“Đừng gọi như , cứ gọi Phi Chuẩn là .”
Hắn nhận lấy hộp điểm tâm, bước nhanh như gió:
“Ta sẽ hỏi thế t.ử.”
Ngày hôm , Phi Chuẩn .
Từ đó, trở thành một tỳ nữ việc vặt trong viện của thế t.ử.
“Thế t.ử thích nữ t.ử đến gần, ngươi cứ lo những việc lặt vặt trong viện là .”
Quản gia Ngô bá sắp xếp chỗ ở cho , giọng ôn hòa:
“Nếu gì rõ, cứ hỏi Thu Nguyệt.”
Một viện rộng lớn như , chỉ và Thu Nguyệt là tỳ nữ.
Trước , từng chen chúc cùng mấy trong một gian phòng chật hẹp, nay chỉ cần ở chung với Thu Nguyệt.
Phòng tuy rộng, nhưng bàn ghế, tủ giường đều đủ đầy, sạch sẽ gọn gàng.
Nếu nhắc đến nhiệm vụ , thì cuộc sống nơi Quốc Công phủ, so với Tiêu phủ, quả thực an và dễ chịu hơn nhiều.
Thu Nguyệt là lão thái quân phái đến, chuyên lo việc chăm sóc Tần Thừa Uyên.
Dung mạo nàng quá nổi bật, nhưng việc nhanh nhẹn, gọn gàng, chuyện đều chu .
Trong viện vốn hiu quạnh, nay thêm một nữ t.ử đồng trang lứa, nên chẳng bao lâu Thu Nguyệt thiết với .
Chỉ là sớm nhận , nàng xuất gia sinh t.ử, ngoài mặt tuy nhiệt tình, nhưng hễ nhắc đến chuyện liên quan đến chủ t.ử, nàng tuyệt nhiên hé nửa lời.
Nửa tháng trôi qua, quét dọn quen thuộc đến từng viên gạch, từng góc tường trong viện.
Gần đây, Tần Thừa Uyên dường như bận rộn một cách khác thường, thường xuyên ở phủ, đến cả bóng dáng cũng hiếm khi thấy .
“Quét dọn sạch sẽ lắm.”
Một giọng trầm thấp chợt vang lên bên cạnh, giật , thì thấy Tần Thừa Uyên đó từ lúc nào.
“Tạ thế t.ử khen.”
Ta ngờ xuất hiện, chiếc chổi trong tay suýt nữa rơi xuống đất.
“Ở phủ quen ?”
Hắn hỏi, giọng nhàn nhạt như gió thoảng.
“Mọi thứ đều .”
“So với Ngọc Sinh Lâu thì ?”
Câu hỏi bất ngờ khiến tim khẽ run lên.
“Thế t.ử đùa .” Ta hít nhẹ một , chậm rãi những lời chuẩn sẵn, “Song qua đời sớm, dì đem bán Ngọc Sinh Lâu. Ta tài nghệ gì, chỉ bưng rót rượu, nên chẳng tích góp bao nhiêu. Ở phủ hơn nhiều, còn tiền công mỗi tháng.”
Ngọc Sinh Lâu vốn nơi phong trần, phần lớn nữ t.ử nơi đó chỉ bán nghệ, bán .
Tần Thừa Uyên khẽ “ừ” một tiếng, dường như truy hỏi thêm.
“Làm việc cho .”
Nghe , mới thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt , lẽ tin lời .
“Ta sắp rời phủ, ngươi cùng Ngô bá và Thu Nguyệt chuẩn hành lý.”
Ta vội vàng nhận lệnh, trong lòng khỏi vui mừng.
Tần Thừa Uyên chịu sai dùng , dù chỉ là việc nhỏ, nhưng cũng coi như một khởi đầu.
“Ngô bá, thế t.ử định ? Bao giờ trở về ạ?”
Ta theo , khẽ hỏi dò.
“Đi Thanh Châu, ngày về định. Nhanh thì ba, năm tháng, chậm thì khi một năm.”
Ngô bá là hiền hòa, tuy giữ chức quản gia, nhưng hề kiêu ngạo, khác xa những quản sự trong Tiêu phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-qua-phong-suong-chon-ve-la-nguoi/4.html.]
Ta nhất thời sững sờ.
Thanh Châu ở phương bắc xa xôi, gần biên giới, cách kinh thành ngàn dặm.
Lần xa như , nếu thể gặp mặt, thì còn gì đến việc tiếp cận nữa?
“Thế t.ử rời phủ, thường mang theo những ai?”
Ta cố giữ giọng tự nhiên mà hỏi.
“Đương nhiên là hộ vệ.”
Ngô bá liếc , ánh mắt thoáng qua ý :
“Tiểu Hạ, ngươi hỏi chuyện gì? Chẳng lẽ theo cùng ?”
Trong lòng giật thót, lỡ lời.
“Chỉ là… từng phong cảnh sa mạc ở Thanh Châu , cả đời từng rời kinh thành, nên chút hiếu kỳ.”
Ta , ánh mắt lộ vẻ khát khao.
Ngô bá bật :
“Đẹp gì chứ? Ta từng một , dọc đường khổ sở vô cùng, xương cốt như rã rời. Ta chẳng nếm nữa .”
Đêm xuống, ánh đèn trong viện dần thưa thớt.
Thu Nguyệt vội vã tìm đến :
“Duy Hạ, lão thái quân cho gọi ngươi.”
Ta thoáng sững .
Lão thái quân là tổ mẫu của Tần Thừa Uyên.
Từ khi Quốc Công phủ đến nay, ngoài Tần Thừa Uyên, từng diện kiến bất kỳ chủ nhân nào khác.
“Lão thái quân hỏi gì thì cứ trả lời, cần lo lắng.” Thu Nguyệt nhẹ giọng trấn an.
Trong lòng dâng lên vô nghi hoặc.
Chủ mẫu của Quốc Công phủ đáng lẽ là phu nhân của Quốc Công, vì là lão thái quân triệu kiến ?
lúc , lúc để suy nghĩ nhiều.
Ta chỉ đành nén thắc mắc, chỉnh trang y phục, theo dẫn đường tiến về phía viện của lão thái quân.
“Ngươi tên là gì?”
Lão thái quân tóc bạc trắng, khí độ uy nghiêm, dẫu cần nổi giận cũng đủ khiến khác sinh lòng kính sợ. Tuy tuổi cao, nhưng trong thần thái vẫn thấp thoáng bóng dáng của một mỹ nhân thuở .
“Hồi bẩm lão thái quân, nô tỳ tên là Duy Hạ.”
Ta quỳ xuống, dập đầu hành lễ, dám sơ suất nửa phần.
“Ngẩng đầu lên.”
Bà v.ú bên cạnh cất tiếng, giọng trầm .
Ta chậm rãi dậy, để mặc cho bà quan sát từ đầu đến chân.
“Nhìn cũng thuận mắt, chỉ là hình gầy gò.”
Bà v.ú hạ giọng, nhỏ với lão thái quân.
Lão thái quân trầm ngâm giây lát, như đang suy tính điều gì.
Ta cúi đầu thật thấp, dám ngẩng lên, cũng chẳng dám thẳng.
“Nếu để ngươi cùng Thu Nguyệt Thanh Châu, chăm sóc thế t.ử, ngươi bằng lòng ?”
Lão thái quân chậm rãi hỏi.
Đây chính là điều mong mỏi bấy lâu, nhưng thể để lộ vẻ nôn nóng.