[FULL] HOANG DÃ

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đừng nữa, sợ thêm một giây là nhịn , lao tới c.ắ.n mất.

Bên tai rơi tiếng khẽ khàng, thấp và trầm, trong gian kín càng rõ mồn một.

chẳng hiểu, cũng buồn để tâm.

Cả quãng đường hơn hai tiếng, thèm liếc lấy một cái, ngắm cảnh bên ngoài đến mỏi mắt, tựa ghế ngủ luôn.

Cho đến khi xe dừng, nhân viên phim gọi dậy.

Chân đặt xuống đất, ngẩn .

Nói là khách sạn nghỉ dưỡng lãng mạn, tại thành nông trại?

Đập mắt là vài căn nhà gỗ, nối tiếp một vườn cây ăn trái, bên cạnh còn cả mảnh đất ướt sũng cày xới, kịp gieo hạt.

Lúc mới hiểu, tại lúc lên xe Trì Dã bảo đừng mặc váy.

“Tại thành thế ?” – trừng mắt .

Trì Dã thản nhiên nhếch môi:

“Xin , xui thôi, bốc thăm trúng cái tệ nhất.”

Gân giữa trán giật liên hồi, câu c.h.ử.i mắc kẹt nơi cổ họng.

Cái giọng xin một chút thành ý cũng . dám chắc, cố ý!

Muốn chỉnh ?

Trước ống kính, chỉ thể giận mà dám phát tác.

Trì Dã :

“Đâu trách , do em nửa ngày chịu lên xe, nên đành để chọn.”

Ha, thành của .

“Được , đừng giận nữa.” – khẽ cong môi, bất chợt lộ chút dịu dàng như đang dỗ dành.

ngạc nhiên thì thấy ngẩng cằm, chỉ phía lưng , môi cong thành nụ xa:

“Khát chứ gì, đây đừng nhúc nhích, mua cam cho em.”

kịp phản ứng, còn ngơ ngác đầu .

Quả nhiên bên đường một sạp cam, chắc là của nông dân quanh vùng bán cho khách qua .

Thoáng thấy mấy phim cố nín , mới kịp hiểu .

Đồ khốn Trì Dã , giở trò chiếm tiện nghi !

“Má…” – câu c.h.ử.i suýt bật , vội nuốt xuống, đưa tay vén tóc mai giấu cảm xúc, khéo léo che sự khó chịu.

mỉm nhẹ, môi đỏ khẽ động:

“Không cần, nhưng thì nên chú ý. Cái thể yếu quá, trời lạnh, nhớ đắp thêm ít đất cho kín.”

Chẳng câu nào chạm trúng, Trì Dã chợt thu ánh mắt, lạnh lẽo chằm chằm, một lời.

Không thể phủ nhận, khi nghiêm mặt, thực sự chột .

Trong đầu thoáng hiện một ký ức.

với chơi game, sắp thua đến nơi, gấp quá buột miệng hỏi:

“Anh thế?”

Chỉ vì một câu , lập tức bỏ game, vứt điện thoại.

Ánh mắt khi trầm hẳn, quát :

“Em thể một đàn ông tệ, nhưng tuyệt đối đừng bao giờ .”

Không khí yên lặng một lúc, Trì Dã như chuyện gì, sải bước:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/full-hoang-da/4.html.]

“Đi thôi.”

thầm cảm khái, hiếm nha, cà khịa .

Lối tới căn nhà gỗ là một bờ ruộng hẹp, giày cao gót mảnh, xách váy bước cẩn thận. Tầm mắt vô thức rơi bóng lưng phía .

Trời quá quang đãng, mây rớt xuống vài tia sáng mỏng, áo sơ mi trắng phủ một quầng sáng, mỗi bước như đôi cánh vàng khoác vai.

Anh xưa nay vẫn là kẻ ngông nghênh, kiêu ngạo ch.ói sáng như .

Chỉ là, năm xưa lúc chia tay, đến xé ruột gan, vẫn thể cao ngạo, lạnh lùng , lấy một lời.

Như thể, mất mặt chỉ .

Trong lòng còn vướng chuyện cũ, lơ đễnh một thoáng, chân bỗng vấp cái gì.

Gót giày cao mảnh, chẳng giữ thăng bằng, cơ thể chao đảo loạng choạng giữa trung, ngã sang một bên.

“Trì Dã—” gần như theo bản năng, hoảng loạn hét tên .

Bước chân Trì Dã khựng , trong tầm mắt rối loạn của , thấy đầu, chần chừ, lập tức xoay chạy ngược đưa tay .

“Bõp!”

ngã thẳng xuống thửa ruộng lầy, bùn nước b.ắ.n tung tóe, dính đầy , đầy mặt, cả tóc tai nhỏ giọt.

Chỉ trong một hai giây ngắn ngủi, – từ nữ minh tinh lộng lẫy sáng ngời – biến thành con b.úp bê bùn dơ bẩn giữa ruộng.

Gió lùa qua, bóng cây lắc lư, thế giới rõ ràng ồn ào mà thấy yên tĩnh đến lạ.

“…” Trì Dã ban đầu bàn tay còn lơ lửng giữa trung, cực kỳ cứng ngắc cúi đầu .

Chạm ánh mắt trống rỗng của , cũng khựng .

Ngay đó, nhảy xuống.

Lại một trận nước bùn tung tóe, thứ hai tạt ướt hết đầu hết mặt, mắt còn chẳng mở nổi.

“Trì Dã.” Từ trạng thái độn thổ, bật tiếng c.h.ử.i, giọng vỡ vụn:

“Đồ khốn nạn.”

cho rằng cố ý!

Trì Dã xổm thẳng , bực dọc:

“Em bây giờ mới khốn nạn. Nhìn cái dáng em kìa, đường ?”

Ngực phập phồng dữ dội, nghẹn lời.

Anh đưa tay định đỡ, chau mày hỏi:

Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛

“Có thương chỗ nào ?”

tổn thương trái tim .” sụp đổ, đây tuyệt đối sẽ là vết nhơ tránh khỏi trong sự nghiệp diễn xuất của .

Trì Dã chọc tức đến bật , nhưng vẫn hạ giọng dỗ:

“Lỗi của , trách kéo kịp em. Giờ dậy , ?”

Mắt ầng ậc nước:

“Giờ gì cũng vô ích, mất mặt .”

Anh nhẫn nại:

“Chúng cùng mất mặt, em một .”

“Ai thèm cùng mất mặt.” – cái logic quái gở gì thế, đầu để ý .

là rắc rối.” Vừa mặt , liền một lực mạnh nâng lên. hoảng loạn giãy giụa, cuối cùng vẫn bế gọn trong lòng.

Trì Dã cúi mắt, giọng mang theo ý mà cảnh cáo:

“Cử động thử xem, cái thằng khốn nạn chắc sẽ chuyện em chịu nổi .”

Bạn cần đăng nhập để bình luận