Gả Cho Thú Nhân, Được Chồng Như Ý

Chương 7

Tôi vừa nhai vừa đánh giá anh.

"Anh biết làm thịt lợn hầm miến không?"

"Dễ ợt."

"Món này tôi có ba điều không thích, thịt lợn quá mỡ không ăn, màu đậm quá nhạt quá không ăn, miến quá cứng quá mềm không ăn, phải vừa mỡ vừa nạc, màu sắc hương vị vừa phải, anh làm được không?"

Anh nhíu mày, rồi lại cười:

"Anh sẽ học."

Nhưng sau khi tôi lên đại học, tôi đã bỏ anh ra sau đầu, sau đó gặp được Cố Thừa Khải, tôi chỉ để tâm đến hắn.

Bát thịt lợn hầm miến đó, mãi đến khi cha tôi vứt ra trang trại, tôi mới được ăn.

Đột nhiên có chút nhớ không khí ẩm ướt và tiếng chim hót ngoài cửa sổ.

"Phong Dực, Lai Phúc và Tiểu Hoa lớn dần rồi, ở thành phố hơi tủi thân, chúng ta đưa tụi nhỏ về nông trường nhé?"

Anh rút điện thoại, vừa hôn tôi vừa nói:

"Đây là do em chủ động đề xuất, đã chọn về thì trước khi thời kỳ sinh sản kết thúc, không được ra khỏi nông trường đấy."

Dòng suy nghĩ mơ hồ đột nhiên tỉnh táo.

"Thời kỳ sinh sản? Có gì khác so với bình thường không?"

"Anh là nửa người nửa thú, mỗi năm có hai thời kỳ sinh sản, xuân thu mỗi lần, mỗi lần một tháng, thực ra cũng không có gì khác biệt lắm, chỉ là thường xuyên hơn một chút thôi."

Tôi nghe mà run rẩy.

Ở đây, khi tôi không chịu được thì vẫn có thể chạy, ở trong núi lớn, tôi sẽ trở thành con cừu rơi vào miệng báo, không thể trốn thoát được.

"Anh báo, thực ra Lai Phúc và Tiểu Hoa ở thành phố cũng rất tốt, cha em còn có thể thường xuyên đến thăm cháu..."

Anh chặn môi tôi lại.

"Em định hối hận à? Anh dùng gai ngược hầu hạ em nhé?”

"Không cần tàn nhẫn như vậy chứ..."

Giọng nói lại bị anh nuốt mất.

Lần này, tôi không thể nói ra một câu hoàn chỉnh trong một thời gian dài.

Gió cuối hè thổi đến hơi nóng cuối mùa.

Trong ý thức còn sót lại của tôi là khuôn mặt của Phong Dực.

Là anh của hơn một năm trước.

Vụ tai nạn xe đó, là anh kéo tôi ra khỏi ghế, tôi mới không đ.â.m vào chiếc xe tải đó, mới không cùng chiếc vòng ngọc vỡ tan thành từng mảnh.

Anh hóa thành thú, ẩn núp trong rừng cây ven đường đi theo tôi, mới có thể kịp thời xuất hiện khi tôi gặp nguy hiểm.

Tôi sớm nên phát hiện ra anh.

"Phong Dực, em xin lỗi vì đã yêu anh muộn như vậy."

Bạn cần đăng nhập để bình luận