CỨU PHẢN PHÁI XONG LẠI BỊ HẮN ĂN VẠ

12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

Ngoại truyện: Hạnh phúc vẹn tròn

1. Ông bố vụng về

Ta sinh một thằng cu mập mạp, kháu khỉnh, nhưng chẳng Tiêu Chương là thích thích nó nữa. Bởi vì, bao giờ chịu bế con cả.

Hắn thà để ôm con, ... ôm cả hai con .

Cho đến một ngày, con trai khản cả giọng mà vẫn cứ trơ mắt chứ chịu dỗ, tức đến mức thèm với lời nào suốt hai ngày liền.

"Nếu ngài thích con trai chúng , thì cứ tống cả hai con lãnh cung cho rảnh nợ !" Ta sai Thải Nhi thu dọn đồ đạc, bộ dọn sang lãnh cung ở thật.

"Ta ... Ta thích con!" Tiêu Chương cuống quýt cả lên, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn, vội vàng chặn đường .

Ta liếc xéo một cái, dứt khoát ấn đứa nhỏ tay : "Vậy thì ngài bế nó !"

Biểu cảm mặt đổi liên tục, cuối cùng run rẩy, cứng đờ tiếp nhận lấy đứa bé.

"Thằng bé nhỏ xíu thế ... bế mạnh tay chút nó gãy xương ?" Hắn thận trọng hỏi , hai cánh tay gồng lên cứng ngắc dám nhúc nhích.

Nghe xong, sững một lúc, cùng Thải Nhi đến mức thẳng nổi. Hóa , vì tuổi thơ của Tiêu Chương quá đắng cay nên luôn sợ vụng về hỏng những điều nhất. Hắn dành thứ hảo nhất cho con trai, ngay cả nhũ mẫu cũng tuyển chọn gắt gao suốt cả tháng trời.

2. Sự bù đắp từ quá khứ

"Đây là phù hợp nhất trong những ứng tuyển vị trí nhũ mẫu cho tiểu vương t.ử ạ." Thải Nhi dẫn một phụ nhân đến mặt , mỉm giới thiệu.

Ta đang mải dỗ con, tiếng mới ngẩng đầu phụ nữ phía . Ngay lập tức, bàn tay đang vỗ về con của khựng giữa trung.

"Dân phụ họ Lý, bái kiến Phu nhân." Người phụ nữ hành lễ.

Hốc mắt bỗng nóng ran, lòng tràn đầy những cảm xúc hỗn độn khó tả. Ta cố nén xúc động, hỏi nhỏ: "Nhà bà mấy con?"

Nhắc đến con cái, bà mỉm đáp: "Dân phụ một con gái và một con trai vẫn còn đang bế ngửa ạ. Phu nhân trông thật quen thuộc, dân phụ thấy con gái ở nhà vài phần giống Phu nhân."

Tự nhiên là giống . Vì bà ở thế giới bên của gương mặt giống hệt .

Lý thị chủ yếu chăm sóc con trai , những lúc Thải Nhi bận rộn, bà cũng thỉnh thoảng chăm lo sinh hoạt cho . Một ngày nọ khi đang ngủ trưa, bà vốn đang dỗ dành đứa nhỏ ở đằng , chẳng từ lúc nào tiến gần bên giường .

Bà nhẹ nhàng kéo tấm chăn mỏng đang tuột xuống đắp cho . Hành động khiến sực tỉnh. Nhìn bà, cứ ngỡ như thấy . Chỉ là, ruột của bao giờ bằng ánh mắt hiền từ như thế.

"Phu nhân cứ ngủ tiếp ạ, để dân phụ đắp chăn cho kẻo lạnh." Giọng bà mềm mỏng, dịu dàng như thể đang đối đãi với chính con gái ruột mới sinh nở của .

Ta khẽ "" một tiếng, mặt trong dám thêm, vì sợ nước mắt sẽ trào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-phan-phai-xong-lai-bi-han-an-va/12.html.]

Một khác, khi bảo Thải Nhi mang mấy món trang sức cũ xử lý, Lý thị bỗng ngập ngừng lên tiếng: "Phu nhân, những món đồ cũ ... thể thưởng cho dân phụ ạ?"

Ta sang bà. Bà chút ngại ngùng: "Con gái ở nhà của dân phụ dạo cũng thích những chiếc trâm cài xinh thế ..."

xin đồ về cho con gái. Chắc hẳn bà đối xử với con gái lắm. Có lẽ, cô con gái đang một cuộc sống hạnh phúc hơn ngày xưa nhiều.

Đêm đó, trong lòng Tiêu Chương, vùi mặt n.g.ự.c , lí nhí hỏi: "Chúng sinh thêm một cô công chúa nữa nhé?"

Nếu một đứa con gái, con của chắc chắn sẽ một cha yêu thương hết mực, một luôn bảo vệ và một trai chiều chuộng bề. Con bé sẽ là một nàng công chúa thực thụ.

Cánh tay Tiêu Chương đang xoa lưng bỗng khựng , vội vàng rụt về.

"Đều là của , sẽ trêu chọc nàng nữa ." Hắn đặt tay lên đỉnh đầu xoa xoa, "Thái y bảo nàng cần tịnh dưỡng để khôi phục sức khỏe, A Ý ngoan, nhịn một chút nhé."

"..."

Thư Sách

Mọi nỗi buồn trong lòng lập tức tan biến, đó là một ngọn lửa hổ bùng lên mặt.

"Ta ý đó!" Ta đ.á.n.h kháng nghị n.g.ự.c .

Hắn như đang vuốt lông mèo, từng chút từng chút vỗ về : "Ta , mà. Vậy để ... tự nhịn một chút là chứ gì."

3. Kết thúc của những "biến "

Cuối cùng cũng sinh con gái. Thái y lẽ do sảy t.h.a.i sinh tiểu vương t.ử hao tổn sức khỏe của quá nhiều.

Thế nhưng, Nam Du sinh một cô công chúa!

Ta cứ bám đuôi nàng suốt để đòi bế con gái, nhưng nàng nhất quyết cho.

"Cái mặt của ngươi trông chẳng khác gì mấy tên buôn trong bản tin thời sự cả!" Nàng bế con chạy mắng .

học võ khác, chạy nhanh kinh khủng. Quá hai ngày nữa nhất định bắt Tiêu Chương dạy khinh công cho bằng .

Phía xa trong đình hóng gió, Tiêu Chương và Lăng Tiêu đang đàm đạo. Lúc ngang qua, thấy Tiêu Chương tháo miếng ngọc bội bảo vật vẫn luôn đeo bên đưa cho Lăng Tiêu.

"A Ý thích con gái, dùng vật tín vật, định sẵn hôn ước cho hai đứa nhỏ nhà chúng nhé."

Lăng Tiêu liếc miếng ngọc bội, bĩu môi: "Còn lâu nhé, để vài năm nữa xem tính tình con trai ngươi thế nào ."

Ta mỉm , tiếp tục đuổi theo Nam Du. Giữa bầu trời tràn ngập tiếng đùa rộn rã của chúng .

Thật may mắn, vì ngày hôm khi đối diện với Diêm Vương, dũng cảm : "Ta chọn con đường thứ hai."

(Toàn văn )

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận