Đổi Gả
Chương 8
Quân đội đi qua, ta và Hoắc Do Phương cũng trở về phủ.
Nàng ấy như con chim nhỏ, vui vẻ kể lại những chuyện mắt thấy tai nghe hôm nay với lão thái quân và đại tẩu.
Lão thái quân cười nói: "Vậy hôm nay con có nhìn thấy phu quân tương lai của con không?"
"Thấy rồi ạ, đi cuối cùng."
Hoắc Do Phương cười hì hì nói: "May mà hắn còn có thể cưỡi ngựa, nếu không thì không nhìn thấy hắn luôn."
Năm trước nàng ấy đã định thân với một phó úy dưới trướng cha.
Mùa hè cũng sắp xuất giá rồi.
Đại tẩu đứng dậy đi chuẩn bị tiệc tẩy trần cho các tướng sĩ, ta cũng muốn đi giúp đỡ, nhưng lại bị nàng ấy đẩy trở lại:
"Quy Vãn, muội về thay bộ quần áo mới đi."
Ta khó hiểu nhìn quần áo của mình.
Đại tẩu thở dài một tiếng, sai một tỳ nữ bên cạnh đưa ta trở về.
Tỳ nữ đưa ta về phòng, nói nhỏ với mấy tỳ nữ của ta vài câu.
Họ lục tung hòm xiểng, tìm ra áo cưới của ta.
Người này thay quần áo cho ta, người kia trang điểm cho ta.
Làm loạn cả một canh giờ, trang điểm cho ta giống hệt như ngày xuất giá.
Cuối cùng, một chiếc quạt tròn nhét vào tay ta.
Các tỳ nữ hành lễ với ta, xoay người lui ra ngoài.
Đợi một lát, một đôi giày ngắn màu đen dừng lại trước mặt ta.
"Quy Vãn," hắn nói, "Ta đã về rồi."
16
Ba ngày sau, Hoắc gia mở tiệc, mời rộng rãi bạn bè thân thích tụ họp.
Trịnh Quy Ngu với tư cách là đích tỷ của ta, tự nhiên cũng nhận được thiệp mời.
Khi ta nhìn thấy nàng ta mặt mày hớn hở dẫn theo Tạ Dĩ An và Tạ thị nữ lang cùng đến cửa, ta liền biết, Tạ Dĩ An đã nhổ được hạt giống mang tên nghi ngờ mà ta gieo trong lòng nàng ta.
"Quy Vãn, Hoắc nhị lang sống sót thì sao chứ, hắn chung quy cũng chỉ là một võ tướng."