Cứu Mạng! Đêm Đầu Tiên Xuyên Thư, Phản Diện Leo Lên Giường Ta

Chương 1

Ta xuyên thư . Đã thế còn xuyên đúng vai Ngân Linh tiên t.ử - một kẻ pháo hôi ác độc đến mức ngay cả vị trí nữ phụ cũng chẳng thể chen chân nổi.

Là huyết mạch duy nhất còn sót của cựu tông chủ Phi Tinh Tông t.ử trận trong đại chiến trừ ma, Ngân Linh từ nhỏ hưởng hết đặc quyền trong tông môn.

Sư tôn của nguyên là tông chủ đương nhiệm, đối xử với cực kỳ dung túng.

Từ y phục gấm vóc cho đến cao lương mỹ vị, từ linh đan diệu d.ư.ợ.c đến thiên tài địa bảo hiếm đời, phàm là thứ nhất, đều tiếc tay ban xuống, như thể đem cả thế gian phồn hoa đặt trọn lòng bàn tay nàng .

Dẫu nàng gây họa lớn, sư tôn cũng chỉ nhắm mắt ngơ, bao giờ nặng lời trách phạt.

Chính sự nuông chiều quá mức , khiến Ngân Linh lớn lên thành một kẻ kiêu căng và ngông cuồng.

Theo năm tháng trưởng thành, Ngân Linh trở thành nữ tu sĩ ghét bỏ nhất đại lục Linh Xuyên.

Ác độc, ngang ngược, còn ngang ngược vô lý.

Số nguyên đắc tội nhiều đếm xuể.

Nếu nhờ vị sư tôn tông chủ chống lưng, e là nàng kẻ thù tìm đến tận cửa, băm vằn thành trăm mảnh từ lâu.

Trước mắt , ở Trác Nguyệt Các, giữa biển ồn ào náo nhiệt, vô tình trông thấy một đôi hồ tộc trói c.h.ặ.t đài đấu giá.

Ánh mắt họ kiêu hãnh tuyệt vọng, như con thú non mắc kẹt trong lưới mệnh.

Không hiểu vì , trong khoảnh khắc , trong lòng chợt dâng lên một ý niệm xa… đem vận mệnh của hai kẻ đáng thương trò tiêu khiển.

Đó là giống Tuyết Hồ hiếm .

Thiếu niên hồ tộc mắt, ánh mắt sâu thẳm lạnh lẽo, móng vuốt còn vương vệt m.á.u tươi.

Lại đồn, hạ sát kẻ chủ nhân đó mua về.

Vốn dĩ thể thừa cơ hỗn loạn mà trốn thoát, nhưng bên còn mang theo tiểu như một “bao cát con”, bước chân chậm hơn nửa nhịp.

Chỉ vì khoảnh khắc do dự, xiềng xích lạnh lẽo siết c.h.ặ.t lấy hình gầy gò của , kéo cả hai trở về với chiếc l.ồ.ng sắt lối thoát.

Ta chỉ thong thả phất tay, mua đứt cả hai khỏi đài đấu giá lạnh lùng .

Giờ đây, thiếu niên hồ tộc quỳ rạp chân , đôi tai tuyết trắng khẽ run lên vì sợ hãi lẫn phẫn uất.

Tiểu sớm chủ nhân hạ Phệ Tâm Chú, thở mong manh như sợi tơ giữa gió.

Với kẻ khác, đó là loại tà chú khó giải, đủ để khiến bó tay tuyệt vọng. đối với , chỉ cần khẽ động linh lực, chú ấn liền tan như mây khói - cứu nàng, chẳng qua cũng chỉ là việc trong một ý niệm.

Thế nhưng cứu - , cứu hồ - thì cái giá của nó. Thế nên mới màn kịch mắt .

---

Trong nguyên tác, Ngân Linh chơi đùa Giang Út chán chê liền phủi tay bỏ , hề đầu.

Ngay đó, Giang Út quỳ rạp chân nàng, dập đầu ngừng để cầu nàng cứu lấy tiểu , trán vỡ m.á.u chảy, đổi chỉ là một nụ lạnh lẽo tàn nhẫn:

“Ta là vì cho con bé. C.h.ế.t sớm còn hơn đem lô đỉnh.”

Phệ Tâm Chú phát tác, Giang Miên đau đến c.h.ế.t lịm trong vòng tay trưởng.

Ngân Linh xem xong trò kịch, lấy cớ Giang Út “dã tính khó thuần”, trả về Trác Nguyệt Các.

Tiểu Đào Đào 🍑

Khi mất nguyên dương, còn giá trị, chỉ còn chờ những ngày giày vò dứt.

Ngân Linh khi hề .

Ác niệm hôm nay gieo xuống, hai mươi năm sẽ hóa thành quả báo, lấy chính mạng sống của nàng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuu-mang-dem-dau-tien-xuyen-thu-phan-dien-leo-len-giuong-ta/chuong-1.html.]

Nhờ ký ức của nguyên chủ, việc hóa giải Phệ Tâm Chú cho Giang Miên trở nên đơn giản đến mức chỉ mất đầy hai giây.

Giải chú xong, lục trong túi trữ vật, lấy hai viên đan d.ư.ợ.c ném cho Giang Út:

“Uống với nước ấm, vận khí nửa canh giờ, thương thế sẽ khỏi.”

Tiểu hồ ly mặt dung mạo như băng tuyết, da trắng tựa ánh trăng, đến ch.ói mắt.

chỉ liếc qua một , bên trong thể sớm mục nát, tàn tạ.

Nghe Trác Nguyệt Các thủ đoạn thuần phục yêu thú cực kỳ tàn nhẫn - tổn thương bề ngoài, nhưng đau đớn thấu xương.

Xem , hai chịu ít dày vò.

“Đa tạ chủ nhân.”

Giang Út nâng viên đan d.ư.ợ.c, ánh mắt đầy cảm kích, song sâu trong đáy mắt vẫn còn giấu kín sự đề phòng.

Hồ tộc xưa nay thông minh xảo quyệt.

Tuy cứu mạng tiểu , nhưng trong mắt , vẫn chẳng là kẻ thiện lương.

cũng chẳng .

Chỉ cần tránh kết cục ngày tìm đến báo thù, moi t.i.m bóp nát mặt - thì bảo giả một đời, cũng cam lòng.

Ngày hôm , dẫn theo hai “thú cưng” rời khỏi Trác Nguyệt Các trong sự phô trương.

Đến núi Lan Sơn, lệnh dừng kiệu.

Giang Út còn hiểu chuyện gì xảy , Ta giơ tay phá giải huyết khế, tiện tay ném xuống một túi linh thạch và vài tấm phù hộ mệnh.

Huyết khế tiêu tán, nhân quả giữa chúng cũng theo đó mà đoạn tuyệt.

“Đi .”

Hai tiểu hồ ly sững sờ .

Ta mỉm nhạt:

“Khế ước tan, từ nay các ngươi tự do. Muốn thì .”

Giang Út và Giang Miên đồng loạt bước lên:

“Chủ nhân-”

“Ta chủ nhân của các ngươi.”

Ta chỉ về con đường núi sâu:

“Trong túi Lam phù. Chưa đến lúc tuyệt lộ, đừng dùng.”

“Đi . Sau đừng để bắt nữa.”

Giang Út chằm chằm , như tìm một lời dối trá.

Hắn tin nổi, kẻ dễ dàng thả một Tuyết Hồ “thánh phẩm”, khi nguyên dương của vẫn còn nguyên vẹn.

Hắn cho rằng tất âm mưu khác.

đáp án đến nhanh.

Ta lệnh khởi hành.

Bộ liễn lướt , trong chớp mắt biến mất khỏi tầm mắt hai , hề đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận