“Nếu chúng hai tiếp tục sống cùng , nghĩ cả hai đều đổi, nếu hôn nhân của chúng vẫn sẽ tiếp tục gặp vấn đề.” Khi đến chuyện hôn nhân, Kiều Vi né tránh, thẳng thắn suy nghĩ của .
Nghiêm Lỗi nâng mí mắt cô: “Cô thế nào?”
“ công việc.” Kiều Vi .
Theo những gì cô , lương và đãi ngộ của Nghiêm Lỗi thực sự , ở thời đại thể xem như tương đương với tầng lớp tinh văn phòng hoặc thậm chí cao hơn. dù , Kiều Vi vẫn quen với việc ngửa tay xin tiền khác.
Quan trọng hơn là, cô cảm giác an , thật sự .
Thời đại ly hôn khó, mà Nghiêm Lỗi cũng giống sẽ dễ dàng ly hôn. nền tảng kinh tế quyết định vị thế. Nếu khống chế về tài chính, tự nhiên sẽ ở thế yếu.
Kiều Vi nên sự nghiệp lớn gì, nhưng ít nhất cô cần một đường lui, để khi gặp chuyện quan trọng ép buộc bởi tiền bạc.
Thực , đây cô từng xin tiền cha , tiền bán nhà đủ để cô dùng đến lúc c.h.ế.t. khác , sự lạnh nhạt của ông chắc chắn cũng liên quan đến tiền bạc.
Không ai bằng chính . Ở thời đại , lương trong tay, sống lưng mới thẳng.
Nghiêm Lỗi vẫn giữ thái độ hoài nghi: “Sắp xếp công việc cho cô, cô nổi ?”
Đây vô cớ. Sau khi kết hôn và theo quân, từng sắp xếp việc cho Kiều Vi Vi, nhưng cô chỉ hai tháng bỏ.
Trước đó ở xưởng của cha, cô cũng chỉ công việc vặt nửa năm kêu khổ chịu nổi. Cô chịu vất vả, cũng giỏi giao tiếp. Dù học hết cấp ba, văn hóa, nhưng trong xương cốt chút kiêu ngạo khó hiểu, mang đậm tư tưởng tiểu tư sản.
Kiều Vi hiểu sự nghi ngờ của Nghiêm Lỗi.
Bởi vì nguyên chủ một bí mật—bề ngoài là con cháu công nhân “căn chính miêu hồng”, nhưng thật bà nội xuất khác.
Bà nội nguyên chủ là tiểu thư nhà giàu sa cơ trong thời loạn, ông nội cứu kết hôn. Sau nguyên chủ lớn lên chủ yếu do bà nuôi dạy, nên từ thói quen sinh hoạt đến tư tưởng đều ảnh hưởng ít nhiều.
Những yêu cầu của nguyên chủ, trong mắt Kiều Vi thực bình thường. đặt trong bối cảnh thời đại , trở nên lạc lõng.
Cô chỉ thể thở dài. Suy nghĩ một chút, Kiều Vi thành thật : “Nếu sắp xếp cho việc nặng như ở xưởng, chắc chắn chịu nổi.”
Nghiêm Lỗi hừ một tiếng.
Kiều Vi tiếp: “ hy vọng công việc thiên về giấy tờ hoặc hành chính. giỏi xử lý văn bản.”
Cô với ánh mắt chờ mong. Nam chính dù cũng là nam chính, chỉ ngoại hình mà còn năng lực. Sau thể giúp khác cuộc sống , thì chuyện sắp xếp một công việc phù hợp chắc cũng khó.
Nghiêm Lỗi trầm ngâm, hỏi: “Nhất định ? Trong nhà thiếu tiền cũng thiếu phiếu.”
Kiều Vi cảm thấy trong vẫn còn tư tưởng cũ “nam lo ngoài, nữ lo trong”. xét thời đại, điều đó cũng dễ hiểu.
Cô : “Nếu một thứ gì để gửi gắm tinh thần, dễ suy nghĩ lung tung.”
Nghiêm Lỗi dừng , cô. Kiều Vi cũng né tránh, thẳng .
Nghiêm Lỗi hỏi: “Có việc , cô thể yên ?”
Lời cũng lý.
Kiều Vi : “Có việc chắc chắn sẽ phong phú hơn nhiều, nhưng nếu hai chịu trao đổi, chuyện gì cũng giữ trong lòng, thì vẫn sẽ xảy vấn đề.”
“Trao đổi……” Nghiêm Lỗi khẩy một tiếng, giữa mày lộ vài phần lệ khí, “ trao đổi với cô, cô phản ứng ?”
Lại là “cái nồi” của nguyên chủ. Nguyên chủ đúng là chẳng buồn phản ứng .
Kiều Vi nghẹn lời một lát, thở dài: “Nghiêm Lỗi, thể… coi như hôm nay c.h.ế.t ?”
“Coi như từ hôm nay trở , là một xa lạ mà từng quen , ?”
“Chúng bắt đầu từ đầu, ?”
Nghiêm Lỗi cảm thấy phụ nữ mắt thật sự đổi. Cô dường như đang mở một cánh cửa với . Mà trong suốt những năm hôn nhân đây, cánh cửa đó luôn đóng c.h.ặ.t.
Đôi mắt Kiều Vi trong trẻo, sáng rực, chờ trả lời. Nghiêm Lỗi vốn quen đối diện với sự lạnh nhạt của cô, nhất thời quen với ánh mắt đầy chờ mong .
Anh đưa tay lấy bao t.h.u.ố.c bệ cửa sổ, cúi đầu ngậm một điếu.
Động tác liền mạch, dáng vẻ đàn ông.
Chưa kịp châm lửa, Kiều Vi bước lên một bước, rút điếu t.h.u.ố.c khỏi miệng : “Đừng hút t.h.u.ố.c trong phòng ngủ.”
Nghiêm Lỗi sững . Cô cầm luôn bao t.h.u.ố.c trong tay , nhét điếu t.h.u.ố.c trở : “Việc đầu tiên trao đổi với , cho rõ— hút t.h.u.ố.c trong phòng ngủ. Giới hạn thấp nhất chấp nhận là phòng khách, nhất là ngoài hút. Trong phòng ngủ tuyệt đối , đồ vải dính mùi khói giặt vất vả mới sạch.”
Cô ngẩng mắt: “Nghiêm đồng chí, ?”
Cằm cô nâng, gương mặt còn vẻ tái nhợt ban ngày, mà trắng hồng, môi cũng hồng nhuận.
Nghiêm Lỗi chợt cảm thấy phụ nữ mặc áo sơ mi của đàn ông là một chuyện vi diệu. Dường như thứ gì đó khơi lên trong lòng, khiến rục rịch.
Cảm giác , chỉ từng thời điểm tân hôn năm xưa. Sau đó, tất cả trở nên tĩnh lặng như nước đọng.
Lúc , giọng Nghiêm Tương vang lên: “Mẹ ơi~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-song-hanh-phuc-cua-vo-truoc-phao-hoi-nien-dai-van/chuong-8.html.]
“Ừ——” Kiều Vi đáp qua cửa, “Đợi một chút nhé~”
Nghiêm Lỗi nhân cơ hội lấy bao t.h.u.ố.c từ tay cô, trầm ngâm một lát, : “Chuyện công việc, sẽ nghĩ cách.”
Kiều Vi lập tức vui lên: “Vậy giao cho .” Đôi mắt cô cong cong, nụ mới đúng với tuổi của cô—cô mới hai mươi hai thôi.
Trước lúc nào cũng mặt mày u ám, khiến quên mất cô trẻ hơn bốn tuổi, còn trẻ.
Ngoài Nghiêm Tương gọi thêm một tiếng, Kiều Vi kéo cửa chuẩn ngoài, Nghiêm Lỗi gọi cô , cô đầu .
Nghiêm Lỗi : “Có hai chuyện, một tin , một tin .”
“Nghe tin .” Kiều Vi . Cô thích tin .
Nghiêm Lỗi : “Trên tin, thị trấn sắp sáp nhập huyện. Sau sẽ nối liền thành một khu.”
Nghe , điều đầu tiên Kiều Vi nghĩ đến là: “Vậy chắc sẽ tăng cường xây dựng cơ sở hạ tầng? Có tin gì liên quan trực tiếp đến lợi ích của chúng ?”
Nghiêm Lỗi ngờ cô nghĩ đến điểm , : “Nghe sẽ mở cửa hàng bách hoá.”
Kiều Vi từ thành phố xuống đây, từ thành thị về thị trấn đối với cô là một bước tụt lớn. Điều kiện ở đây kém xa thành phố, cái gì cô cũng mắt.
Huyện mới cửa hàng bách hóa, thành phố và tỉnh mới trung tâm bách hóa lớn. Thị trấn thì giống như vùng quê, chỉ Cung Tiêu Xã, chủng loại và kiểu dáng hàng hóa kém xa cửa hàng bách hóa, càng thể so với trung tâm bách hóa. Lúc nào cũng chạy theo xu hướng của tỉnh thành, nhưng mãi đuổi kịp.
Nguyên chủ mua quần áo, đều đặc biệt lên thành phố trung tâm bách hóa để mua.
Nghiêm Lỗi tiếp: “Có thể sẽ nước máy.”
Bởi vì gả cho , từ thành phố xuống thị trấn, từ dùng nước máy chuyển sang nước giếng, cô uống quen, còn buồn nôn. Sông thì xa, cô cũng thể gánh nước. May mà đơn vị hỗ trợ, các chiến hữu đều đào giếng tay trong sân, cũng đào một cái, mới giải quyết chuyện nước uống.
cô vẫn luôn oán trách cuộc sống ở thị trấn, lúc nào cũng về thành phố.
Nghiêm Lỗi nghĩ, việc vợ bỏ , đàn ông chỉ là một phần nguyên nhân, còn là vì cô thật sự chán ghét nơi . Nếu sáp nhập, xây dựng theo kịp, lẽ cô sẽ còn rời nữa.
Nghe tin , Kiều Vi đương nhiên vui. Về lý thuyết, nâng cấp hành chính sẽ kéo theo xây dựng và phát triển. Thời đại đến kinh tế, nhưng chắc chắn xây dựng sẽ phát triển. Dù là đường, xây nhà, thậm chí xây nhà vệ sinh, đều là chuyện .
Hôm nay cô dùng nhà vệ sinh . Ở nông thôn, mỗi nhà một góc nhỏ dựng một căn lều thấp hố xí.
Dù là hố xí, cũng hơn nhà vệ sinh công cộng. Nhà vệ sinh công cộng cũng là hố xí, còn “giao lưu”, một hàng vách ngăn.
“Thế tin ?” Kiều Vi tựa cửa hỏi.
Nghiêm Lỗi dừng một chút : “Có tin… đại học thể sẽ ngừng tuyển sinh.”
Anh vợ luôn khao khát học đại học. Tin , lẽ là một đòn lớn đối với cô.
Theo tính cách đây của cô, chắc chắn sẽ đả kích nặng. Kiều Vi chỉ sững , “Ồ” một tiếng: “Vậy …”
Cô mơ hồ chút về lịch sử, rõ năm tháng cụ thể, nhưng xu thế chung thì hiểu.
Cô nghĩ : “Sau những chuyện liên quan chính sách, nên báo cho sớm.”
Thấy vẻ để tâm, cô bổ sung: “Chính sách đổi liên tục, cho , hiểu thêm một chút, thể tránh sai sai, ảnh hưởng đến .”
Qua vài năm nữa, chỉ sai, mà sai cũng nghiêm trọng. Ánh mắt Nghiêm Lỗi trở nên sâu hơn.
Bên ngoài, Nghiêm Tương gọi: “Mẹ ơi~”
“Ra đây ngay!” Kiều Vi đẩy cửa .
Nghiêm Lỗi rút điếu t.h.u.ố.c , ngậm lên, định châm lửa, nhưng dừng , cầm t.h.u.ố.c trong tay, cũng ngoài.
Ra đến sân, mới châm t.h.u.ố.c. Ngồi ghế hút t.h.u.ố.c, Kiều Vi dẫn Nghiêm Tương rửa mặt đ.á.n.h răng.
Cô dịu dàng, dịu dàng hơn nhiều, dường như vô hạn kiên nhẫn. Mặc áo sơ mi rộng của , lúc cúi chỉ thấy đôi chân trắng dài.
Thật khó tưởng tượng, chỉ vài ngày , cô còn định bỏ chồng bỏ con. Có vì ngoài chịu thiệt, nên mới trân trọng? Cô hãy coi như cô của hôm qua c.h.ế.t, hôm nay là một khởi đầu mới.
Thấy hai con rửa mặt xong nắm tay nhà, Nghiêm Lỗi ném tàn t.h.u.ố.c xuống đất, dập mạnh. Hy vọng cô .
Anh cũng rửa mặt, rửa chân, lau , trở về phòng.
Phòng phía đông, thấp thoáng tiếng Kiều Vi kể chuyện cho Nghiêm Tương. Vẫn là con đó, nhưng cảm giác chuyện việc khác hẳn. Không rốt cuộc khác ở .
Nghiêm Lỗi về phòng ngủ, tắt đèn, xuống. Một lúc , đột nhiên mở mắt—trong bóng tối, nhẹ nhàng bước .
Anh mở mắt đó trong bóng tối lặng lẽ cởi chiếc áo sơ mi rộng, chỉ mặc áo ba lỗ, xuống bên cạnh.
“Cô…” Anh im lặng.
Kiều Vi ngẩng đầu: “Sao ?”
Nghiêm Lỗi , đưa lưng về phía cô, giọng trầm thấp: “Không gì.”
Đã lâu họ ngủ chung. Cô vẫn ngủ bên phòng phía đông với con. Hôm nay sang đây… Là thật sự bắt đầu ?