Về phần khẩu cung của lũ bắt cóc, thì chỉ ông trời mới bọn rác rưởi đang bày mưu tính kế gì. Chắc là cố tình khai báo lung tung để qua mặt công an đây mà. Bọn gì cũng tiêm t.h.u.ố.c, tù mà cũng chẳng chịu yên . Loại , mấy ông công an cũng nhẵn mặt cả .
Thôi thì cứ cho là con bé đ.á.n.h thật , công xã cấp bằng khen “Anh hùng nhí dũng cảm tay bắt cướp” cho con bé cũng xứng đáng lắm chứ.
Chủ nhiệm Cung mặt nghiêm trọng: “Vấn đề cấp thiết nhất bây giờ là nhanh ch.óng tìm cha ruột của các cháu.”
Nhắc đến chuyện , Đới Hướng Hoa thấy đau đầu. Trước đó, lấy lời khai của mấy đứa trẻ. Phần lớn các em đều thể nhớ mang máng một vài thông tin như tên tỉnh, đặc điểm địa lý quê nhà, tên làng, biệt danh của bố …
Thế nhưng, đến lượt Tiểu Nguyệt và Tiểu Địch thì bế tắc. Một đứa bảo rằng quên sạch trơn, chỉ nhớ mỗi cái tên Tiểu Nguyệt và năm nay 9 tuổi. Đứa còn thì mù tịt, chỉ nhớ mang máng lúc đang cùng “chị gái” mua kẹo thì gặp . Nhóc tì cứ khăng khăng Tiểu Nguyệt chính là chị ruột của .
Đừng đến chuyện một đứa thì gầy nhom, một đứa thì mũm mĩm, ngay cả quần áo hai đứa đang mặc, từ chất liệu vải thấy sự khác biệt một trời một vực .
Trong thâm tâm Đới Hướng Hoa cảm thấy, cơ hội tìm bố cho hai đứa cực kỳ mong manh. Nhất là Tiểu Nguyệt, thậm chí còn nghi ngờ con bé gia đình vứt bỏ.
Tất nhiên Thẩm Bán Nguyệt rằng cái dấu giày cố ý để ở sân khi xuống núi đ.á.n.h lạc hướng cơ quan công an một cách hảo như dự tính. Thực , dù công an nghi ngờ thì cô cũng chẳng sợ. Sức mạnh nhỉnh hơn bình thường một chút thôi chứ cô gì phạm pháp. Không nhận đ.á.n.h chỉ vì cô sợ phiền phức mà thôi.
Vào lúc mấy Đới Hướng Hoa đang bàn tán về cô, thì cô cùng những khác đang kiểm kê vật phẩm công xã phân phát. Ngoài chiếc bằng khen, Chủ nhiệm Cung còn trao cho cô một chiếc phong bì giấy xi măng, bên trong sáu tờ Đại Đoàn Kết và hai phiếu thịt.
Về các món đồ dùng khác, đều nhận kem đ.á.n.h răng, khăn mặt, cốc tráng men, hộp đựng cơm, một gói đường và một mảnh vải. Riêng Thẩm Bán Nguyệt thì ưu ái thêm một tuýp kem đ.á.n.h răng, một cục xà bông thơm, một bánh xà phòng giặt, một chiếc phích nước và một hộp sữa lúa mạch.
Thẩm Bán Nguyệt cạn lời.
Thực chất quà là để cho mấy đứa trẻ dùng chung thôi. Chứ giải thích nổi việc đứa nào cũng bàn chải mà chẳng kem đ.á.n.h răng?
Tuy nhiên, như cũng đủ cô hài lòng . Dù ở mạt thế, chỗ vật tư cũng coi là một khoản hời kha khá.
“Vài năm , ông già nhà cháu cũng công xã khen thưởng tiên tiến, nhưng chỉ nhận độc một cái cốc tráng men in chữ 'Phục vụ nhân dân' thôi.” Thẩm Văn Ích cảm thán, đợt công xã chịu chơi thật, nay từng ai thưởng nhiều nhường .
Bọn trẻ chẳng mấy mặn mà với mớ bàn chải, khăn mặt chẳng ăn . Sau khi mỗi đứa phát một viên kẹo thì kẹo còn Thẩm Quốc Khánh tịch thu. Bọn nhóc lập tức chuyển hướng sự chú ý: “Hầm gà thôi! Hầm gà ! Bà nội Uông ơi, đến lúc hầm gà ạ?”
“Tụi cháu còn hái cả rau dại, Văn Đống hái nấm, còn cả trứng gà nữa. Ngon tuyệt cú mèo!”
Uông Quế Chi tủm tỉm : “Hầm chứ, hầm ngay đây! Nấm của Văn Đống đem hầm chung với gà là hợp lý nhất. Quốc Khánh vườn hái ít hẹ về món trứng xào hẹ, thêm đĩa củ cải với mớ rau xanh nữa là xong bữa.”
Thẩm Chấn Hoa bảo: “Thím Quế Chi , thế là bọn cháu chai mặt ở ăn chực đấy.”
Uông Quế Chi xua tay: “Gọi cả Văn Khải với vợ cháu sang đây luôn. Thằng Văn Ích thì thôi, nó ăn một no cả nhà. Ôi chao, hai cái thằng Quốc Khánh với Văn Ích đúng là cùng chung cảnh ngộ, hai mươi mấy cái thanh xuân mà vẫn giường đơn gối chiếc.”
Thẩm Văn Ích mới ngoài đôi mươi: “…”
Anh vội lách qua Thẩm Quốc Khánh, bước vội cửa: “Để cháu gánh nước, ăn ké cũng lao động chân tay chút đỉnh chứ.”
Trong khi nhà họ Thẩm đang vui vẻ hầm gà, thì trong làng văng vẳng tiếng la hét lóc t.h.ả.m thiết của mấy nhà khác. Lũ nhóc con , thiếu đứa nào, đều ăn một trận đòn roi mây trò.
Ở nhà họ Triệu, cha với vợ Triệu Hữu Lương xúm can ngăn ông đ.á.n.h con, nhưng Triệu Hữu Lương giận đỏ cả mắt, quát: “Lãnh đạo công xã đích đến tận nơi trao bằng khen ‘Anh hùng nhí’, thế mà con bà thì ! Người thì c.h.ử.i con nhà là đồ con hoang , thì dè bỉu ăn trộm ăn cắp! Mẹ con bà giỏi quá cơ! Hành động của hai chẳng khác nào tát thẳng mặt Chủ nhiệm công xã! Mẹ con bà thế nhắm đứa trẻ , mà là nhắm cái chức kế toán của đúng ? Hai tước chức kế toán chứ gì?!”
Nghe , cả ông bà nội lẫn vợ Triệu Hữu Lương đều hoảng hốt, chẳng ai dám ho he nửa lời.
Con trai lớn của Triệu Hữu Lương là Triệu Kim Vũ khẽ , đưa cho cha một cành roi tre to hơn.
Ngay đó, Triệu Kim Thuận nối gót đám bạn, cất lên tiếng gào thóc xé ruột xé gan.
Bữa trưa do vợ Thẩm Chấn Hoa là Hà Anh Ngọc tự tay xuống bếp. Tay nghề nấu nướng của cô khá , nồi gà rừng hầm nấm tỏa hương thơm lừng, nước dùng ngọt thanh đến mức rụng luôn cả lông mày. Cả lớn lẫn trẻ nhỏ đều ăn đến say sưa.
Ngoại trừ Thẩm Đức Xương.
Ông nhai thở dài thườn thượt. Miếng nào miếng nấy ăn trượt phát nào, nhưng tiếng thở dài cũng chẳng vơi tiếng nào.
Uông Quế Chi liếc xéo ông, khó chịu mặt: “Ăn mất ngon thì đừng cố nhét nữa, để phần cho lũ trẻ ăn thêm một miếng.” là ăn thịt tơ tưởng đến thằng con cả, cháu đích tôn miếng nào cơ mà.
Thẩm Đức Xương ngậm miệng, lẳng lặng gắp thêm một đũa trứng xào hẹ.
Ngu gì mà ăn, nhai thì phần cho con nhà khác chứ báu bở gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dung-nhin-toi-9-tuoi-toi-co-di-nang-day-nfja/chuong-18.html.]
Dưới gầm bàn, Thẩm Văn Ích huých nhẹ Thẩm Quốc Khánh, trêu ghẹo: “Chú mày xem, ông bô mày hắt hủi mày mặt kìa.”
Thẩm Quốc Khánh trề môi khinh khỉnh.
Mấy hôm Hà Anh Ngọc dọn về nhà đẻ, mãi sáng nay mới về. Chẳng là cô dạo nọ đồng vấp ngã nên cô về thăm nom, tiện tay chăm sóc vài bữa.
Uông Quế Chi cũng đang thương ở chân nên đồng cảm: “Mẹ cháu ? Chân cẳng đau yếu bất tiện lắm. Cháu xem cái chân thím , vết sẹo khô mày thím mới lết vài bước, chứ đụng đến xương cốt dễ gì mà lành ngay.”
Hà Anh Ngọc rầu rĩ: “ thế ạ. May mà mùa thu hoạch vãn, chứ chính vụ thì chân thọt cũng lết đồng. Chân bà cũng đỡ hơn chút nhưng mắt cá vẫn còn sưng to, chắc mất một thời gian nữa mới khỏi hẳn.”
Hai phụ nữ bàn tán một lúc, nhân câu chuyện rôm rả, Hà Anh Ngọc kể luôn một mẩu chuyện lạ ở quê nhà.
“Thím Quế Chi , làng Đại đội cháu ông họ nhà họ Liêu bộ đội sĩ quan đấy. Vài năm vợ ổng sinh khó qua đời, để đứa con gái. Bé con mới nuôi tám chín tháng gì đó, bà nội nó than thở sức khỏe yếu kham nổi, thế là gửi sang nhà bà chị hai. Dạo chẳng thấy ai ngó ngàng đến con bé, dân làng cứ tưởng con bé gửi cho nhà ai con nuôi cơ.”
Hà Anh Ngọc mặt bí hiểm: “Ai dè , con bé ẵm , mà là ốm mất luôn cơ!”
Uông Quế Chi đập bàn cái đét: “Lũ ác nhân thèm thuồng mớ tem phiếu với trợ cấp nên mới giấu nhẹm chuyện , còn tính mua một đứa nhóc con khác về bình phong lấp l.i.ế.m chứ gì?!”
Hà Anh Ngọc tròn mắt kinh ngạc: “Trời đất, thím Quế Chi phong phanh chuyện ạ?”
Uông Quế Chi đưa tay chỉ Tiểu Địch đang ăn uống nhem nhuốc cả mặt mũi: “Cái con mụ vô lương tâm đang nhắm nhò mua cục bột đây .” Rồi bà chỉ sang Thẩm Bán Nguyệt: “Mụ còn rắp tâm đòi ăn , bắt khuyến mãi thêm đứa nữa. Thằng bắt cóc thấy mụ quá tham lam nên hai bên cãi ỏm tỏi ngay trong quán ăn quốc doanh. lúc thằng Quốc Cường ngang qua bắt gặp nên mới tóm gọn tống cổ lên công xã đấy.”
Hà Anh Ngọc như tỉnh cơn mê: “Thảo nào! Cháu nãy nghĩ đến, mấy bé chính là những đứa trẻ giải cứu đấy ạ. Trời ạ, chẳng thể ngờ mụ già ác độc đó nhắm Tiểu Địch nhà !” Những câu chuyện đồn thổi thì khi còn hoang đường hơn, nhưng chuyện xảy ngay mắt, hơn nữa cả hai bên là quen thì quả thực hi hữu.
Hà Anh Ngọc kìm tiếng thở dài xót xa, vội vã gắp thêm thức ăn cho từng đứa trẻ một: “Ăn ngoan nhé, các cháu chịu khổ nhiều .” Cô cũng quên phần cho hai thằng nhóc nhà , nếu thằng nhỏ thấy thằng lớn phần mà " rìa" là giãy nảy lên than thở "Mẹ thiên vị" ngay.
Thư Sách
Thẩm Bán Nguyệt tò mò: "Thế mụ già đó thả ạ? Con trai út của mụ về cô?"
Hà Anh Ngọc lắc đầu: "Mụ là mua, còn mua , tù, nhưng công xã đày mụ nông trường cải tạo ."
Thẩm Bán Nguyệt gật gù, suýt quên mất đặc sản của thời kỳ : lao động cải tạo.
"Người con út vẫn về , chắc một hai hôm nữa mới tới nơi. Đứa con gái mới ba tuổi đang mạnh khỏe mà đùng một cái bốc , chẳng sẽ khi chuyện đây!"
Sau một tràng thở vắn than dài, Hà Anh Ngọc chuyển sang chuyện khác: "Lúc nãy khỏi nhà cháu Cả , hai hôm tới sẽ vài cụ 'chánh phái' (thành phần cánh hữu) đưa xuống đây." Vốn dĩ Đại đội trưởng định gọi Thẩm Chấn Hoa sang giúp sửa sang chuồng bò, nhưng chiều nay em họ bận đóng giường mới cho lũ trẻ nên đành gọi khác.
Thẩm Bán Nguyệt khẽ ngoái cô . Cô mang máng nhớ trong cốt truyện chi tiết Tiểu Địch với một đưa xuống cải tạo ở Đại đội Tiểu Đôn. Mãi về , khi cô bé lớn lên lên Kinh thành, kế và chị kế hạch sách đủ đường, dường như cũng chính nhận và tay cưu mang.
Mối duyên nhất định giữ gìn cho cục bột nhỏ.
Hà Anh Ngọc nhận ánh mắt của Thẩm Bán Nguyệt, bèn xoa cái đầu xù của cô bé: "Sao thế Tiểu Nguyệt?"
Thẩm Bán Nguyệt giả bộ tò mò: "'Chánh phái' là ai cô?"
Câu hỏi khó Hà Anh Ngọc, may mà Uông Quế Chi đỡ lời: "Đó là những từ nơi khác đến chỗ chúng lao động công ích. Họ cải tạo thì mới trở về quê hương. Ngày thường các cháu đừng phiền họ nhé."
Thẩm Bán Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu, nhưng câu chốt khiến ai cũng chưng hửng: "Thế đợi họ đến, bọn cháu qua ngó tí ạ?"
Uông Quế Chi: "..."
Định bảo là " nhất là đừng", nhưng nét mặt vô tội "chỉ dòm tí thôi mà, phiền " của cô bé, bà ngập ngừng một lát : "Dòm thì dòm, nhưng đừng lân la gần ."
Buổi chiều, bầy trẻ xúm xít trong sân xem ba Thẩm Quốc Khánh đóng giường mới.
Cũng chẳng cầu kỳ gì, chỉ là loại giường khung gỗ đơn giản nhất. Hai đầu là hai khung gỗ đóng hình dạng ghế dài, đó ráp thêm ván giường ở giữa là xong. Hầu hết đàn ông trong đại đội đều đóng, chẳng qua tay nghề hơn ở độ láng mịn của gỗ bào và khung đóng vuông vắn mắt thôi.
Kỹ năng của bộ ba Thẩm Quốc Khánh rõ ràng là ở mức "cho ", khung giường đóng thô kệch, ván giường vẻ vuông vắn lắm, nhưng bầy trẻ cực kỳ khích lệ, cứ ngoài há hốc mồm xuýt xoa, khiến ba thợ mộc nghiệp dư mũi nở to đùng. Thẩm Văn Ích còn nảy ý tưởng hâm hâm, bảo nên nhân lúc nhàn rỗi bái một ông thợ mộc lão làng trong làng thầy học mót chút nghề .