúng nổi.

"Vả , bậc đại tài như ngài, chỉ cần tùy ý động ngón tay một chút là đủ sống cả đời lo cơm áo..."

"Ta thương , cầm nổi b.út, cũng chẳng vẽ nổi tranh nữa."

Bạn cần đăng nhập để bình luận