ĐÍCH NỮ TẠ GIA

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13

 

Sự sụp đổ của Cố gia ở kinh thành như hòn đá ném xuống vực sâu, chẳng tạo nên chút gợn sóng nào. 

 

Bánh xe thế gia lăn bánh về phía , tuyệt vì kẻ bại trận nào mà dừng

 

Vào ngày tuyết đầu mùa đông, một đạo thánh chỉ hùng hậu rước đại môn Tạ gia. Là Lục hoàng t.ử Tiêu Quyết đích xin ban hôn.

 

"Phụng thiên thừa vận Hoàng đế, chiếu : Nữ nhi của Thủ phụ Tạ Uyên là Tạ Ninh, đoan trang thục đức, bản tính thanh cao, khí chất hoàng . Đặc ban hôn cho Lục hoàng t.ử Tiêu Quyết, sắc phong Chính phi, tháng Ba mùa xuân tới sẽ thành hôn. Khâm thử!"

 

Cả nhà Tạ gia quỳ xuống tiếp chỉ. 

 

Tiêu Quyết tiến tới, đích đặt thánh chỉ tay

 

Ánh mắt xuyên qua gió tuyết, rực cháy rơi , mang theo vẻ quyết tâm đạt đặc trưng của hoàng t.ử: "Tạ Ninh, màn từ hôn ngày , bản vương tán thưởng. Nàng là một con phượng hoàng nên nhốt trong ao hẹp của hậu trạch. Bản vương cưới nàng vì nàng là nữ nhi của Tạ Uyên, mà vì nàng - Tạ Ninh, xứng đáng cùng bản vương sánh vai."

 

Ta nắm c.h.ặ.t cuộn thánh chỉ màu vàng minh hoàng, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của , hề lùi bước thẹn thùng, chỉ sự liên minh cân tài cân sức nhất giữa đích nữ thế gia và tông hoàng thất: "Điện hạ dám cưới, thần nữ tất dám gả." 

 

Tin tức đích trưởng nữ Tạ gia một nữa chuẩn xuất giá gây chấn động cả nước Đại Lê. 

 

Để phô trương sự coi trọng đối với cuộc liên hôn hoàng thất , cha gần như dốc hết một nửa tiềm lực của Tạ gia. 

 

Lần mười dặm hồng trang là hạ giá, còn mới đúng là long phụng trình tường hoàng thất danh chính ngôn thuận.

 

14

 

Mùng ba tháng Ba, ngày lành để cưới gả. 

 

Đại Lê đón chào một lễ đại hôn hoành tráng nhất trong gần mười năm qua. Đường phố kinh thành lót bằng đất vàng, rưới nước sạch. 

 

Phượng liễn của tới mười sáu khiêng, mái che khảm hồng ngọc m.á.u bồ câu, rủ xuống vạn sợi tơ vàng. 

 

Ngự lâm quân vũ trang đầy đủ mở đường, nghi trượng hoàng gia hùng hậu kéo dài suốt mười dặm, so với tới Cố gia ngày đó còn xa hoa hơn gấp trăm !

 

Hai bên đường, dân chúng hô vang vạn tuế, tranh chiêm ngưỡng đám cưới hoàng gia thịnh thế

 

Ngay giữa biển náo nhiệt , một nam nhân lưng còng, mặt đầy sương gió đang chen lấn mái hiên rách nát. 

 

Là Cố Trường Phong. 

 

Tuy miễn tội c.h.ế.t nhưng tước chức vĩnh viễn thành tiện dân, trở thành kẻ cửu vạn thấp kém nhất kinh thành. 

 

sống còn thống khổ hơn c.h.ế.t gấp vạn

 

Mỗi ngày vác hàng trăm bao tải ở bến tàu để đổi lấy vài đồng xu nuôi sống già tai biến liệt giường. 

 

Đôi tay thô ráp nứt nẻ của từng dùng để nắm trường thương, kéo cung cứng, nay bám đầy bùn đất và m.á.u khô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/dich-nu-ta-gia/chuong-6.html.]

 

Khi tiếng kèn sáo vang trời nổi lên, chiếc phượng liễn mười sáu khiêng của chậm rãi qua mặt . Gió nhẹ thổi qua, tung một góc rèm châu xe. 

 

Cố Trường Phong qua khe hở thấy đang ngay ngắn bên trong. 

 

Ta mặc bộ giá y Thanh La Cửu Địch chỉ vương phi mới mặc, đầu đội phượng quan Cửu Long Tứ Phụng rực rỡ lóa mắt. Trang điểm lộng lẫy, thần sắc lạnh lùng cao ngạo, ở nơi cao thể chạm tới.

 

Bên cạnh phượng liễn, đang cưỡi cao đầu đại mã chính là Lục hoàng t.ử tuấn mỹ uy nghiêm, quyền khuynh triều dã. 

 

Tiêu Quyết nghiêng đầu, qua rèm châu nở một nụ vô cùng dịu dàng với . Đó là sự ung dung và tôn quý chỉ thuộc về kẻ bề

 

Cố Trường Phong chằm chằm chiếc phượng liễn đang xa dần, đột nhiên cảm thấy trong cổ họng dâng lên một vị ngọt lịm nồng nặc: "A Ninh..." 

 

Hắn phát một tiếng nức nở thê lương như dã thú. Hắn xông về phía , chặn chiếc kiệu hoa vốn dĩ nên dừng cửa nhà .

 

bước một bước Ngự lâm quân giữ trật tự hai bên dùng bao kiếm đập mạnh xuống đất: "Dân đen ở ! Làm kinh động nghi trượng của Vương phi, ngươi mấy cái mạng để đền!" 

 

Cố Trường Phong nền đá xanh lạnh lẽo. Hắn đôi bàn tay đầy bùn đất của , ngẩng đầu tiền hỷ màu đỏ rơi đầy trời. 

 

Cái lòng tự trọng nực của , khí phách tướng môn mà từng tự hào, khoảnh khắc nghiền nát thành bột mịn.

 

Nếu ngày đại hôn thăm kẻ ngoại thất

 

Nếu tiếng kinh hô thê lương đó. 

 

Thì vinh quang vô tận ngày hôm nay, phú quý tột bậc , quyền thế khiến văn võ cả triều cúi đầu , đều là của

 

Đều là của cả mà!! 

 

Nỗi hối hận to lớn như hàng vạn con kiến điên cuồng c.ắ.n rỉa trái tim và đại não .

 

Cố Trường Phong đột nhiên đất, phát một tràng cuồng dại rợn

 

Hắn dùng sức đập đầu , nước mắt nước mũi chảy ròng ròng: "Của ... đều là của ..." 

 

"Uyển Nhi... ... A Ninh... A Ninh của ..." 

 

Hắn phát điên

 

Giữa chốn kinh thành quyền lực đổi, thế gia san sát , một kẻ dân đen nghèo khổ phát điên cũng giống như một con ch.ó hoang bên đường, chẳng ai thèm bận tâm đến sự sống c.h.ế.t của .

 

Còn , trong làn lụa đỏ bay rợp trời, buông rèm kiệu xuống. Ta ngoảnh đầu dù chỉ một kẻ nam nhân đang bò trong bùn nhơ

 

Phía là cổng Hoàng Cực hùng vĩ uy nghiêm, là con đường thênh thang để Tạ Ninh chuẩn lâm triều thiên hạ.

 

[HẾT]

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận