DUYÊN PHẬN CỦA HAI NGƯỜI BỊ THẾ GIỚI BỎ RƠI

8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sự cảm kích của đối với thầy thật sự thể diễn tả hết bằng lời.

 

Những năm đó, bán ít tranh và bản thiết kế, tiền thù lao nhận đều chia nhỏ lặng lẽ chuyển thẻ của Lục Hành Chu.

 

Có lẽ là vì áy náy, cũng lẽ là vì báo đáp.

 

Địa chỉ mạng ở nước ngoài khó tra cứu, cho dù Lục Hành Chu cố tìm, cũng chắc .

 

Đến khi nghiệp, thầy dẫn cùng tổ chức một buổi triển lãm tranh.

 

Khách mời đều là những nhân vật tiếng trong đủ giới.

 

“AN, em là một đứa trẻ linh khí, con đường của em nhất định sẽ còn xa.”

 

, thầy dùng chính mạng lưới quan hệ của để mở đường cho , để giúp tên tuổi bước ánh sáng rõ hơn.

 

cảm kích bà đến tận đáy lòng.

 

Trong buổi tiệc cảm ơn thầy, uống một ít rượu đến thể kiềm chế nữa.

 

ôm cánh tay của thầy mà nức nở, liên tục nhất định sẽ báo đáp, sẽ chăm lo tuổi già cho thầy thật .

 

Thầy bất lực đến , cuối cùng vẫn nhờ mấy chị đồng môn kéo mới xong.

 

Sáng hôm , vì say rượu nên trong đầu chỉ còn vài mảnh ký ức vụn vặt về chuyện tối hôm .

 

Chị khóa cùng tủm tỉm đưa xem đoạn video chị , đúng là cảnh ôm cánh tay thầy năng lộn xộn .

 

hổ đến đỏ bừng cả mặt, đuổi theo chị đòi xóa video.

 

Sau khi đùa giỡn một lúc, hỏi chị : “Tối qua là chị đưa em về ?”

 

Chị chớp mắt: “Chẳng lẽ bạn trai của em đưa em về ?”

 

“Bạn trai?” kinh ngạc đến mức gần như bật thốt.

 

thế.” Chị miêu tả: “Rất cao, trai, cũng là châu Á giống em. À, tên là… Châu.”

 

11

 

ngờ còn thể gặp Lục Hành Chu.

 

Lại còn là ở ngay trong trường của .

 

Anh gốc cây ngô đồng , ánh mắt trong trẻo lạnh lẽo, giống hệt cái ngày đầu tiên gặp sân thượng.

 

Chỉ một cái chớp mắt mà mấy năm trôi qua, Lục Hành Chu dường như cao lớn hơn một chút, còn vẻ cô đơn chán chường mang theo nét non trẻ của ngày xưa nữa, mà thêm phần chín chắn, trầm .

 

“Lâu gặp.”

 

Lục Hành Chu là lên tiếng .

 

chút dám thẳng , chỉ cúi đầu bước gần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/duyen-phan-cua-hai-nguoi-bi-the-gioi-bo-roi/8.html.]

Lục Hành Chu : “Không định mời một bữa cơm ?”

 

Thế là dẫn Lục Hành Chu đến căng tin của trường, gọi vài món Trung mà thích ăn.

 

“Sao đến đây?” lúng túng siết nhẹ các ngón tay của .

 

Lục Hành Chu : “Nếu đến, em định cả đời cũng gặp nữa ?”

 

cúi đầu, im lặng gì.

 

Thế nhưng trong lòng thắc mắc, vì Lục Hành Chu thể đang ở .

 

Tin nhắn năm đó của Thẩm Minh Châu…

 

theo bản năng ngẩng lên Lục Hành Chu.

 

Lục Hành Chu của hiện tại khác với dáng vẻ chật vật khi xưa, chỉ cần liếc mắt một cái cũng nhận chiếc áo khoác nhãn hiệu từ đường cắt may cho đến chất liệu đều là đồ thủ công cao cấp, giá trị chắc chắn thể ước lượng đơn giản.

 

Dường như thấu suy nghĩ trong lòng ,

 

Lục Hành Chu chủ động : “Năm đó, đấu thầu thành công, kiếm khoản tiền đầu tiên trong đời. Anh ăn mừng cùng em, nhưng thể tìm thấy bóng dáng em ở nữa.”

 

“Sau , dùng tiền đó vốn khởi động, từng bước từng bước gây dựng nên sự nghiệp của riêng .”

 

Anh chậm rãi : “An An, chúng nhà .”

 

Trái tim khẽ rung lên.

 

vẫn nhắm mắt .

 

“Lục Hành Chu, nếu bạn gái , còn đến tìm em gì?”

 

Lời dứt, mặt Lục Hành Chu hiện lên vẻ ngơ ngác khó hiểu.

 

“Bạn gái gì cơ?” Lục Hành Chu thoáng lộ vẻ mờ mịt: “Anh còn kịp tỏ tình với em, lấy bạn gái?”

 

Biểu cảm của cũng sững sờ kém: “Chẳng với Thẩm Minh Châu…”

 

“Thẩm Minh Châu ?” Lục Hành Chu nghĩ ngợi một chút, “ là cô từng quấn lấy một thời gian. Anh phiền đến mức chịu nổi, nên đem chuyện đó với nhà họ Thẩm. Sau đó, phía nhà họ Thẩm thấy cô suốt ngày chỉ tiêu xài hoang phí, chẳng nên trò trống gì, nên cưỡng ép đưa cô sang Đức học tiếp.”

 

Anh hờ hững như : “Anh nghĩ ba năm du học ở Đức đó, sẽ là bảy năm khó quên nhất trong năm năm cuộc đời của cô .”

 

: “Vậy là… hai từng ở bên ?”

 

“Chưa từng.” Lục Hành Chu đáp: “Em rời … là vì chuyện ?”

 

im lặng .

 

Lục Hành Chu dường như đoán điều gì đó, khẽ cúi mắt bật nhẹ: “An An, hai ngày đến xem triển lãm nghiệp của em , em trở thành một nhà thiết kế giỏi.”

 

Biết tất cả chỉ là do hiểu lầm, trong nhất thời nên đối mặt với Lục Hành Chu thế nào.

 

“Lần đến tìm em, cũng là vì tư tâm.” Lục Hành Chu tiếp: “An An, công ty đang chuẩn mắt một dòng trang sức mới, các cổ đông xem qua tác phẩm của em, ai cũng cho rằng phong cách thiết kế của em hợp với định vị thương hiệu.”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận