Cứ Ngỡ Mình Là NPC, Hóa Ra Lại Là Bảo Bối Của Kẻ Điên

Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm thêm bao lâu, vì hạ đường huyết mà ngất xỉu, ông chủ đưa bệnh viện.

Lúc cầm đơn t.h.u.ố.c đại sảnh, bác sĩ khoa cấp cứu vội vã đẩy mấy đầy m.á.u trong.

Vừa chạy : "Không xong , bên đứt lìa , cứu nổi nữa."

thấy một gương mặt quen thuộc: Trình Phàm - gã cầm đầu đám nam sinh ở lối cầu thang hôm nọ.

Sau phút bàng hoàng, bước khỏi cổng bệnh viện.

"Thật hả ."

Hoắc Từ mặc chiếc áo len đen, cách đó xa đang chằm chằm .

Ý trong đáy mắt thoáng qua biến mất, câu hỏi là: "Đói ?"

Trông chẳng khác gì một "ông trẻ" thanh sạch, tuấn tú.

Anh hề nhắc đến việc tại xuất hiện trùng hợp ở cổng bệnh viện như , cũng giải thích tại gò má vẫn còn vết m.á.u lau sạch.

dám hỏi.

Im lặng vài giây, Hoắc Từ lên tiếng , thẳng : "Anh cần một lời giải thích. Tại viện vì hạ đường huyết?"

Anh dừng bước, đối mắt với , giọng nhẹ nhàng nhưng áp lực: "Có nuôi em ?"

lắc đầu: "Em cảm thấy nhận nhầm . Liệu khi nào... em nữ chính ?"

Hoắc Từ nhạt: "Anh kẻ ngốc."

Về đến nhà, lôi cái bọc nhỏ giấu gầm giường .

"Muốn đúng ?"

cúi đầu dám gì, coi như mặc nhận.

Hoắc Từ hiếm khi biểu lộ cảm xúc mạnh, nhưng rõ cơn giận đang kìm nén của : "Hệ thống là cưỡng ép liên kết, bắt công lược em, em cần thấy gánh nặng."

Nghe xong, thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì quá. Anh yên tâm, em sẽ luôn để ở vị trí một trong lòng. Như sẽ tính là công lược thất bại ."

Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đoàng.

Ánh mắt Hoắc Từ lướt qua : "Thế thì cảm ơn em quá nhỉ."

xua tay: "Không gì, đừng khách sáo mà."

Hoắc Từ suýt chút nữa c.h.ế.t.

Anh hệ thống trừng phạt, vứt ngoài sân.

Gãy chân, tay d.a.o đ.â.m, dầm mưa dẫn đến vết thương viêm nhiễm, sốt cao dứt.

chỉ mất một ngày tỉnh .

Khoảnh khắc mở mắt, bảo dìu bếp.

Sau khi đ.á.n.h vật nấu ba món mặn một món canh, bắt ăn.

đống m.á.u đổ cho kinh khiếp.

"Em ăn ..."

Chữ "nổi" còn kịp thốt .

Hoắc Từ bóp lấy cằm , trầm giọng mắng: "Em để nuôi, tiêu tiền của , ăn cơm nấu, là để hệ thống g.i.ế.c c.h.ế.t đúng ?!"

"Anh là của em, nuôi con là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"

Nỗi áy náy dâng đầy l.ồ.ng n.g.ự.c, : "Anh chẳng bảo, chỉ cần em thích nhất thì coi như công lược thành công ?"

So với lúc mới nhặt về, thêm chút "tính ".

Biết đau, nới lỏng tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cu-ngo-minh-la-npc-hoa-ra-lai-la-bao-boi-cua-ke-dien/chuong-3.html.]

"Làm . Hệ thống , nếu nuôi em mà để em gầy , nó sẽ xử ."

Hoắc Từ trai.

Nếu để tóc dài, chắc chắn sẽ là kiểu vẻ phi giới tính.

Anh trở về dáng vẻ ôn hòa, rủ mắt xuống: "Là do em thấy phiền phức ? Xin nhé."

"Không , , nhất." xua tay liên tục.

Vừa lúc bác sĩ kiểm tra phòng, lẻn sang một bên.

Chỉ loáng thoáng vài câu:

"Thiếu gia, chân của ..."

"Cứ báo cáo với gia tộc là phế , cần chữa trị quá tích cực ."

"Vâng."

Hóa , tình nguyện gãy một chân để đổi lấy việc tự do phần nào.

Từ đó về , dám chạy trốn nữa.

mười năm , hệ thống thật sự xuất hiện, bảo công lược nhầm ...

"Tự ý dừng t.h.u.ố.c? Anh thấy trạng thái của phù hợp ?"

"Thuốc? Có dừng ."

Hoắc Từ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua .

"Vẫn đang ăn đây."

Thấy , cũng đáp bằng một nụ ngoan ngoãn.

Hoắc Từ liền đến híp cả mắt.

"Thính Thính, đây."

Sau khi bác sĩ khỏi, nhét miệng một cái đùi gà.

"Dù trời sập xuống thì em vẫn là bảo bối do chính tay nuôi lớn."

Từ ngày đó đến nay mười năm trôi qua.

Mười năm , chúng cùng trưởng thành, yêu , đính hôn kết hôn.

Cho đến khi hệ thống mới xuất hiện.

dư địa để phản kháng, chỉ thể cố gắng hết sức để tạm biệt Hoắc Từ.

Hệ thống mới việc nhanh.

Hai ngày , nó xuất hiện thông báo cho :

[Tin đây, cô cần c.h.ế.t nữa.]

[Tin là: Nữ chính bé bỏng của cuối cùng cũng mở tuyến tình cảm với nam chính !]

"Chúc mừng nhé." mỉm nó.

Nó khá tự hào: [Sức hút của nữ chính, cô chẳng .]

[Tối qua Diệu Diệu chỉ cần đỏ mắt Hoắc Từ một cái, cuống cuồng đưa cô văn phòng . Hì hì, sắp t.h.a.i đến nơi đấy, ngờ tới đúng , đây còn là truyện thiên tài manh bảo nữa cơ.]

bất lực gật đầu, gọi một cuộc điện thoại cho Hoắc Từ để từ biệt.

Sau khi bắt máy, thấy tiếng thở dốc: "Bảo bối, đang bận."

Giây tiếp theo, tiếng nước ám vang lên dứt.

Tô Diệu Diệu lên tiếng, giọng điệu mang theo sự run rẩy nhẹ: "Hoắc tổng, đừng như ... cầu xin ..."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận