Cứu Mạng! Đêm Đầu Tiên Xuyên Thư, Phản Diện Leo Lên Giường Ta

Chương 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Côn Luân Kính cuối cùng cũng dịp trổ tài.

Nó đem bộ tội ác tày trời của Mộc Phong chiếu rọi lên bầu trời ngay phía Phi Tinh Tông.

Thậm chí còn thuận tay “ghép” thêm đoạn năm xưa Đoạn Phi ôm con gái tiến Cung Côn Luân.

Cả Phi Tinh Tông trong khoảnh khắc rúng động như vạc dầu sôi.

Từ xưa đến nay, mỗi đời Tông chủ Phi Tinh Tông đều trải qua sự khảo nghiệm của Côn Luân Kính.

Nếu đạt chuẩn, trong mặt kính sẽ hiện dị tượng Bạch Trạch dang cánh.

Năm , khi nguyên chủ chào đời, Đoạn Phi ôm nàng tiến bí cảnh.

Vốn chỉ định để Côn Luân Kính mặt con một , nào ngờ đứa trẻ gương, dị tượng Bạch Trạch giương cánh hiện lên rực rỡ.

Những “vinh quang” của Mộc Phong - từ việc hạ độc mưu sát Tông chủ đương nhiệm, đến giả mạo di thư của tiền nhiệm - tất cả đều phơi bày thiên hạ.

Tin tức trong chớp mắt chấn động bộ Cửu Châu.

Dưới sự ủng hộ của Đại sư Trình Trú và Tiểu sư Vân Hoa, chính thức kế nhiệm chức Tông chủ Phi Tinh Tông.

Tu vi vững, tàn dư của Mộc Phong nhiều mưu sát, Giang Út bèn nhận mệnh hộ vệ cận .

Ban ngày tùy tùng bên cạnh, nửa bước rời; ban đêm trấn thủ cửa phòng.

“Người đời đều Ma chủng vô tình, nhưng thấy đối với ngươi cũng coi như tình nghĩa.”

Thiên Cơ Thư giữa đống thoại bản, sắc mặt gợn sóng mà mở miệng.

“Hắn vô tình, chỉ là khó sinh tình mà thôi.”

Côn Luân Kính tiếp lời.

“Cứu Thế Chi T.ử quả nhiên bất phàm, thể khiến Ma chủng nảy sinh tình cảm.”

Hai món thần khí đêm nay giống như mắc bệnh lắm lời, nửa đêm nửa hôm kẻ xướng họa, khiến đau cả đầu.

“Hắn chỉ cần nhập ma, linh mạch thể giữ lâu dài.”

chìa khóa và vị trí linh mạch chỉ ngươi , sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ tìm .”

“Có ở đây, ngươi còn sợ gì? Đám kịp hấp thu linh lực đ.á.n.h cho hồn phi phách tán .”

“Dựa mà ngươi cho rằng sẽ cam tâm giúp chúng ?”

Ta bực bội bật dậy khỏi giường, mỗi bên cho Côn Luân Kính và Thiên Cơ Thư một cái tát.

là gần mực thì đen, Thiên Cơ Thư ở cạnh Côn Luân Kính lâu ngày cũng nhiễm cái thói lắm lời .

Mấy ngày nay bọn họ cứ như trúng tà, suốt ngày ríu rít dứt.

Đến đêm đem chuyện thiên hạ bàn luận, trong khi ngày mai còn sớm lên điện nghị sự.

“Cứu Thế Chi T.ử hôm nay nóng nảy thật, khung gương của sắp nàng đ.á.n.h rạn .”

“Nàng thấy cảnh sinh tình, tay nặng chút cũng dễ hiểu.”

“Dù … nàng vẫn chỉ là một thiếu nữ.”

Thanh âm bọn họ dần nhỏ , những lời rõ nữa, liền xoay tiếp tục ngủ.

Nửa đêm, tiếng động vang lên, mơ hồ mở mắt.

Chỉ thấy Giang Út giường, lưng về phía .

Ánh mắt lạnh lẽo quét qua bàn trang điểm và giá sách, trầm giọng :

“Giúp các ngươi cũng , nhưng điều kiện.”

Ngày thứ hai khi tỉnh , mất trọn một buổi sáng mới thể chấp nhận sự thật rằng Giang Út cũng thấy tiếng của Thiên Cơ Thư và Côn Luân Kính.

Thiên Cơ Thư giải thích rằng khí vận của Giang Út cực thịnh, thẳng cũng là Thiên đạo che chở, vì thể thấy bọn họ đối thoại cũng chẳng điều kỳ quái.

“Vậy nên, gần đây hai ngươi đêm nào cũng kẻ xướng họa… là vì ?”

Thiên Cơ Thư trầm mặc hồi lâu đáp: “Phải.”

“Hì hì, đêm qua bọn đạt thỏa thuận .” Côn Luân Kính đầy đắc ý.

Ta tiện tay gõ mạnh lên mặt gương:

“Thỏa thuận gì?”

Hóa đêm qua Giang Út lập khế ước, trở thành thủ hộ giả của linh mạch.

Điều kiện của mang theo Giang Miên cùng rời với , đồng thời yêu cầu Thiên Cơ Thư và Côn Luân Kính an bài phận hợp pháp cho hai họ tại thế giới của .

“Cứu Thế Chi Tử, mệnh cách Ma chủng đổi. Linh mạch tuy vẫn còn nguy cơ, nhưng còn ở nơi nữa. Nhiệm vụ của ngươi thành, thể trở về .”

Trang sách bay lên giữa trung, từng niên đại lướt qua như mây khói, cuối cùng dừng ở năm tháng quen thuộc nhất với .

“Côn Luân Kính sẽ đưa ngươi hồi quy. Đợi khi thời cơ chín muồi, chúng ắt còn gặp .”

Côn Luân Kính trong tay đột nhiên phóng đại.

Mỗi nó chỉ thể đưa một rời , hôm nay mang theo ba nên khỏi vội vàng thúc giục:

“Lên đường ngay thôi! Cứu Thế Chi Tử, bám c.h.ặ.t lấy khung kính, chớ để rơi xuống.”

Ta hoảng hốt kêu lên:

còn kịp từ biệt! Đại sư , Tiểu sư , Thẩm Độ… bọn họ còn sắp rời …”

Lời còn dứt, Giang Út đưa tay ôm c.h.ặ.t lòng.

Hắn khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc , giọng trầm thấp mà kiên định:

“Chúng sẽ sớm gặp .”

25. Từ chương trở , bối cảnh chuyển sang thời hiện đại nên văn phong sẽ điều chỉnh theo lối hiện đại để phù hợp với nội dung câu chuyện.

Chiếc xe chao nhẹ khi rẽ con đường nhỏ.

Bên tai vang lên giọng quen thuộc của ba:

“Con gái, sắp tới tổ trạch .”

Điện thoại trong tay rung liên tục, là tin nhắn của Lâm Vu:

“Cậu cuốn tiểu thuyết tớ đưa ?”

“Đừng để cái tên sến súa lừa, nội dung lắm đó!”

cúi xuống cuốn sách đặt bên cạnh, bảy chữ lớn ‘Phu Nhân Tổng Tài Mang Thai Bỏ Trốn’ đập thẳng mắt, khiến nên .

“Sột soạt.”

lật qua lật mấy trang, xác nhận đây Thiên Cơ Thư, trong lòng bỗng hụt hẫng khó tả.

Những chuyện trải qua giống như một giấc mơ dài.

Xe vẫn chạy bình thường, Lâm Vu chỉ đưa một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, bí cảnh, linh mạch, tu tiên.

Rõ ràng ở thế giới lâu… nhưng ở đây, dường như mới chỉ trôi qua vài phút.

phong cảnh lướt nhanh ngoài cửa sổ, tim trống rỗng.

Chẳng lẽ… tất cả chỉ là mơ ?

“Con gái, đến nơi .” Ba mở cửa xe cho .

bước xuống, mặt là tổ trạch cổ kính của họ Thẩm.

“Đi thôi, đang đợi con.”

Trong từ đường, họ hàng kín cả gian phòng.

Ba dẫn lên phía . Trên bàn thờ là vô bài vị tổ tiên, nhưng một bài vị đặt ở vị trí cao nhất, tách biệt .

Ba chỉ đó:

“Đây là khai sáng dòng họ Thẩm gia ở Linh Xuyên.”

“Nghe tổ tiên năm xưa từng gặp kỳ ngộ ở Độ Sơn, truyền thuật luyện đan, từ đó Thẩm gia mới hưng thịnh đến hôm nay.”

Tai ong lên.

còn rõ ba gì nữa.

Ánh mắt dừng hai chữ khắc bài vị:

Thẩm Độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-mang-dem-dau-tien-xuyen-thu-phan-dien-leo-len-giuong-ta/chuong-9.html.]

Toàn lạnh toát.

Không mơ.

Mọi thứ… đều là thật.

“Ngân Linh, đây lạy tổ tiên .”

Chú Hai đặt tấm đệm xuống mặt , hiệu quỳ xuống.

im tại chỗ.

Lạy Thẩm Độ ?

Trong ký ức của , vẫn chỉ là một đứa nhóc tới mét hai, bám lưng gọi “Tỷ tỷ”.

Nghĩ đến đó, chạy thẳng ngoài.

“Thẩm Ngân Linh! Con chạy đấy?”

“Chú hai, con chợt nhớ trường việc gấp, con ạ!”

“Việc gì mà quan trọng hơn tổ tiên hả?! Quay ngay!”

Tổ trạch ở trấn Linh Xuyên, nơi vẫn còn giữ nhiều nhà cổ.

Người nhà họ Thẩm chia tìm , nhất quyết kéo về lạy tổ tiên.

chạy vòng vèo mấy con hẻm, cuối cùng trèo đại một nhà dân gần đó.

“Tiểu thiếu gia tỉnh !”

“Mau gọi bác sĩ!”

“Đã báo cho gia chủ và phu nhân ?”

Trong hành lang vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.

trốn cây, ai phát hiện .

Từ căn phòng phía Đông truyền tiếng kêu hoảng hốt:

“Tiểu thiếu gia! Bác sĩ dặn là !”

tò mò nhảy sang cây gần hơn, thò đầu .

Khoảnh khắc trong phòng bước , sững.

Gương mặt đó… giống Giang Út đến thể tin nổi.

Chỉ khác là trông gầy hơn, thấp hơn một chút, sắc mặt còn tái.

Tim đập loạn nhịp.

Không dám gọi tên.

sợ nếu gọi , thứ sẽ tan biến như mộng.

giây tiếp theo, ánh mắt thẳng về phía .

Hắn giơ tay , giọng quen thuộc đến đau lòng:

“Ngân Linh, đây với .”

Phiên Ngoại:

Sau khi tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ gọi là “chủ nhân” dám động , đưa trở về Trác Nguyệt Các - nơi giống như một giấc mộng ác bao giờ tỉnh.

Ta ôm lấy Miên Miên đang hôn mê, một nữa đài đấu giá lạnh lẽo.

Người mua chúng là Ngân Linh tiên t.ử - kẻ mang tiếng lan khắp tu tiên giới. So với kẻ , nàng dường như còn đáng sợ hơn.

Nghĩ cũng , thể bước chân Trác Nguyệt Các, nào ai là thiện lương?

Để Miên Miên sống, chỉ thể cúi đầu lấy lòng nàng.

Ta chuẩn sẵn tinh thần cho đủ loại nhục nhã và trừng phạt, nhưng ngờ nàng chỉ chớp đôi mắt trong veo, dùng giọng bình thản mà kiên định:

“Giang Út, cần như .”

“Ta sẽ cứu của ngươi.”

Tiểu Đào Đào 🍑

Có lẽ, lời đồn quả thực thể tin .

Ngày hôm , nàng giải trừ chủ tặc khế hai , ném xuống một túi linh thạch cùng mấy tấm phù lục, rằng từ nay chúng tự do.

Ta nàng đầy nghi hoặc, hiểu rốt cuộc nàng đang toan tính điều gì.

Nàng thấu sự đề phòng trong mắt , nhưng hề nổi giận, chỉ khẽ mỉm xoay rời .

Ta sững nơi đó lâu.

Cho đến khi trời tối hẳn, mưa rơi lộp bộp xuống mái hiên, mới bừng tỉnh.

Ta tưởng rằng từ đó về sẽ còn gặp nàng nữa.

Không ngờ, một kiếp nạn suýt đoạt mạng khiến chúng tương phùng nữa.

Rõ ràng khi mắt thể mở nổi, nhưng khoảnh khắc nàng từ trung đáp xuống, khắc sâu trong tâm trí hơn bất cứ hình ảnh nào khác.

Khi tỉnh , ở Phi Tinh Tông.

Nàng tự tay sắc t.h.u.ố.c, tự tay đút uống.

Hơi nước nóng mờ môi nàng, giọng mềm nhẹ vang bên tai:

“Giang Út, há miệng nào…”

Tim đập loạn theo nhịp.

Ta vô thức nắm c.h.ặ.t chăn gấm .

“Thình thịch.”

“Thình thịch thình thịch.”

Dưới vẻ ngoài bình tĩnh là nhịp tim thể khống chế.

“Thế nào? Có đắng ?” Nàng cúi gần.

Khoảng cách giữa chúng quá gần, gần đến mức thở giao hòa.

, đôi tai hồ ly của , thứ chỉ xuất hiện khi hồ tộc động tình, cách nào khống chế mà dựng lên.

“Á! Tai hồ ly kìa! Thương thế nặng đến mức giữ nổi hình ?”

“Đừng chạm !”

Tiếng động đ.á.n.h thức Miên Miên đang ngủ trưa bên cạnh.

Con bé đầu tóc rối tung, tròn mắt như hỏi:

“Ca ca… t.h.u.ố.c uống nghiêm chỉnh ?”

Ta mặt biểu cảm uống hết chén t.h.u.ố.c còn .

ngay đó, đầu ngón tay lạnh của nàng khẽ chạm lên tai .

“Hi hi.”

Tiếng tinh nghịch vang bên tai.

Ngón tay nàng xoa loạn theo quy luật.

Một trò đùa vô tâm như , khiến huyết khí dâng trào.

Ta nghiến c.h.ặ.t răng mới để lộ nửa tiếng rên.

May mà nàng nhanh thu tay , ngân nga vài câu rời .

Ta chật vật ôm lấy hai tai , trong lòng chỉ một ý niệm:

“Biến mất … mau biến mất …”

cho đến khi trăng xế về Tây, chúng vẫn hề thu .

Bởi vì trong đầu , vẫn ngừng hiện lên cảm giác còn sót nơi đó.

Đêm , mơ thấy cảnh tượng đầu gặp nàng.

Trong mộng, chủ động nắm tay nàng đặt lên tai hồ ly của , giọng khàn thấp thì thầm:

“Xin chủ nhân… thương xót.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận