Tô Nhi trở thành nha cận của tiểu thư, suốt năm năm qua nàng luôn đề phòng , ngăn chặn con đường thể tiến của .
Ta c.ắ.n răng chịu đựng, âm thầm tính toán.
Vào một đêm mưa lạnh, giúp Ngô bà bà trong nhà bếp chạy ngược xuôi, cuối cùng cũng xin một bình rượu t.h.u.ố.c.
Sau đó, nhận bà nghĩa mẫu.
Kể từ , cuộc sống của đỡ vất vả hơn đôi phần, nhưng như vẫn đủ để đổi mệnh.
Một ngày nọ, Tô Nhi ngang qua sân nơi việc, y phục rực rỡ nàng phấp phới như cánh bướm giữa xuân phong.
Ta siết c.h.ặ.t cây chổi trong tay, cúi đầu lặng lẽ, chờ nàng rời .
Thế nhưng nàng trở , dừng mặt , ánh mắt lộ vẻ dò xét:
“Ngươi… tên là gì nhỉ?”
Nàng giả vờ như quên mất .
“Lâm Duy Hạ.”
“Ồ, cái tên cũng tệ, chỉ tiếc… vẫn là một tỳ nữ việc nặng mà thôi.”
Ánh mắt nàng lướt qua dung nhan , dừng đôi tay chai sạn, chẳng còn mềm mại như .
“Đáng tiếc thật, năm tiểu thư còn khen tay ngươi . Giờ xem chẳng còn gì đáng . Có những kẻ, sinh định sẵn là thấp kém.”
Nói xong, nàng khẽ đá đổ giỏ lá gom , ung dung rời .
Quản sự sân đầy lá rơi ngổn ngang, lập tức cau mày quở trách:
“Được lắm, dám lười biếng đến ! Không quét dọn sạch sẽ, tối nay khỏi ăn!”
Đêm , ôm bụng đói mà trằn trọc yên.
Ngô bà bà nheo mắt , giọng trầm chậm:
“Tiểu Hạ , dung mạo của ngươi như , nên mãi vùi nơi việc quét dọn.”
Ta đang xoa bóp vai cho bà, liền khựng , quỳ xuống mặt bà:
“Xin nghĩa mẫu chỉ cho con một con đường sáng.”
Ngô bà bà chỉ mỉm , nụ ẩn chứa thâm ý khó dò.
Ngô bà bà sống trong Tiêu phủ nhiều năm, bà tự con đường riêng để dò la tin tức nơi thâm viện.
Tiêu Bích Vân tiểu thư nay đến tuổi xuất giá, Tiêu gia dự định gả nàng cho thế t.ử Tần Thừa Uyên của Quốc Công phủ.
Hai bên gia tộc bắt đầu qua , bàn bạc chuyện hôn sự.
Tần Thừa Uyên từ thuở nhỏ chăm binh thư, lớn lên nơi chiến trường, một một ngựa xông pha, diếc địch đếm xuể, lập nên vô chiến công lẫy lừng.
Thế nhưng tính tình hung lệ, chếc như cỏ rác, quanh luôn toát khí tức lạnh lẽo, từng gần gũi nữ sắc, bởi mà đời gọi là “Sát Thần”.
Còn Tiêu Bích Vân ưa thích những công t.ử phong nhã, phong lưu, chẳng hề mắt những võ tướng thô ráp như .
Nàng liền nảy một ý nghĩ táo bạo, chọn một tỳ nữ “ẩn ” bên cạnh Tần Thừa Uyên, khiến danh tiếng của vấy bẩn, từ đó phá vỡ hôn sự giữa hai nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/di-qua-phong-suong-chon-ve-la-nguoi/2.html.]
chuyện nào dễ thực hiện, đám tỳ nữ qua đều coi như trò đùa.
Đi quyến rũ Tần Thừa Uyên, nếu thành công thì thể đổi đời, nhưng một khi thất bại, e rằng đầu chẳng còn cổ, phúc phận cũng tan theo mây khói.
Thế nhưng Tiêu Bích Vân càng thêm kiên quyết, nàng dạo khắp hậu viện, tìm kiếm thích hợp.
Khi Ngô bà bà kể chuyện , ánh mắt bà vẫn lặng lẽ dừng gương mặt :
“Tiểu Hạ, ngươi dám thử một ?”
Máo trong dường như dâng lên, nhưng nhanh ch.óng giữ bình tĩnh:
“Con dám.”
Trong hậu viện quản sự họ Trương, gần ba mươi tuổi mà từng thành gia, ánh mắt ngày càng khiến lòng lạnh run.
“Tiểu Hạ, ngươi cũng nên tìm nương tựa chứ.”
Hàm răng vàng đục cùng làn da thô ráp của , khiến đêm mộng thấy ác cảnh liên miên.
Nếu cầu xin phu nhân, với phận tỳ nữ thấp kém của , nào quyền phản kháng mệnh.
Nếu cứ tiếp tục ở Tiêu phủ, e rằng cả đời cũng thể ngẩng đầu .
Ta lặng lẽ tìm cơ hội, cố ý tạo một cuộc gặp gỡ nơi hoa viên với Tiêu Bích Vân.
“Ồ? Sao từng thấy ngươi?” Tiêu Bích Vân bảo ngẩng đầu.
Tô Nhi ở bên liền xen lời:
“Nàng chỉ là một tỳ nữ việc nặng, tiểu thư phận cao quý, tự nhiên để mắt đến.”
Tiêu Bích Vân xuống đôi tay của , ánh mắt thoáng qua một tia suy nghĩ:
“Thảo nào… Ta một việc, ngươi nhận ?”
Ta khẽ cúi , giọng cung kính:
“Nô tỳ nguyện vì tiểu thư mà dốc hết sức lực.”
Tiêu Bích Vân là đích nữ của Tiêu gia, từ nhỏ nuông chiều, nên tính tình phần kiêu ngạo.
Kế hoạch liều lĩnh của nàng ai dám nhận, cuối cùng ánh mắt nàng dừng nơi — một tỳ nữ cô độc, chốn nương .
“Chỉ cần ngươi quyến rũ Tần Thừa Uyên, khiến say mê ngươi, khi hôn sự hai nhà hủy bỏ, sẽ thưởng ngươi mười lượng vàng.”
Ta khẽ nâng mắt, chậm rãi thưa:
“Tiểu thư, nếu nô tỳ thể , xin cho nô tỳ chuộc , trở về đoàn tụ với gia đình.”
Tiêu Bích Vân chút do dự, liền gật đầu đáp ứng.
Kế hoạch của Tiêu Bích Vân, suy cho cùng, chính là để tìm cách tiếp cận Tần Thừa Uyên, từng bước khiến động lòng.
Tần Thừa Uyên mỗi xuất hành đều hộ vệ theo sát, ngoài căn bản thể đến gần nửa bước.
Tiêu Bích Vân từ đại công t.ử Tiêu gia tin, rằng đêm nay tại Ngọc Sinh Lâu yến tiệc, Tần Thừa Uyên sẽ một đến đó.
“Duy Hạ, thành bại, đều ở đêm nay.” Tiêu Bích Vân khẽ thở dài, giọng mang theo vài phần mong đợi, “Nếu việc giống như trong thoại bản, sẽ vướng ngươi dứt, cũng thể thoát khỏi mối hôn sự .”