Cứ Ngỡ Mình Là NPC, Hóa Ra Lại Là Bảo Bối Của Kẻ Điên

Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

quên .

Mười năm , Hoắc Từ cho thấy sự tàn nhẫn của hệ thống.

là một con "bệnh miêu".

Cha nuôi nhiều năm con, khi nhận nuôi từ viện mồ côi về thì họ sớm m.a.n.g t.h.a.i con ruột.

Họ bỏ mặc .

Ở trường, ngày nào cũng đói, thầy cô và bạn bè đều tưởng là học sinh nghèo vượt khó.

Vài năm , họ lấy lý do ăn đưa chơi, đó vứt bỏ ở Mạc Cảng.

Nói tàn nhẫn thì cũng tàn nhẫn, nhưng họ vẫn để cho một đường sống.

Mạc Cảng là khu nhà giàu lớn nhất Bắc Kinh.

Đến rác ở đây cũng "ngon" hơn những nơi khác.

Bánh kem chỉ mới c.ắ.n một miếng, sữa nguyên thùng hết hạn, rau củ quả mẫu mã một chút... tất cả đều thể khiến c.h.ế.t đói.

Nếu là một con "chuột" khác, chắc chắn sẽ sống .

là một con chuột phú quý, mắc bệnh nhà giàu.

Cơ thể yếu ớt từ trong bụng khiến khó hấp thụ dinh dưỡng, và mạng sống của mong manh nhất ở chỗ: cơ địa cực kỳ dễ dị ứng.

Mỗi miếng thức ăn nuốt đều giống như đang thử độc.

Ngày gặp Hoắc Từ, trời mưa lâm thâm, mặt đất bốc lên nước ẩm ướt.

mới ăn vài miếng rác, đá bay miếng bánh kem của .

"Bẩn c.h.ế.t ."

Giọng thiếu niên từ cao truyền xuống, trầm tĩnh và kiêu ngạo.

đang định vạ ăn vạ thì túm cổ xách lên .

Trước khi mất ý thức, thấy giọng đầy bệnh hoạn của :

"Mèo hoang , tay chậm là mất phần đấy."

Trời ơi cái quân thối tha !

Bảo vệ trong khu một thiếu gia thích ngược đãi mèo, lẽ chính là ?!

Hoắc Từ bệnh sạch sẽ.

Anh nén cơn buồn nôn nhặt về nhà, tắm rửa cho tận ba .

Đến cuối cùng.

Anh ấn bụng , bế thốc lên, bắt nôn một cách biến thái và cố chấp.

chịu nôn.

Anh cố tình bóp nặn , giống như cách sơ chế cá khi chiên, dùng móng tay vạch một đường nhỏ ở bụng, ép sạch hết nội tạng và thức ăn thừa ngoài.

kêu lên như một con lợn con.

Anh lạnh lùng : " của em, vệ sinh cho bảo bối chứ."

Ngày hôm đó phát hiện , Hoắc Từ bệnh.

Một dạng rối loạn nhận diện danh tính nhẹ.

Sau khi xác nhận dọn dẹp sạch sẽ, quấn một chiếc chăn khô ráo.

Anh lạnh mặt thông báo với : "Em là nữ chính, hệ thống bắt công lược em."

Hoắc Từ thời thiếu niên dễ chuyện như bây giờ.

rụt rè mở lời: "Em thể từ chối ?"

Anh quỳ một gối xuống để thẳng mắt .

áp lực toả khiến :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cu-ngo-minh-la-npc-hoa-ra-lai-la-bao-boi-cua-ke-dien/chuong-2.html.]

"Em bắt buộc ăn cơm nấu, tiêu tiền của , ngủ giường của , và để nuôi em."

"Em... em..."

Hoắc Từ dậy, liếc một cái: "Còn gì nữa ?"

sợ hãi lắc đầu.

Bởi vì ngửi thấy một mùi m.á.u tươi thoang thoảng.

"Dạ ạ."

Anh đáp một cách cứng nhắc: "Ừ, ngoan lắm."

Hoắc Từ nhặt một về, gia đình hề phản đối.

Thực tế là cả kỳ nghỉ hè đó, trong biệt thự chỉ .

Từ miệng của những giúp việc định kỳ và giao thực phẩm, chắp vá một câu chuyện.

Hoắc Từ là đứa con riêng dòng họ ruồng bỏ.

Chẳng ai thèm quản cả.

Kẻ ngược đãi mèo trong khu bắt, Hoắc Từ.

Anh đối xử với .

Dường như thật sự đang thực hiện nhiệm vụ công lược nào đó.

Đến tháng Chín, còn đưa học cùng.

Ngày đầu tiên khai giảng, tình cờ bắt gặp Hoắc Từ đang chuyện với đám bạn ở lối cầu thang.

Kẻ cầm đầu : "Hoắc Từ, lẽ chứng cuồng những thứ ?"

Những đứa khác nhao nhao lên:

"Đây là nuôi vợ từ bé đấy nhỉ?"

"Hoắc đại thiếu gia, nha, sở thích độc lạ thật, nuôi một 'bộ xương khô' ở nhà."

"Đừng quên nhị tiểu thư nhà họ Tô mới là vị hôn thê của . Nếu cô vì cái bộ xương của mà chịu uất ức, chúng sẽ tha cho !"

Sau một hồi im lặng, Hoắc Từ lên tiếng: " sẽ quản c.h.ặ.t cô ."

Đám đó rộ lên.

"Vậy thì quản cho , nhất là nuôi cho béo lên một chút. chỉ sợ đến lúc '' cô , đống xương xẩu đau thằng em !"

Hoắc Từ đáp: "Ừ, sẽ cho cô ăn no."

còn nhỏ nữa.

thừa hiểu bọn họ đang về cái gì.

Buổi chiều hôm đó khi tan học, Hoắc Từ rũ bỏ vẻ kiệm lời thường ngày, với hai câu.

Câu thứ nhất: "Em gầy quá, ăn nhiều ."

Câu thứ hai: "Tránh xa Tô Diệu Diệu và đám Trình Phàm ."

Đêm đó, mơ.

Có một thứ gì đó vàng ch.óe, tỏa sáng lấp lánh, mắng là kẻ si tâm vọng tưởng, là tu hú chiếm tổ đại bàng.

"Soi gương , đồ nhà quê. Đến bố ruột còn chẳng cần cô, cô tưởng là nữ chính thật chắc?"

Nửa đêm giật tỉnh giấc.

xâu chuỗi các manh mối.

Hoắc Từ vốn ghét .

Nếu vì hệ thống cưỡng ép công lược , lẽ tống cổ khỏi nhà từ lâu .

Thế nên bắt đầu thêm kiếm tiền, hy vọng sớm ngày trả sạch nợ cho .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận