10.
Thương thế của Tiêu Chương nặng đến mức vị đại phu chữa trị ngừng thở dài: "Vương thượng thể cầm cự đến tận bây giờ đúng là một kỳ tích." Sau khi băng bó sơ cứu cho , ông thở dài một tiếng não nề.
Bất chợt, ông sang phía kinh hãi kêu lên: "Phu nhân!"
Lúc mới bàng hoàng nhận , tà váy nhuộm đỏ màu m.á.u. Hóa , cơn đau bụng dữ dội lúc nãy là vì lý do .
Đứa bé... còn nữa.
Chẳng kịp chờ Tiêu Chương tỉnh , lịm vì kiệt sức và đau đớn. Nhảy xuống từ vách đá cao như thế, sớm nên rằng chẳng thể nào vẹn .
Trong cơn mê man, hồn phách bay về điện Diêm Vương.
"Sao đây nữa ?" Diêm Vương thấy , khóe mắt giật giật liên hồi.
Ta đưa mắt quanh, quả nhiên vẫn là cái điện Diêm Vương quen thuộc. Điểm khác biệt duy nhất là bên cạnh Mã Diện thấy bóng dáng Ngưu Đầu nữa.
Mã Diện vội vã lật cuốn sổ tay, dừng ở một trang thở phào nhẹ nhõm: "Không , , cô nàng sắp ."
Chẳng cần đoán cũng cuốn sổ đó là gì. Ta vội bay tới định cướp lấy: "Cho xem mệnh của Tiêu Chương!"
Mã Diện nhanh tay né tránh, lùi hai bước: "Hắn trong cuốn sổ ."
Nói , chẳng lấy một cuốn sách đưa cho . Đó chính là cuốn tiểu thuyết mà Diêm Vương định cho xem khi xuyên . Lật đến chương xuyên qua, thấy tình tiết ban đầu "Tiêu Chương nam chính đ.á.n.h c.h.ế.t bằng một chưởng" gạch bỏ bởi một đường kẻ đỏ.
Tiếp đó là những sự việc xảy giữa và Tiêu Chương suốt thời gian qua. Cho đến đoạn tìm thấy trong sơn động là kết thúc, những trang giấy phía để trống.
Chuyện là ? Ta nhớ lúc lật sơ qua, rõ ràng cả cuốn sách xong mà.
"Bởi vì ngươi đấy! Ngươi chính là 'biến ' nhảy câu chuyện , nên những chuyện phía cũng đều trở thành biến cả." Mã Diện bước tới cạnh , ghé đầu cuốn sách, "Tên Tiêu Chương cũng thú vị đấy chứ."
Diêm Vương phía đằng hắng một tiếng: "Bản vương hứa sẽ bồi thường cho ngươi, lời nặng tựa nghìn cân."
Đây mà gọi là bồi thường ?
"Ngươi ." Mã Diện nhắc nhở.
Trước khi hồn phách rời , Diêm Vương còn với theo một câu: "Lần đến nhớ cho đ.á.n.h giá 5 nhé! Không kịp cho kỳ khảo sát trăm năm nữa."
Ta nhếch môi định đáp lễ, nhưng kịp gì cảm thấy da đầu như ai đó túm lấy kéo ngược trở .
"Vương thượng, vạn nên! Thân thể ngài lúc thể chịu nổi việc lấy thêm m.á.u nơi tim nữa !" Tiếng của vị đại phu vang lên bên tai.
"Cút !" Là giọng của Tiêu Chương.
Đã bao lâu mới giọng của . Thật sự là êm tai.
Ta cố gắng mở mắt , đập mắt là cảnh Tiêu Chương đang cầm một con d.a.o găm nhỏ. Vị đại phu đá văng sang một bên, đang bệt đất. Thải Nhi và Hà Nhi thì quỳ cạnh nức nở.
"Tiêu Chương..." Ta gọi thẳng tên .
Hắn sững sờ, con d.a.o găm tay rơi "keng" xuống đất. Hắn lao vội đến bên : "A Ý..."
Giọng khàn đặc, dường như việc gọi tên vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của .
"Ngài cầm d.a.o gì thế?" Ta rõ còn hỏi.
Hắn nắm lấy tay , trả lời mà chỉ hỏi ngược bằng chất giọng run rẩy: "Chẳng bảo nàng ngoan ngoãn chờ về ?"
Nếu đến thì ngài c.h.ế.t ngắc . Lời đến đầu môi nhưng nuốt ngược trong: "Vì nhanh ch.óng gặp ngài."
Suốt thời gian qua, với bao lời đường mật, nhưng duy chỉ câu là chân thật nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-phan-phai-xong-lai-bi-han-an-va/10.html.]
"Đứa bé... còn nữa." Ta cứ ngỡ sẽ bình thản điều , dù đứa trẻ cũng là một sự ngoài ý . khi thốt lời, nước mắt vẫn tuôn rơi.
Đôi mắt Tiêu Chương cũng đỏ hoe, nắm tay đặt lên môi: "A Ý, cả, hết. Chỉ cần nàng còn sống là ."
Thư Sách
Trong những ngày hôn mê, đội ảnh vệ của Tiêu Chương tìm thấy nơi . Nhờ họ kịp thời mang đến những d.ư.ợ.c liệu quý mà vị thái y yêu cầu, cả và Tiêu Chương mới giữ mạng sống.
Ta vì sảy t.h.a.i nên cơ thể suy nhược, chỉ cần tẩm bổ là sẽ hồi phục. Tiêu Chương thì khác, thái y bảo tổn thương sâu đến phế phủ, sống sót là kỳ tích, khôi phục như xưa là điều thể.
"Không thể khôi phục như xưa? Cụ thể là... ở phương diện nào cơ?" Ta nhíu mày hỏi thái y.
Thái y ngẩn . Hắn , Tiêu Chương đang giường đá phía , khẽ khắng: "Phu nhân hỏi về phương diện nào ạ?"
Nếu mà những phương diện nào thì chẳng cần hỏi ! Ta còn kịp thêm thì Tiêu Chương kéo xuống cạnh : "A Ý đừng lo, lão lang băm chỉ giỏi dọa thôi, sẽ sớm khỏe thôi mà."
Mắt sáng lên: "Thật ?"
"Ta lừa nàng bao giờ ?" Hắn nắm lấy tay , khẽ vân vê những đầu ngón tay. Một cảm giác tê dại lan tỏa, khẽ rụt tay , dám : "Lúc ngài còn bảo nhất định sẽ về, thế mà..."
Nếu tới, c.h.ế.t khô trong cái hang .
"Ta nhất định sẽ về mà, chỉ là A Ý chờ kịp thôi." Hắn mỉm .
Ta... mặt nóng bừng, chẳng đối đáp cho . Theo lời thái y, vết thương của nặng như , nếu vì ý chí sắt đá về thì chẳng thể cầm cự nổi. Thôi thì, cứ coi như là giữ lời hứa .
Ta và Tiêu Chương cùng đoàn nghỉ ngơi trong hang động một tháng mới khởi hành về cung. Gạt bỏ cái danh "vai ác" sang một bên thì Tiêu Chương thực sự là một quân vương xuất sắc. Chúng rời lâu như thế mà trong vương cung chẳng hề xảy chút biến loạn nào.
Những ngày tiếp theo trôi qua khá bình lặng. Hắn vẫn giữ thói quen xử lý xong chính sự là đến bên . Nghe gửi thư cầu hòa tới Ngô Quốc, nếu họ đồng ý, biên giới sẽ thái bình trong vài thập kỷ tới.
Trong tiểu thuyết, vốn là kẻ hiếu chiến, chẳng bao giờ chịu cầu hòa. Nam chính (vị tướng quân của Ngô Quốc) vì bách tính ba nước mới quyết định liên minh với Tần Quốc để tiêu diệt .
"Lúc ở cửa hang vầng trăng tròn cao, đó là đầu tiên trong đời cảm thấy sợ hãi." Tiêu Chương ôm lòng, ngón tay quấn lấy một lọn tóc của , "Ta sợ sẽ c.h.ế.t ở đó, sợ thể về gặp nàng, sợ nàng chờ , nhưng càng sợ nàng cứ mãi chờ ."
Hắn vùi đầu cổ : "A Ý, từng sợ hãi đến thế. Khi nàng đến tìm , kinh ngạc tức giận, giận nàng lời, nhưng kinh ngạc vì nàng đủ can đảm để trèo đèo lội suối tìm . Lúc đó nghĩ, vì nàng, tuyệt đối thể xem nhẹ mạng sống của thêm nữa."
"Ta từng c.h.ế.t đến thế, mà giờ đây sợ c.h.ế.t đến ." Hắn đặt một nụ hôn lên cổ , "A Ý, tất cả là vì nàng đến."
Ta im trong lòng , những lời mà lòng đau nhói.
"Tiêu Chương, thật ... của thế giới ." Ta đăm đăm ánh nến leo lét ngoài rèm.
"Ta ." Giọng dịu dàng, "Ta điều tra về nàng, nhưng chẳng tìm thấy gì cả. Thải Nhi bảo với rằng nàng là tiên nữ hạ phàm, vì nên mới ở nơi ."
"..." Chỗ nào cũng thấy bóng dáng Thải Nhi là ?
Ta thuận miệng hỏi: "Thải Nhi cung bằng cách nào thế?"
"Chẳng là cận bên cạnh nàng ?"
Ta trừng mắt . Người cận nào cơ! Ta vốn là một linh hồn cô độc từ điện Diêm Vương mà!
"Lúc nàng trong quan tài băng, chính cô tìm đến vương cung và rằng vốn là hầu hạ bên cạnh nàng." Thấy im lặng, Tiêu Chương giải thích thêm.
Không đúng. Rất đúng. Có gì đó cực kỳ mờ ám ở đây.
Sáng hôm , ngay khi Tiêu Chương bãi triều, bật dậy khỏi giường.
"Phu nhân, dậy sớm thế ạ?" Thải Nhi bước , thấy tỉnh thì tỏ vẻ ngạc nhiên.
Ta chỉ dậy sớm, thức trắng cả đêm để nghĩ đấy!
"Ngươi với ngươi là cũ trong cung nên mới am tường thứ." Ta chằm chằm mắt nó, rời một giây.
Có vẻ như nó đoán sẽ hỏi câu , gương mặt chẳng hề lộ chút bối rối nào.
"Nếu Phu nhân phát hiện , nô tỳ cũng chẳng còn gì để giấu giếm nữa."