Nếu đổi là tình huống bình thường đây, Lão Ngô chắc chắn vung tay vả cho vỡ mồm. hiện tại hai tên đồng bọn đắc lực thương viện, chỉ còn hai già cả neo đơn. Nếu lỡ để xảy chuyện gì rủi ro ngoài ý , thì e là khó ăn khó , thể giao dịch với khách hàng.
Lão Ngô nghiến răng kèn kẹt, bực dọc : "Biết ngay là kiếp tao mắc nợ oan gia với mày mà. Tao mua, nhưng mày hứa là ăn uống xong xuôi thì ngậm c.h.ặ.t cái miệng , cấm quậy phá nữa ." Ánh mắt gã chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, như thể hạ quyết tâm quyết định một chuyện gì đó mờ ám.
khẽ nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn ngây thơ vô tội: "Nếu cứ thích quậy thì nào? Chú tính tay g.i.ế.c tụi cháu diệt khẩu ?" mỉm nhắc khéo: "Cháu xin nhắc nhẹ cho chú nhớ, cháu và cái thằng nhóc là hàng đặt cọc tiền đấy. Chú mà lỡ tay g.i.ế.c , thì chú mất công cất công ngoài săn lùng bắt từ đầu, vất vả tốn thời gian lắm nha."
Lão Ngô sững sờ , trong ánh mắt hằn lên tia kinh ngạc tột độ. thấy thế liền bỏ lỡ cơ hội tự tâng bốc bản : "Bố cháu lúc nào cũng tự hào khen cháu thông minh xuất chúng từ bé đấy. Chú bắt cóc cháu coi như là phúc phần tích đức từ ba đời nhà chú đấy!"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Lão Ngô mới phút còn đang hằm hằm cảnh giác, bây giờ đành trợn ngược mắt bất lực, hừ lạnh một tiếng: "Cứ chờ đấy!" Nói gã lưng bực dọc bỏ , chỉ để Dì Chu ở ngoài xe canh chừng.
Chu Anh Kiệt thấy bầu khí vẻ dịu xuống, rụt rè lén lút mon men bò sang sát cạnh , ôm riết lấy cánh tay nức nở lóc: "Thanh Thanh ơi, tớ thật . Tớ thề từ nay về sẽ bao giờ tham ăn nữa . Cậu... ơn dẫn tớ trốn về nhà ?"
chu môi , bộ mặt vô tội, lạnh nhạt đáp: "Nếu mà bản lĩnh dẫn về nhà, thì bán sống bán c.h.ế.t tới cái chốn ."
Chu Anh Kiệt liền bối rối, lắp bắp: "... nhưng mà nãy tớ thấy tay đ.á.n.h bọn họ ngầu bá cháy luôn mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cong-chua-bao-thu-bat-toi-lam-vo-toi-hoa-kiep-cho-ca-lang/chuong-6.html.]
lập tức bật khúc khích: "Thì đ.á.n.h cũng nương tay chút nào , bộ ngầu hả?"
Chu Anh Kiệt trúng tim đen, hổ đến mức mặt đỏ bừng bừng: "Diệp Lương Thanh, nhất định tìm cách đưa tớ về nhà! Ba tớ chỉ tớ là đứa con trai độc đinh nối dõi tông đường. Nếu họ tớ mất tích, họ sẽ đau khổ sống bằng c.h.ế.t mất. Còn nữa, ba tớ từng nhà chỉ đẻ mỗi là con gái, con trai để kế thừa hương hỏa cơ nghiệp thì . Nên lớn lên bắt buộc vợ của tớ, để tài sản kếch xù của nhà cũng danh chính ngôn thuận thuộc về tớ. Tớ sống cảnh bắt cóc đọa đày, tớ con nuôi của mấy kẻ bần hàn nghèo khổ !"
khẽ bật lạnh một tiếng, trong lòng thầm nghĩ. Hóa cái tên Chu Anh Kiệt cũng ngây thơ, ngốc nghếch gì cho cam. Cũng khôn ngoan mưu mô tính toán chọn nhà để nương tựa, cũng thừa nhận thức rõ nếu bán vùng núi sâu thì cuộc sống sẽ khổ cực, tăm tối bằng con . Ấy thế mà ở nguyên tác, khi mặt cha nữ chính, hèn nhát, vô lương tâm nhất quyết c.ắ.n răng chịu đòn chịu hé răng khai nửa lời, chỉ điểm mặt bọn buôn . Tội càng thêm phần nặng nề chất chồng, quyết định dạy dỗ cho một bài học nhớ đời.
cao giọng gọi lớn: "Dì ơi, thằng Chu Anh Kiệt đang âm mưu tìm cách bỏ trốn đấy!" Vừa hô hoán xong, , thẳng tay giáng cho một cái tát nổ đom đóm mắt như trời giáng: "Mày chán sống ăn sủi cảo nữa hả?"
Chu Anh Kiệt còn đang ngơ ngác kịp định hình hiểu chuyện gì đang xảy , thì Dì Chu thò tay túm c.h.ặ.t lấy cổ áo lôi xệch : "Cái thằng ranh con , mọc cánh còn bỏ chạy hả? Đã rơi tay bà đây thì đừng mà mơ mộng viển vông thoát ."
Bà ngoắt sang , ánh mắt bỗng chốc phần dịu , chứa đựng sự hài lòng: "Vẫn là Thanh Thanh nhà ngoan ngoãn, điều nhất. Lát nữa sủi cảo mua về tới nơi, dì sẽ ưu tiên cho con ăn nhé." Rồi bà hất mặt liếc xéo Chu Anh Kiệt một cái khinh bỉ: "Còn mày, nhịn đói cho tao!"
Không lâu , Lão Ngô mồ hôi nhễ nhại , tay ôm khệ nệ một đống đồ ăn thức uống. Không hiểu những đòn phản công của gây một chấn động tâm lý quá lớn, tạo thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng cấp độ nặng cho gã , mà chạm ánh mắt , cả gã bất giác co rúm .