Nghiêm Tương đương nhiên ngủ cùng, nhưng Kiều Vi từ chối.
Một là, cô tiếp nhận phận của nguyên chủ, tiếp nhận chồng và con, giữ gìn gia đình thì vợ chồng cứ mãi chia phòng chắc chắn .
Hai là vì cô đến từ thế giới hiện đại, quan niệm giáo d.ụ.c khác với nguyên chủ. Cô ủng hộ việc con ngủ chung, cũng tán thành chuyện bé trai phòng tắm nhà vệ sinh của phụ nữ.
Cô cố ý thở dài: “Tương Tương khi nào mới trở thành một bé dũng cảm, thể tự ngủ một đây?”
Nghiêm Tương lập tức trúng phép khích tướng, vỗ n.g.ự.c: “Con bây giờ dũng cảm , ngủ với ba .”
Cô khen nhóc một hồi, hôn hôn gương mặt mềm như quả táo, thắp nhang muỗi, đóng cửa, nhẹ nhàng trở về phòng ngủ của và Nghiêm Lỗi.
Đương nhiên thể mặc áo sơ mi ngủ, cổ áo cứng khó chịu. Cô cởi áo sơ mi đặt lên ghế cạnh giường, chỉ mặc áo ba lỗ xuống.
Không chút cảm giác hổ nào.
Kiếp cô bệnh nặng, bệnh còn tự tôn. Phòng bệnh nam nữ ở chung, còn nhà. Cơ thể dần mất kiểm soát, cô tự chủ việc đại tiểu tiện, hộ công chỉ kéo tấm rèm qua loa giúp cô rửa.
Tấm rèm đó kín, khe hở lớn, qua —bệnh nhân, nhà, phân biệt nam nữ— ngang đều thể thấy bên trong.
Cô cũng từng thấy khác trần trụi, và cũng từng khác thấy như . Hai chữ “tôn nghiêm”, với bệnh mà , gần như còn ý nghĩa.
Trải nghiệm sinh tồn tồi tệ khi c.h.ế.t khiến cô thể bình thản đối mặt với nhà xí của thời đại , cũng thể ung dung cởi đồ bên cạnh Nghiêm Lỗi.
Hơn nữa, những ký ức mà cô tiếp nhận cũng cả những đoạn sinh hoạt vợ chồng với Nghiêm Lỗi.
Nhịp điệu, cơ bắp, thở nặng nề… gần như là một bộ phim sống động ở góc thứ nhất. Chỉ là thiếu cảm giác chân thật.
Lúc bên cạnh , cảm nhận nhiệt độ cơ thể , ngược khiến thứ trở nên thật hơn.
Kiều Vi nhớ lúc chiều ở cửa bếp, khi cô chạm n.g.ự.c và cánh tay đàn ông, cảm giác rắn chắc mà đàn hồi khiến những hình ảnh trong đầu càng thêm sống động.
Cô thật sự khao khát loại sức sống mãnh liệt đó, trong lòng rục rịch, cùng mật một , nhưng Nghiêm Lỗi xoay , lưng về phía cô.
Kiều Vi chỉ thể tiếc nuối từ bỏ. Nghĩ kỹ thì buồn đáng thương. Người đàn ông lâu sinh hoạt vợ chồng, về mặt sinh lý chắc chắn nhu cầu, e rằng nhịn đến khó chịu.
trong lòng oán. Tư thế lưng về phía cô, oán khí quá rõ ràng.
Kiều Vi chằm chằm lên trần nhà tối mờ. Phòng trần giả, mơ hồ thể thấy những thanh xà ngang thô lớn.
Cô phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng ngủ, mở miệng hỏi: “Mấy ngày ở nhà, ai chuyện ?”
Giọng Nghiêm Lỗi vang lên trong bóng tối: “Tiểu Trương thể nghi ngờ. lanh lợi, thì , thực miệng kín, sẽ linh tinh.”
Giọng lạnh nhạt, đương nhiên vì chuyện khiến vui.
“Ừ. Vậy thì .” Kiều Vi , “Còn nhà lão Triệu thì ?”
Lúc cô rời , cô gửi Nghiêm Tương cho vợ của Triệu đoàn trưởng, chị Dương.
“Anh với họ là cô thăm .” Nghiêm Lỗi , “ còn bảo với cô là họ hàng xa của cô kết hôn.”
Hai mà tâm ý tương thông, dối cũng trùng khớp. Trên đường trở về, Kiều Vi cũng dùng đúng lý do để lừa Tiểu Trương.
Lúc Kiều Vi mới thật sự yên tâm. Thời đại , lời đồn thể g.i.ế.c c.h.ế.t một con . Tuy cô sợ, nhưng nhà chắc chắn sẽ ảnh hưởng. Không chuyện gì là nhất.
Cô : “Ngày mai qua cảm ơn chị Dương, nên mang gì cho thích hợp?”
Phần đối nhân xử thế trong ký ức của nguyên chủ gần như trống rỗng, vốn dĩ cô cũng giỏi. Kiều Vi dứt khoát hỏi thẳng Nghiêm Lỗi.
Nghiêm Lỗi thật sự cảm thấy Kiều Vi đổi. Cô nghĩ đến việc nhét bao t.h.u.ố.c lá cho lo việc, còn chuẩn quà cảm ơn chị Dương. Trước cô tuyệt đối kiểu như .
Gia đình quân nhân phần lớn trình độ văn hóa cao, cô khinh thường, hòa đồng. Cô cũng giỏi đối nhân xử thế, những chuyện đều do Nghiêm Lỗi lo liệu bên ngoài, xử lý hậu quả, tránh để khác bất mãn với cô.
Con quả nhiên vấp ngã, đập đầu chảy m.á.u, mới thể đổi theo hướng hơn.
Nghiêm Lỗi nghĩ một chút : “Không cần quá long trọng, long trọng quá thành khách sáo. Ngày mai cô chợ mua một miếng thịt heo là .”
Anh nhắc: “Lúc lấy phiếu thịt nhớ để ý hạn.”
Phiếu đều thời hạn. Nhà cán bộ phiếu nhiều, đôi khi dùng hết, đương nhiên ưu tiên dùng cái sắp hết hạn .
May mà nhắc, nếu ngày mai Kiều Vi chắc chắn chỉ nhớ mang tiền mà quên mang phiếu thịt. Không phiếu thì mua , uổng công một chuyến.
Kiều Vi đáp: “Được.”
Hai thêm gì nữa, nhưng Nghiêm Lỗi ngủ . Anh lưng về phía Kiều Vi, nhưng vẫn cảm nhận nhiệt độ từ phía . Ảnh hưởng đến lớn, khiến cả bứt rứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-song-hanh-phuc-cua-vo-truoc-phao-hoi-nien-dai-van/chuong-9.html.]
Một lúc lâu , Kiều Vi còn động tĩnh, Nghiêm Lỗi bắt đầu d.a.o động —— cô chủ động về phòng ngủ chung, là ý đó ?
Là ý đó nhỉ. Trong lòng Nghiêm Lỗi đương nhiên oán, nhưng cũng đúng như Kiều Vi nghĩ, nhịn lâu. Bình thường đều dựa cường độ luyện tập cao để tiêu hao năng lượng dư thừa, về nhà thấy vợ mặt lạnh, tách phòng ngủ, cũng chẳng còn tâm trạng gì.
lúc , hình ảnh Kiều Vi mặc áo sơ mi trắng, lộ đôi chân dài trắng nõn cứ lởn vởn mắt .
Cô chủ động lành như , cũng nên tha thứ cho cô. Không sẽ tiếp tục sống cùng . Cô còn bảo coi như con c.h.ế.t.
Vợ chồng cãi đầu giường, cuối giường hòa. Những suy nghĩ rối ren đó giằng co trong đầu Nghiêm Lỗi lâu, cuối cùng quyết định chấp nhận “thiện ý” của Kiều Vi, đột nhiên xoay !
……
Kiều Vi ngủ . Nghiêm Lỗi chống cô một lúc lâu, cô thực sự ngủ, thở đều đặn, gương mặt yên tĩnh.
Cô chỉ mặc áo ba lỗ. Áo ba lỗ của phụ nữ đều là kiểu ngắn, lộ eo. Mấy ngày ngoài dường như cô gầy hơn, eo càng thon. Khi nghiêng, đường cong eo như một thung lũng lên xuống mềm mại.
Nghiêm Lỗi bất đắc dĩ xuống . Qua một lúc lâu, nóng trong cơ thể mới tan , mới nhắm mắt ngủ.
Anh , Kiều Vi ngủ ngon vô cùng. Dưới tuy là giường đất chứ nệm cao su, nhưng vẫn là một cái giường đúng nghĩa. Giường bệnh trong bệnh viện hẹp cứng. Nệm quá nhiều dùng trong thời gian dài, lớp bên trong sờ còn đều đặn. Người bệnh lâu, dần lở loét, khó chịu vô cùng.
Kiều Vi thật sự lâu ngủ ngon như . Một đêm mộng.
Ngủ quá say, đến mức sáng hôm cũng Nghiêm Lỗi rời từ lúc nào. Kiều Vi thức dậy, khoác áo sơ mi trắng ngoài, thấy Nghiêm Tương đang đất phòng khách chơi.
“Mẹ.” Nghiêm Tương thấy cô dậy liền gọi, “Sáng nay ăn gì?”
Ăn gì, đúng là một vấn đề khó. Dù cũng thế giới trong chăn bấm điện thoại đặt đồ ăn.
Kiều Vi kiểm tra ký ức, lập tức quyết định: “Đi, chúng nhà ăn khu gia đình ăn!”
Khu gia đình nhà ăn nội bộ, giống như nhà tắm, mở cho ngoài. nguồn hàng lấy cùng với bộ đội, đảm bảo hơn bên ngoài. Khi vật tư khan hiếm, quán ăn quốc doanh cũng chắc bằng nhà ăn bộ đội.
Hôm qua cô ăn sủi cảo trong bệnh viện, ở thời đại là đồ ăn tinh .
Nghe ăn bên khu gia đình, Nghiêm Tương lập tức vui vẻ lên: “Đi ~”
Kiều Vi giữ : “Con rửa mặt đ.á.n.h răng ?”
Cô chằm chằm bé rửa mặt đ.á.n.h răng xong, tự phòng đồ. Lật tủ, một nửa quần áo của nguyên chủ đều là vải tổng hợp. Cô tiện tay dồn chúng sang một bên, chọn trong còn một chiếc váy cotton.
Váy là kiểu tay ngắn, mẫu du nhập từ nước ngoài, đó trở thành kiểu phổ biến trong nước.
Thời trang đúng là một vòng lặp, váy của thời đại qua cũng khác mấy so với . Trời nóng, Kiều Vi chọn một chiếc váy xanh nhạt cổ tròn, mặc soi gương, trông khỏe mạnh, trẻ trung, xinh .
Cơ thể mới 22 tuổi, ở thời hiện đại còn là tuổi nghiệp đại học, ở đây thể con .
Dù thế nào, bản khỏe mạnh trong gương, Kiều Vi vẫn thấy vui từ tận đáy lòng.
Cô ngoài tháo cái giỏ nhựa đan treo tường, soi gương. Loại giỏ , nếu đặt trong phim thời xưa, chính là “combo tiêu chuẩn” của các bà chợ. Sau túi nilon phổ biến, thứ dần ít . Về nữa, giới thời trang mô phỏng kiểu phụ kiện.
Kiều Vi soi gương, cảm thấy chút phong cách retro, hài lòng: “Tương Tương, !”
Nghiêm Tương hỏi: “Mẹ mang ví ?”
May mà nhắc. Ở thế giới của cô, ví tiền gần như biến mất, ngoài căn bản nhớ mang.
Cô nhớ hôm qua một chiếc túi xách, Nghiêm Lỗi cầm về giúp. Cô tìm trong túi, quả nhiên thấy ví.
Mở xem, bên trong hai đồng bảy hào và mấy đồng xu. Dù giá trị tiền thời khác, nhưng chỉ mang hai ba đồng vẫn khiến Kiều Vi quen.
Kiểm tra ký ức, cô phòng ngủ ngoài, mở ngăn kéo. Trong ngăn kéo khá lộn xộn, nhiều lá thư mở, gấp sơ vứt .
Kiều Vi dừng một chút, nhớ nhà ăn giờ phục vụ cố định, nên tạm xử lý, gạt thư sang một bên, lấy một hộp bánh quy bằng sắt, mở —quả nhiên bên trong là tiền và phiếu.
Nghiêm Lỗi mỗi tháng đều để tiền sinh hoạt ở đây, dùng khi cần. Các mệnh giá tiền đều . Kiều Vi lấy một tờ mười đồng, hai tờ năm đồng, thêm một ít tiền lẻ, gấp bỏ ví.
Chỉ tiền là đủ, đây là thời kỳ kinh tế kế hoạch. Cô các loại phiếu, nhớ lời Nghiêm Lỗi, chọn những phiếu sắp hết hạn, mỗi loại lấy một ít cho ví: “Đi thôi.”
Nghiêm Tương mặc áo sơ mi với quần đùi. So với quần áo trẻ em, như phiên bản thu nhỏ của đồ lớn. Một “ông cán bộ nhí”, đáng yêu vô cùng.
Kiều Vi xách giỏ nhựa, nắm tay bé, hai con vui vẻ ngoài. “Mẹ ơi ơi, con ăn hoành thánh.” Ánh mắt tràn đầy mong đợi.
Khác với hình tượng ít trong truyện, khi ở cạnh , đứa trẻ dám bộc lộ mong , còn nũng.
“Được, ăn hoành thánh.” Kiều Vi đồng ý ngay.
Nghe đồng ý, mắt bé sáng rực niềm vui.
“Đi! Ăn hoành thánh!”