Gả Cho Thú Nhân, Được Chồng Như Ý
Chương 2
"Xin lỗi, đôi khi tôi đúng là hơi hơi hèn hạ."
Phong Dực không nói gì, mặt lạnh tanh bưng khay nhỏ trước mặt tôi đi.
Đi đến cửa, anh lại buông một câu:
"Vài ngày tới phải bón phân cho cây ăn quả, không có thời gian nấu cơm. Em tự nghĩ cách lấp đầy bụng đi."
Tôi nhất thời hối hận không thôi: "Anh chắc chắn là nhớ nhầm rồi, hay là, anh nghĩ lại xem?"
Rầm!
Chỉ có tiếng đóng sầm cửa đáp lại tôi.
Xong rồi, chọc vào tổ ong rồi.
Phong Dực miệng thì nói không quan tâm tôi nhưng vẫn chăm sóc tôi.
Đến giờ ăn, anh lại ném cho tôi một hộp mì ăn liền.
Cố gắng chịu đựng hai ngày, khi tôi sắp không chịu nổi nữa, trợ lý Lý đã mang điện thoại đến cho tôi.
Lòng thấp thỏm, tay run run.
Mở điện thoại ra, tôi hoàn toàn không chịu nổi nữa.
3.
Cha tôi thắng rồi.
Quả nhiên Cố Thừa Khải không tìm tôi.
Tôi không cam lòng, bấm gọi điện thoại cho hắn.
"Có chuyện gì?"
Giọng điệu vẫn lạnh lùng như trước.
Mũi tôi hơi cay cay, tôi nói:
"Cố Thừa Khải, dù sao em cũng là bạn gái anh, đã mất tích ba ngày rồi, anh không lo lắng chút nào sao?"
"Em là tiểu thư nhà họ Đồng, tôi lo lắng cái gì?"
Tôi không khỏi ngẩn người, nhất thời không nói nên lời.
Nhà họ Đồng có một truyền thống, để có được gen ưu tú nhất, mỗi thế hệ đều phải cử một người đi kết hôn với thú nhân.
Đến đời tôi, trưởng bối trong nhà thấy tôi xinh đẹp, khỏe mạnh, kết hợp với thú nhân cũng cường tráng, chắc chắn có thể sinh ra hậu duệ hoàn hảo nhất.
Nhưng cha tôi rất cởi mở, ông nói có thể kết hôn với nhà họ Cố, cũng coi như là một chuyện tốt.
Nếu thật lòng muốn bên nhau, ông sẽ giúp tôi thuyết phục trưởng bối đổi người.
Nhưng ông không ngờ rằng, tôi yêu vào lại vô cùng, vô cùng hèn mọn.
Lúc theo đuổi hắn, tôi quỳ gối nịnh nọt, theo đuổi được rồi lại nằm xuống hầu hạ, điều này chẳng khác gì chà mặt ông vào chân nhà họ Cố.
Thôi thì đã chà ba năm rồi, chà nốt phát cuối vậy.
"Vậy thì anh cũng biết, nhà họ Đồng có truyền thống kết hôn với thú nhân.”
"Bây giờ cha em muốn gả em cho một con báo, ông ấy đã ném em lên núi, nhốt chung với người báo, anh mau đến cứu em đi!"
Tôi mở tin nhắn, định gửi vị trí nhưng lại nghe thấy đầu bên kia cười khẽ:
"Đồng Nhược An, em chỉ muốn gặp tôi thôi chứ gì? Lần sau có thể bịa lý do nào hay hơn không?"
Ngón tay đặt trước màn hình đột nhiên cứng đờ.
Ba năm qua, tôi chưa từng trêu chọc hắn.
Hắn có phản ứng như vậy, có lẽ là vì trong mắt hắn, những việc tôi làm để gần gũi hắn chẳng khác gì chuyện cười.
Tôi làm gì cũng giống như đang diễn xiếc.
Từ đầu đến cuối, chỉ có tôi là nghiêm túc.
"Em muốn gặp anh có gì sai? Hay là, anh thực sự muốn em gả cho người khác?"
Giọng hắn mang theo tức giận:
"Đồng Nhược An, tôi ghét nhất trò vờ vịt như thế này, em muốn gặp tôi thì tự lăn đến đây!"
Như có chậu nước lạnh dội từ đầu xuống chân, cả trái tim đều lạnh toát.
"Anh chờ đấy!"
Lần đầu tiên, tôi cúp điện thoại trước.
Bữa tối, Phong Dực lại đến đưa mì ăn liền.
Áo ba lỗ trắng bó sát vào người, gấu áo được sơ vin vào quần, cơ bụng ẩn hiện theo nhịp thở.
Tôi thấy anh báo cũng khá là phong độ đấy.
Yêu người mình theo đuổi mệt thế này, chẳng bằng yêu luôn người yêu mình.