Bách tuấn viên vẫn mở như thường, chỉ là đổi tên.
Gọi là dưỡng hoa biệt viện.
Nữ t.ử như hoa, chăm bẵm mới thể nở lâu.
Dưỡng hoa biệt viện mấy lứa mới, đứa nào cũng tươi tắn như hành non.
chẳng còn tâm trí dạy dỗ.
Vì Bùi Lệnh Nghi quá dính , trông như trông phạm nhân.
Tiểu Vân vui vẻ nhận việc .
Ta vì thế mà giận .
Cuối cùng cũng tìm cớ, vì một chuyện nhỏ mà mắng một trận.
Đuổi khỏi tiểu viện.
Ai ngờ sống một mấy đêm, thấy cô đơn khó ngủ.
Rùa
Ngay lúc còn do dự nên dỗ Bùi Lệnh Nghi về .
Thanh Phong trở về.
“Phùng Tiểu Xuân. Nàng cần nữa ? Ta ở ngoài chịu khổ bao lâu, nàng cũng tìm ?”
“Hu hu hu…”
Trời đất chứng giám, thật sự tìm.
Vì của đủ, còn mượn của Bùi Lệnh Nghi tìm…
Khoan .
…
Bùi Lệnh Nghi….
Ngươi đúng là kẻ gian xảo.
Thanh Phong chịu khổ bên ngoài, đương nhiên dỗ dành, nhất thời cũng quên mất chuyện gọi Bùi Lệnh Nghi về.
Ai ngờ tự tức giận mà .
Trong tay còn xách hộp điểm tâm của Hòa Phong Trai mà thích nhất.
“Phùng Tiểu Xuân. Nàng đúng là nữ nhân vô tình vô nghĩa, quên ơn phụ nghĩa. Cũng tìm …”
“… Khoan , Thanh Phong? Ngươi về từ lúc nào?”
24
Thanh Phong đặt bát canh gà xuống, thản nhiên :
“Ta về? Nếu tính theo thứ tự , trong nhà , còn ngươi đấy.”
Thấy Bùi Lệnh Nghi sắp nổi giận.
Ta vội vàng bước lên nhận lấy hộp điểm tâm, hì hì:
“Tiểu Bùi Bùi, ngươi thèm điểm tâm , chu đáo thật.”
Khóe môi Bùi Lệnh Nghi khẽ cong, cố nén xuống, miệng trái lòng:
“Vô lương tâm, cho nàng ăn”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-song-thuong-ngay-cua-ba-chu-lau-ky/chuong-8.html.]
tay tự cầm một miếng, đút miệng .
Thanh Phong vội bưng bát canh tới.
“Tiểu Xuân đừng ăn nữa, ngán đấy. Lại đây uống canh, hầm mấy canh giờ liền.”
“Đây là điểm tâm nàng thích nhất, ngọt mà ngấy, ngán? Canh của ngươi dầu mỡ thế , Tiểu Xuân mới ngán đấy.”
Bùi Lệnh Nghi liếc một cái, khinh thường.
“Đây là gà nuôi thả. Còn đẻ trứng nữa. Bổ lắm. Ngươi hiểu cái gì!”
“Thô tục.”
“Làm màu.”
“Ngươi ai màu?”
“Nói ngươi thì !”
Thấy hai sắp đ.á.n.h , vội ôm điểm tâm, bưng canh gà, tránh xa ăn.
Kẻo vạ lây.
Ai ngờ xui xẻo thật, hai họ trúng.
Ta ăn quá nhanh, thật sự thấy ngấy.
“Ọe…”
Ta cúi nôn khan.
Hai kẻ như gà chọi lập tức im bặt, đồng loạt .
Biểu cảm kỳ lạ.
Ta cúi đầu tư thế của , biểu cảm của hai .
Lập tức hiểu .
Chưa kịp phủ nhận, hai lao tới.
“Tiểu Xuân. Nàng . Thanh Phong cuối cùng cũng con.”
“Này , linh tinh gì đấy? Ngươi rời nhà bao lâu , đứa là của – Bùi Lệnh Nghi.”
“Ta tới một tháng.”
“Liên quan gì tới ngươi? Ta rõ.”
“Ngươi tránh …”
“…”
“Tiểu Xuân, thật … bất kể đứa trẻ là của ai, cũng sẽ coi như con ruột.”
“ đúng, cũng .”
“…”
Ta ôm trán lắc đầu.
Nam nhân nhiều quá… ồn thật.
(Hết)