17
Nửa đêm, tiếng ồn ào từ tiền viện đ.á.n.h thức .
Tiểu Vân chạy tới tìm , giọng chút run:
“Tiểu thư, phía nhiều tới, đang đập phá quán của chúng .”
“Cái gì?”
Thanh Phong ngủ ở gian ngoài, động tĩnh liền , ba chúng cùng tiền viện.
Một đám gia đinh sự chỉ huy của một đàn ông trung niên, đập phá bàn ghế, đồ đạc lầu tan tành.
Có kẻ phá xong lầu, xông lên , các phòng riêng lầu liên tục vang lên tiếng nam nữ hoảng loạn kêu la.
Phạm Bưu dẫn hộ viện ngăn , đối phương chế ngự, ép xuống đất đ.á.n.h.
Thanh Phong bước lên, một cước đá văng kẻ đang đ.á.n.h , kéo Phạm Bưu dậy.
Phạm Bưu mặt sưng húp, lóc với :
“Là nhà Tào quốc cữu ở thành đông, Tào Nhân Phượng! Hắn mấy ở đây dụ dỗ phu nhân nhà , liền dẫn gia đinh tới đập phá lý.”
“Tào quốc cữu ?”
“Lên lầu , áp giải phu nhân từng phòng lục soát, là tìm gian phu.”
Ta vội vàng chạy lên lầu.
Thanh Phong, Phạm Bưu, Tiểu Vân theo sát phía .
“Đồ khốn, cút đây cho ! Lão t.ử c.h.ặ.t ngươi cho ch.ó ăn.”
Tào Nhân Phượng c.h.ử.i đá tung cửa một phòng, bên trong lập tức vang lên tiếng hét ch.ói tai.
Phu nhân của – phụ nhân gầy yếu – nắm c.h.ặ.t, sắc mặt trắng bệch như tro.
Ta rõ mặt, chính là vị Lâm nương t.ử , A Man.
Ta thấp giọng dặn Phạm Bưu:
“Đi tìm Diệp Thanh Dao, bảo đường , nhanh!”
Lại dặn Tiểu Vân:
“Ngươi đến phủ công chúa, mau!”
Ta hít sâu mấy , treo lên mặt nụ , bước lên phía .
“Hóa là quốc cữu gia! Quốc cữu gia bớt giận, gì cứ từ từ .”
Tào Nhân Phượng vung tay tát một cái, lảo đảo, mặt nóng rát.
Thanh Phong và Phạm Bưu xông lên định tay, kéo c.h.ặ.t .
Ta lau vết m.á.u nơi khóe miệng, nụ mặt giảm.
“Quốc cữu gia là ? Ta mở cửa ăn, tiếp khách bốn phương, đều là ngươi tình nguyện, từng ép buộc. Gia và phu nhân thích, tới là , đập phá quán , đ.á.n.h của , nếu chuyện đưa lên quan phủ, e là thể diện của gia cũng dễ coi.”
Tào Nhân Phượng khinh miệt nhổ một bãi:
“Con tiện nhân hạ lưu, đến lượt ngươi chuyện với gia ? Giao tên tiểu t.ử đó đây, gia sẽ khó ngươi.”
“Nếu còn điều, gia sẽ ném ngươi lầu tối cho vạn giày xéo.”
Xem là kẻ hiểu lý lẽ.
Ta nghiêm giọng:
“Tào quốc cữu, xin năng cẩn thận! Nói thật cho ngươi , mở kỹ quán bao năm, nếu chút quan hệ, thể yên đến giờ. Ta lớn chuyện, khuyên ngươi mau dẫn rời .”
Tào Nhân Phượng xong, phá lên .
“Con tiện nhân! Ngươi là ai ? Tỷ tỷ là Tào quý nhân của hoàng thượng.”
Rùa
Lúc , Lâm A Man giữ c.h.ặ.t bỗng cầu xin:
“Đại gia, là giữ đạo, nguyện lấy cái c.h.ế.t tạ tội. Xin đại gia đừng lớn chuyện nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-song-thuong-ngay-cua-ba-chu-lau-ky/chuong-6.html.]
Tào Nhân Phượng ném nàng xuống đất, đá thêm mấy cái.
“Con tiện phụ. Ngươi còn mặt mũi . Ba ngày đ.á.n.h dám ngoại tình. Yên tâm, rơi tay , ngươi sống nổi . hết cho tên gian phu của ngươi c.h.ế.t cùng.”
“Mau . Tên đàn ông đó là ai?”
Lâm A Man quỳ đất, mặc cho đ.á.n.h đập, chỉ c.ắ.n răng .
Thanh Phong chịu nổi nữa, nắm lấy cú đ.ấ.m đang giáng xuống của Tào Nhân Phượng, đẩy lảo đảo.
“Đ.á.n.h nữ nhân, đáng cắm sừng.”
Tào Nhân Phượng đang định xông lên đ.á.n.h trả.
Bỗng ngoài cửa vang lên giọng một lão phụ:
“Tào đại gia, dừng tay.”
18
“Tề ma ma, bà tới?”
“Tào đại gia, Tào quý nhân ngài đang gây chuyện ở đây, sai tới khuyên ngài trở về.”
“Tỷ tỷ… tỷ ?”
“Chuyện đó ngài cần hỏi. Quý nhân bảo nhắn một câu: hai tỷ các ngài giữ mạng, thì Bách Tuấn Viên tuyệt đối bước chân gây chuyện nữa.”
“Ma ma… vì ?”
“Lão nô chỉ truyền lời, còn , tùy ở đại gia.”
“Tỷ tỷ là phi tần của hoàng thượng, cần gì sợ nữ nhân ?”
“Tào đại gia. Ngài còn hiểu ? Sau lưng vị Tái lão bản , là còn tôn quý hơn cả quý nhân của chúng , ngài tuyệt đối tùy tiện càn.”
Lời đến mức , dù là đầu gỗ cũng hiểu.
Tào Nhân Phượng nghiến răng:
“Được. Ta lời tỷ tỷ. Chỉ là… con tiện phụ xử lý thế nào?”
Hắn chỉ Lâm A Man, hỏi.
Lão ma ma đáp:
“Chỉ là một phụ nhân, bỏ là xong.”
Tào Nhân Phượng dám cãi, chỉ thể c.h.ử.i theo lão ma ma xuống lầu.
19
Ta thở phào một , cuối cùng cũng tiễn đám đó .
May mà Chước Hoa công chúa chỗ dựa, một tên em vợ của Tào quý nhân, xử lý cũng quá khó.
Ai ngờ mới thở , ngoài cửa vang lên một tiếng động lớn.
Ngay đó là tiếng rên rỉ đau đớn của Tào Nhân Phượng.
Tim thót , vội vàng chạy xuống lầu.
Bùi Lệnh Nghi mặc bộ quan phục đen cứng như da cá của .
Ánh mắt lạnh lẽo liếc Tào Nhân Phượng đang lăn lộn đất.
“Ngươi là ai?Biết đại gia đây là ai ? Sao dám đ.á.n.h .” Tào Nhân Phượng rên gào.
“Pháp tào tham quân nha môn Kinh Triệu – Bùi Lệnh Nghi. Tào Nhân Phượng, ngươi dẫn gia đinh phá hoại tài vật Bách Tuấn Viên, đ.á.n.h thương khác, bản pháp tào chiếu theo luật mà bắt ngươi.”
Nghe , Tào Nhân Phượng như tiếp sức, lảo đảo dậy.
“Ta tưởng quan to cỡ nào, hóa chỉ là pháp tào tham quân? Quan bé tí cũng dám động ? Ngươi là ai ?”
“Chát…”
Hắn ăn trọn một cái tát, khóe miệng rỉ m.á.u.