thấy buồn, cảm giác tiền đồ tối tăm mịt mù.
của tương lai sống thất bại đến thế ?
Nhất thời chấp nhận sự thật .
Dù thì đúng là phần yêu đương mù quáng.
Để thể mãi mãi ở bên Cố Thanh Thần, ôn bài đến tận rạng sáng, trời sáng dậy sách tiếp.
Cố Thanh Thần thi top 10 khối, liền thi nhất khối.
Chỉ vì với học lực của Cố Thanh Thần, tương lai sẽ một ngôi trường .
cũng thi thật thì mới thể tiếp tục ở bên .
Tình cảm bao nhiêu năm khiến chấp nhận thực tại, cất lời hỏi: "Cố Thanh Thần, là chúng đổi chủ đề , về thi đại học."
"Chẳng chúng hẹn cùng thi Thanh Hoa ?"
Đối phương nhạo: "Lâm Tuệ An, cô vẫn còn giả vờ ? Năm đó đúng là chính tay vứt thẻ dự thi của cô đấy."
Nghe đến việc thẻ dự thi mất, tim chùng xuống, thể tin nổi mà hỏi vặn : "Tại ?"
"Còn tại nữa ?"
Giọng mang theo vẻ giận dữ truyền đến từ phía bên :
"Ngày thi tháng năm đó Dao Dao chỉ đùa với cô một chút thôi, mà cô nhất định ép cô đến mức thôi học."
"Cái năm đó là cô nợ Tống Minh Dao."
"Chỉ để cô học một năm là quá hời cho cô ."
3
Nghe giọng điệu vô cùng ác ý từ đầu dây bên , thất thần hỏi: "Vậy thế nào? Chẳng chúng là vợ chồng ?"
Cố Thanh Thần ở đầu dây bên như thấy một chuyện nực nhất thế gian:
"Lâm Tuệ An, đầu óc cô hỏng ? Cô thi đỗ Thanh Hoa, cô là vợ , nhưng thì ?"
"Dao Dao chịu uất ức, thậm chí suýt bố cô ép gả . Cô nợ Dao Dao, đòi công bằng cho cô chứ."
"Chắc giờ cô vẫn tờ giấy chẩn đoán của bệnh viện năm đó là do giả nhỉ?"
sững : "Giấy chẩn đoán gì cơ?"
"Chính là tờ giấy thể chất cô đặc biệt, sức khỏe yếu, một khi phá t.h.a.i thì đến mạng cũng giữ nổi ."
"Bốn năm đại học sinh hai đứa, cô nghiệp cũng giỏi thật đấy."
" cũng hết cách Lâm Tuệ An ạ, cô quá nhiều thứ, chỉ thể mới coi như cho Dao Dao một câu trả lời thỏa đáng."
thể diễn tả nổi biểu cảm mặt trong gương lúc nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cuoc-goi-ly-hon-tu-tuong-lai/2.html.]
ôm mặt, khổ hỏi: "Vậy lý do bây giờ ly hôn với là gì?"
Nghe hỏi , giọng điệu Cố Thanh Thần càng thêm khó .
"Là do cô quá tham lam. đưa cơ hội thăng tiến cho Tống Minh Dao thì ?"
"Năm đó cô cô ép đến mức thôi học, ngay cả bằng nghiệp cấp ba cũng , ở công ty vốn dĩ dễ coi thường ."
"Nếu chức vụ cao một chút, cô sẽ bắt nạt ở công ty mất."
Trái tim gần như tê liệt: "Thế nên đem vị trí thăng tiến vốn thuộc về trao cho cô ."
Cố Thanh Thần bực bội tặc lưỡi một tiếng: "Là thì , đều sắp ly hôn cả , cô vẫn cứ đáng ghét như , đến con trai cũng chẳng ưa nổi ruột như cô."
"Suốt ngày cô chỉ công việc với công việc, đến sinh nhật con trai mà chúng nó còn Dao Dao đưa công viên giải trí hơn là cô."
Nghe xong, há miệng nhưng gì.
Một lúc , ôm đầu, khẽ thành tiếng.
Đây chẳng lẽ là một "cuộc gọi khích lệ" ?
bỗng thấy tràn đầy động lực học tập, còn thể học thêm mười tiếng nữa.
Thật chịu nổi mà, thanh mai trúc mã tương lai của hỏng bét , mà cũng hỏng bét luôn.
Ngay cả hai thằng con trai cũng là một lũ ăn cháo đá bát.
Do dự một hồi, hỏi: "Ly hôn thì ly hôn, nhưng thể cho trúng độc đắc của năm chúng thi đại học ?"
"Hoặc là cổ phiếu nào trong tương lai sẽ phất lên?"
Hắn cho , mà ngược còn mắng:
"Lâm Tuệ An, cô đừng mà giả điên giả dại, sẽ mủi lòng nữa ."
"Cô cũng cần về nữa, và con đều cần cô."
Vừa dứt lời, liền cúp máy ngay.
Nhìn chiếc điện thoại ngắt kết nối, ngẩn giường, gọi cho tên bạn trai hiện tại, nhưng máy báo tắt nguồn.
Trong đầu suy nghĩ ngổn ngang, cả đêm ngủ.
Sáng sớm hôm , lớp thật sớm, nhưng tìm thấy b.a.o c.a.o s.u qua sử dụng trong hộc bàn của .
Thậm chí chỉ một cái.
4
nén cơn buồn nôn trong lòng, dùng túi nilon bọc tay , nhặt hết đống b.a.o c.a.o s.u đó vứt thùng rác.
Sau đó lao nhà vệ sinh, rửa tay rửa tay mấy mới miễn cưỡng nén xuống sự ghê tởm trong lòng.
Quay chỗ , tài liệu ôn tập bàn nhưng tài nào nhét một chữ nào đầu .