Đổi Gả
Chương 7
Càng đi về phía nam, đường cũng càng dễ đi, lúc đến mất một tháng, lúc trở về Thịnh Kinh lại chỉ mất hai mươi ngày.
Ta vừa về phủ, liền có tỳ nữ đến báo, đích tỷ lại đến cửa.
Xem ra nàng ta không gặp được ta, sẽ không bỏ qua.
Ta thay quần áo, đi đến hoa sảnh gặp nàng ta.
Trịnh Quy Ngu lại không có vẻ mặt rạng rỡ như lần trước ta gặp nàng ta.
Ta tính toán thời gian, nàng ta hẳn là đã không thể nhịn được nữa.
Thành hôn bốn tháng, vị phu quân dung mạo tuấn mỹ, tài hoa hơn người, đỗ đầu Giải nguyên kia, đêm đêm chăm chỉ đọc sách, chưa từng bước vào cửa phòng nàng ta một bước, đến nay vẫn chưa cùng nàng ta động phòng.
14
Nhưng những lời tâm sự này, Trịnh Quy Ngu sẽ không nói với ta.
Ta vừa xuất hiện, nàng ta lại trở nên hống hách.
Nàng ta đánh giá sắc mặt tiều tụy vì đi đường mệt nhọc của ta, dường như hiểu lầm điều gì đó, đắc ý nói:
"Quy Vãn, chuyện ở Yên Bắc ta đều nghe nói rồi, muội cũng không cần quá đau lòng, chúng ta dù sao cũng là tỷ muội một nhà, đợi tỷ phu của muội làm quan lớn, ta sẽ để hắn chiếu cố muội."
"Thật sao?" Ta ngồi xuống tự rót trà cho mình, "Vậy đa tạ tỷ tỷ."
Sự lùi bước của ta khiến cho nỗi bực dọc mấy ngày nay của Trịnh Quy Ngu tan biến hết, nàng ta tiếp tục nói:
"Chỉ là muội đừng nghĩ đến chuyện để phụ thân đón muội về nhà, Hoắc gia một lòng trung liệt, muội dù có chết, cũng chỉ có thể c.h.ế.t ở Hoắc gia."
Nàng ta lắc đầu thở dài:
"Đáng thương muội tuổi còn trẻ, lại chỉ có thể mòn mỏi trong cái vườn này."
"Hoắc gia giàu sang, ta không thiếu ăn thiếu mặc, ở đây không có gì không tốt."
Ta hơi nghiêng đầu, lộ ra cây trâm cài ta cố ý đeo: "Ngược lại là tỷ tỷ, cuộc sống của Tạ gia thanh khổ, trâm cài trên đầu, vòng đeo trên tay của tỷ tỷ, dường như đều là đồ trang sức cũ.
"Là do không có tiền mua sao?"
Sắc mặt Trịnh Quy Ngu thay đổi.
Đồ cưới của nàng ta phong phú, cho dù có trợ cấp cho Tạ gia như thế nào, cũng không đến mức gả qua đó mấy tháng đã không có tiền mua đồ trang sức.
Chỉ là mỗi lần nàng ta ra ngoài dạo phố, tiểu cô tử nhất định sẽ đi theo.
Nàng ta mua đồ trang sức gì, tiểu cô tử cũng muốn mua.
Không những muốn mua, còn phải hiếu kính bà mẹ chồng trong nhà.
Nếu không nghe theo, tiểu cô tử sẽ làm ầm ĩ đến chỗ Tạ Dĩ An.
Người đọc sách coi trọng mặt mũi, không muốn tiêu tiền cưới của vợ, trước mặt nàng ta sẽ trách mắng muội muội.
Nhưng quay đầu, lại dùng ánh mắt thất vọng bất đắc dĩ nhìn nàng ta.