Cho đến khi thực sự ngả lưng ở một nơi an , buông lỏng cảnh giác, sự rã rời kiệt quệ cô cưỡng ép đè nén trong cơ thể non nớt, suy dinh dưỡng đồng loạt trỗi dậy, kéo cô chìm sâu một giấc mộng đen đặc mộng mị.
Lúc tỉnh nữa thì bên ngoài trời sáng rõ, Thẩm Bán Nguyệt kinh ngạc nhận Uông Quế Chi thức dậy rời giường từ đời nào mà cô chẳng hề mảy may .
Tiểu Địch bên cạnh cũng tỉnh. Cô bé dụi dụi mắt gọi một tiếng "Chị ơi", đó vặn vẹo cái m.ô.n.g nhỏ trong chăn cứ ngoáy qua ngoáy .
"Làm thế?"
"Tè tè, Tiểu Địch buồn tè."
Thư Sách
"..."
Thẩm Bán Nguyệt lật đật dậy, thoăn thoắt mặc quần áo cho , tròng thêm quần áo cho Tiểu Địch xách theo cục bột nhỏ lao v.út cửa như một cơn gió.
Thẩm Quốc Khánh đang xổm chẻ củi ngoài sân, chợt cảm thấy "vèo" một cái, vật thể lạ gì đó xẹt qua .
Anh ngơ ngác ngẩng đầu hỏi Uông Quế Chi đang thong thả vắt chéo chân mái hiên: "Cái gì bay qua thế ?"
Uông Quế Chi phì : "Hai đứa nhóc tì đó chứ ai."
"..." Thẩm Quốc Khánh nắm c.h.ặ.t cái rìu, tặc lưỡi cảm thán: "Cái tốc độ quỷ quái gì thế !"
Thẩm Bán Nguyệt dắt tay Tiểu Địch sân, Uông Quế Chi hất cằm về phía giá để chậu rửa mặt góc tường: "Rửa mặt rửa tay chuẩn ăn cơm sáng."
Vừa nãy chạy vội quá kịp xỏ giày cho Tiểu Địch, Thẩm Bán Nguyệt bế cô nhóc nhà mang giày t.ử tế .
Mang giày xong, Tiểu Địch dậm dậm chân xuống đất, ngẩng đầu nở nụ ngọt lịm. Thẩm Bán Nguyệt vuốt vuốt hai túm tóc rối bù của cô nhóc, sực nhớ tổ quạ đầu chắc cũng chẳng khá khẩm hơn là bao nên tiện tay cào cào hai cái, nắm tay cục bột nhỏ .
Thẩm Quốc Khánh giúp họ múc nửa chậu nước giếng đặt đất. Trong túi áo Tiểu Địch một chiếc khăn tay nhỏ, hôm qua y tá trạm xá tiện tay giặt sạch sẽ. Thẩm Bán Nguyệt moi khăn vò vò trong chậu nước, áp lên mặt Tiểu Địch xoa qua xoa hai cái với tốc độ ánh sáng, dấp thêm tí nước lau nốt hai bàn tay lũn cũn cho cô bé.
Xong xuôi, cô ngước lên thẳng Thẩm Quốc Khánh.
Thẩm Quốc Khánh ngơ ngác chớp mắt: "Sao thế?"
Thẩm Bán Nguyệt cụt lủn hỏi: "Nước đổ ở ạ?"
Thẩm Quốc Khánh nãy giờ vẫn quan sát, thấy dáng vẻ nhanh gọn qua quýt cho của đứa trẻ mắc quá, bèn tò mò hỏi ngược : "Bản cháu còn rửa mà?"
Thẩm Bán Nguyệt vẻ ghét bỏ: "Nước bẩn , chậu khác."
Thẩm Quốc Khánh lập tức hiểu , bật ha hả: "Ây da, cái con ranh , mày cũng kỹ tính gớm nhỉ." Đám trẻ con nhà quê trong thôn gì đứa nào sạch sẽ cầu kỳ thế, là múc một chậu nước rửa mặt cho cả ổ nít ranh.
Nói thì , Thẩm Quốc Khánh vẫn cầm chậu hắt nước múc cho cô bé nửa chậu nước mới tinh.
Thẩm Bán Nguyệt chắp hai bàn tay , hứng nước tát ướt sũng lên mặt, vỗ đập "bạch bạch" mạnh đến mức tóc mái cũng ướt nhẹp. Sau đó vuốt mạnh mặt một cái, xắn tay áo lên sức chà xát đôi bàn tay mỏng dính cho sạch sẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dung-nhin-toi-9-tuoi-toi-co-di-nang-day-nfja/chuong-11.html.]
Nguyên chủ tuổi còn nhỏ đồng việc, da dẻ phơi nắng đen nhẻm. Thẩm Bán Nguyệt đôi bàn tay gầy đen , cứ luôn nghi ngờ là rửa sạch. Thế nên mỗi rửa tay, cô đều tư thế hận thể cọ tróc luôn một lớp da.
Thẩm Quốc Khánh mà xót cả ruột: "Suỵt, con gái con lứa, cháu thể nhẹ nhàng với bản một chút ?"
Thẩm Bán Nguyệt lườm một cái, thèm gì.
Thẩm Quốc Khánh gãi đầu. Khoan hãy , con nhóc khí thế gớm thật.
Năm bé cũng gọi dậy. Chúng dụi mắt, xổm thành một vòng quanh chậu rửa mặt, tiện chút nước trong chậu vầy vầy vài cái coi như là rửa xong. Chỉ Lâm Miễn một bên, nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày nhỏ xíu, chịu đưa tay .
Lạ nước lạ cái cũng quen, Thẩm Quốc Khánh lập tức hiểu : "Nước bẩn, đổi chậu khác chứ gì, chờ đó."
Anh hắt thau nước cũ múc một nửa chậu nước mới.
Lâm Miễn Thẩm Quốc Khánh một cái: "Cháu cảm ơn chú."
"Cũng ngoan ngoãn lễ phép phết." Thẩm Quốc Khánh phớt lờ ánh mắt kháng cự của Lâm Miễn, đưa tay vò tung mái tóc của bé.
—
Bữa sáng do Lâm Hiểu Hủy nấu, gồm cháo loãng ngũ cốc, dưa chua xào măng sợi, củ cải muối, trứng xào, cộng thêm thức ăn và màn thầu ngũ cốc thừa từ tối qua. Ở cái thời đại , một bữa sáng như thế coi là cực kỳ thịnh soạn . Trứng xào chỉ một đĩa nhỏ, mỗi đứa trẻ chia cho một gắp.
Thẩm Bán Nguyệt ngó nghiêng xung quanh thấy những khác , nhịn bèn hỏi: "Chú Thẩm ạ?"
Lâm Hiểu Hủy đáp: "Cháu vẫn còn nhớ đến chú Thẩm cơ . Sáng sớm chú Đại đội trưởng gọi , ăn sáng bên nhà Đại đội trưởng luôn, cần để phần ." Ngừng một lát, cô tiếp: "Những khác đều đồng cả , trong nồi chừa phần cơm cho họ, chúng cứ ăn ."
Thẩm Bán Nguyệt gật đầu, nhưng thấy sai sai: "Cô dâu mới cũng đồng ạ?" Sáng sớm ngày thứ hai khi kết hôn đồng việc, thế thì cũng liều mạng quá .
Mấy lớn đều cái dáng vẻ trợn tròn mắt dám tin của cô bé chọc . Uông Quế Chi ôm bụng : "Ây da, cái con nhóc buồn thật đấy, tuổi ranh mà lo nghĩ lắm chuyện phết. Yên tâm, cô dâu mới hôm nay đồng, thằng Ái Dân dẫn vợ bờ suối ."
Hiểu , là bờ suối "ngắm tuyết, ngắm trăng ngắm , đàm đạo từ thi từ ca phú đến triết lý nhân sinh" đây mà.
Thẩm Bán Nguyệt tò mò nữa, cùng mấy đứa nhóc xì xụp húp cháo ngũ cốc.
"Người việc cực khổ thì vẫn đang đói meo, kẻ lười biếng trốn ở nhà ăn . Ái chà, cháo còn màn thầu, lắm món ăn kèm thế cơ . Nhà chúng khá giả đến mức từ bao giờ thế?"
Nhóm đồng về. Hồ Hòe Hoa dắt Thẩm Ái Lâm tuốt đằng , mở miệng mỉa mai đá xéo.
Thẩm Quốc Khánh trợn ngược mắt: "Vụ thu hoạch mùa thu qua, việc đồng áng cũng thưa dần, Đại đội trưởng sớm dặn , cứ tùy tình hình mà , mỗi ngày nửa ngày công là . còn thấy lạ đây, lúc thu hoạch gieo hạt gấp rút thì chẳng thấy siêng năng thế, hôm nay bỗng dưng chăm chỉ đột xuất ?"
Hồ Hòe Hoa nghẹn họng.
Vì ư? Còn tại Thẩm Quốc Hưng ! Mới sáng sớm gào cả nhà dậy, bảo là chia nhà thì chăm chỉ lên, ít nhất khi lão Nhị về thành phố cũng diễn cho vẻ một chút. Cái đồ hèn nhát, nhát gan y hệt như bố ông , đụng chuyện thì rụt vòi dám , còn tự dọa bản sợ c.h.ế.t khiếp .
Không đợi Hồ Hòe Hoa mở miệng, Thẩm Quốc Khánh bồi thêm: "Nếu chị cảm thấy ít mà ăn nhiều thì áy náy, thì ăn ít một chút."
Hồ Hòe Hoa tức đến hộc m.á.u mà nghẹn ứ ở cổ họng.
" ít lúc nào? Giặt giũ, nấu nướng thứ gì mà ít? còn đồng nữa, cả nhà ngay cả Ái Lâm cũng đồng việc đấy!" Thực là vì cô sợ để út ở nhà một sẽ ức h.i.ế.p, dù chuyện cũng đều bắt nguồn từ vụ nhận con nuôi mà .