Khán giả tản , câu chuyện sang trang, thứ dường như hạ màn.
Một đêm nọ, trằn trọc ngủ , bò dậy lướt vòng bạn bè, bất chợt thấy tin của Trì Dã.
Không chữ nào, chỉ một tấm hình đường quốc lộ giữa gió mạnh và hoang dã, con đường xuyên qua vùng đất trống trải kéo dài vô tận. Định vị ở một dãy núi trong vùng Nội Giang.
Xem là theo đoàn xe xuyên khu vực hoang vu .
Cảm ơn mọi người đã đọc truyện💛
như tính cách của , tự do khắc tận xương tủy, con đường chinh phục giới hạn, e rằng chẳng thể nào dừng .
trở , định ngủ tiếp, thì chiếc điện thoại đặt xuống reo vang dồn dập.
Là máy bàn trong nhà.
Nửa đêm thế , khiến lập tức căng thẳng.
Cô dì trong điện thoại nức nở:
“Ba con… tối qua ngã từ cầu thang xuống, đưa viện , con mau về .”
Tim lạnh buốt, bật dậy khỏi giường.
Vội vàng gọi cho Tô Trạch, nửa ngày bắt máy. chẳng dám chần chừ, quần áo, cầm điện thoại tự lái xe về nhà.
Nói nhỉ, về khoản lái xe thiên phú.
Những năm đó dựa Trì Dã, thậm chí còn chẳng buồn đụng xe.
Sau chia tay, càng mang chút cảm giác chạm cảnh nhớ , nên càng lái, vẫn luôn để tài xế lo, cũng chẳng xảy chuyện gì.
Bốn năm tiếng chạy xe, khi tới bệnh viện thì trời tang tảng sáng.
Dây thần kinh căng c.h.ặ.t suốt dọc đường buông lỏng, lúc đỗ xe thì y như dự đoán – cạ xe bên cạnh.
Tiếng va chạm vang lên còi báo động inh ỏi. Một đàn ông trung niên ôm xấp giấy tờ chạy , trừng mắt .
“Cô lái xe mà mắt ?” Ông đau lòng chiếc xe yêu quý.
“ xin , bây giờ việc gấp, xem thử, bao nhiêu cũng đền.”
Điện thoại dì gọi tới liên tục, giọng run run, vội :
“Anh ghi , ?”
Ông khó chịu: “Ai tới bệnh viện mà chẳng gấp, cô cứ ở đây, chờ bảo hiểm tới.”
Điện thoại reo dồn dập, bực bội máy, dì bên như mất hồn:
“Tiểu Kiều, con tới ?”
Người đàn ông bên cạnh lẩm bẩm: “Ơ, cô là ngôi mà? Tên gì nhỉ…”
xe, lên giấy đưa cho ông :
“Anh, chút nữa liên lạc với .”
“178… Kiều Hảo!” Ông lặp , giọng cao v.út ngạc nhiên, “Cô là Kiều Hảo thật , là fan cô đó.”
“…” chạy thẳng sảnh bệnh viện. Rõ ràng đây chắc chắn là fan giả.
Trước cửa phòng phẫu thuật, phụ nữ ghế thấy thì vội nhào tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/full-hoang-da/12.html.]
Khóc càng dữ:
“Tiểu Kiều, bây giờ, ba con trong đó mấy tiếng .”
đèn đỏ cửa phòng mổ, cả đêm căng thẳng cao độ, lúc đôi chân run rẩy: “Dì Tần, bác sĩ ?”
“Nhồi m.á.u cơ tim đột ngột.” Tần Uyển tự trách khôn cùng, “Tối qua ba con sách, ngủ , ngờ nửa đêm phát bệnh, còn ngã từ cầu thang xuống.”
Đầu óc choáng váng, dựa lưng tường để trụ vững, tiếng thút thít bên tai như hàng vạn con kiến gặm tim, khiến chẳng nổi một câu an ủi.
Đối với phụ nữ , vốn luôn mang chút thiện cảm.
Không vì gì khác, chỉ là luôn cảm thấy bà chiếm vị trí của .
Vài tiếng , điện thoại của Tô Trạch mới chậm chạp gọi tới.
còn tưởng thấy cuộc gọi nhỡ mới gọi , ai ngờ là tới để trách mắng.
“Cô chạy ?” Giọng tỉnh ngủ, khàn đặc khó , “Có xem điện thoại ? Trên mạng tung video cô đ.â.m xe , đền mà còn bỏ chạy, ông chủ tức c.h.ế.t .”
Phòng phẫu thuật vẫn im lìm, cuộc gọi giáng cho một đòn nữa.
Lòng thật sự xa, chiêu trò bịa đặt bao giờ dừng .
Dạ dày cuộn trào, gắng nén buồn nôn, giải thích cho Tô Trạch, bên vang lên tiếng loạt xoạt:
“Trời ạ, em lái xe một lâu thế ?”
“Bảo bối, là sai, tối qua tiếp khách uống nhiều quá. Em chờ, tới ngay.”
Hơn một giờ chiều, ca phẫu thuật kéo dài cả chục tiếng mới kết thúc, ba đưa ICU, vẫn thể thăm.
Chiều tối Tô Trạch tới, thấy thẫn thờ ở hành lang, là một trận tự trách. Sau đó, nhịn mà :
“Em cũng gan thật, chẳng quen lái mà dám chạy mấy tiếng đường đêm, ít cũng nên gọi tài xế chứ.”
“Quên mất.” Lúc đó đầu óc rối loạn, chỉ một ý nghĩ – mau ch.óng về ngay.
Trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh Trì Dã.
Thực , là tính tình mềm yếu, nhưng bướng bỉnh thì ai cũng khó cản.
Thời đại học, chơi xe đua, giải thưởng đầy , danh tiếng cao v.út, một lòng hòa thế giới của .
Một đứa thích như , mà vẫn phơi nắng học lái, hí hửng đòi dẫn trải nghiệm.
khăng khăng tự lái, ngờ ngay đầu gặp sự cố.
Xe lao lên vỉa hè, sợ đến ngẩn , chỉ nhớ khoảnh khắc xe mất kiểm soát, Trì Dã tháo dây an của , lao sang ôm chầm lấy .
Tai nạn khiến gãy một cái xương sườn, còn bình yên vô sự.
Anh đau c.h.ế.t sống , mà vẫn cố nhịn, kiểm tra xem thương . đến t.h.ả.m thiết, còn đau dỗ.
Sau đó đùa: “Sau em khỏi lái, tài xế cả đời cho em.”
Lần đó cũng hoảng sợ ít, nhưng trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất, vẫn bản năng lao tới bảo vệ .
Con mà, luôn thể cảm nhận tình yêu. Chính vì thế, suốt những năm dài đó, mới cam lòng chờ đợi trong căn phòng trống.
“Đang nghĩ gì ?” Tô Trạch vẫy tay mắt .
mím đôi môi khô khốc: “Muốn uống nước.”