"Đồ lão già thối tha tàn ác! Tướng tá ông như thế mà ông cũng ảo tưởng xứng đáng tư cách cầm roi đ.á.n.h ? Ông tự mang gương mà soi cái bản mặt t.h.ả.m hại của chính ! Thân phận hèn mọn mà dám mơ mộng viển vông trèo cao chồng của công chúa điện hạ hả? Chuẩn tinh thần khăn gói quả mướp diện kiến gặp Diêm Vương là , đồ ông già!"
Triệu Lão Tam đòn đ.á.n.h tới tấp đến mức cả lằn lên đầy những vết roi rớm m.á.u. Gã vất vưởng nền đất, mặt mũi biểu cảm ngơ ngác, sững sờ, bàng hoàng đến tột độ, thể hiểu thấu chuyện quái quỷ gì đang giáng xuống đầu .
"Mày... mày rốt cuộc là cái giống loài quái t.h.a.i gì đấy hả con ranh? Dừng tay mau, tao sẽ tự tay bóp cổ g.i.ế.c c.h.ế.t mày bây giờ!"
Mặc cho mồm miệng vẫn còn cứng rắn lớn tiếng đe dọa, nhưng thể gã sớm đầu hàng, gã gào thét hai tay đưa lên ôm c.h.ặ.t lấy đầu bò lết xin tha mạng t.h.ả.m thiết: "Bà cô tổ tông của ơi, sai , xin chừa, xin bà cô đừng vung roi đ.á.n.h nữa!"
Nguyên chủ ngày xưa cái tên ác quỷ giam cầm đ.á.n.h đập tàn nhẫn, hành hạ thể xác lẫn tinh thần suốt cả cuộc đời dài đằng đẵng. Còn bây giờ mới chỉ ban phát sương sương tẩn cho gã vài roi khởi động, như thế thì nhằm nhò, thấm tháp tính toán so với những tội ác gã gây ?
nương tay, lấy đà bật nhảy chồm lên lưng gã, dùng sức giậm đạp mạnh bạo liên tục thêm mấy phát chí mạng nữa. Đôi giày da hàng hiệu xịn xò đang mang chân đúng quả nhiên là tiền nào của nấy, hàng chất lượng cao đế cứng cáp. vận nội công đạp xuống một nhát là gã quằn quại đau đớn thấu tận tim gan phèo phổi.
Triệu Lão Tam đòn bạo lực đ.á.n.h tới mức thương tích đầy thể lồm cồm tự gượng dậy nổi nữa, bẹp đất nức nở thét lên the thé cầu cứu: "Ôi làng nước ôi, trời cao đất dày ơi, ai cứu mạng với! Có đang tâm g.i.ế.c c.h.ế.t !"
Nghe thấy tiếng động hỗn chiến kinh hoàng ầm ĩ phát từ nhà Lão Triệu, mấy hàng xóm sống ở các căn nhà lân cận xung quanh tò mò mở cửa thò đầu chạy túa ngó nghiêng hỏi han xem sự biến chuyện gì động trời đang xảy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cong-chua-bao-thu-bat-toi-lam-vo-toi-hoa-kiep-cho-ca-lang/chuong-13.html.]
Thấy đám đông tò mò nhốn nháo, từ trong sân nhà ung dung chống nạnh, vọng quát to rành rọt bằng giọng điệu đanh thép: "Nửa đêm nửa hôm khuya khoắt mà lo về ngủ , bộ nhà rảnh rỗi sinh nông nổi hóng chuyện bao đồng quá hả? Đóng cửa bảo , vợ chồng son nhà chúng đang đùa giỡn gây lộn cãi vã chút xíu chuyện vặt vãnh thôi, dính dáng liên quan gì tới cái nồi cơm nhà mấy mà chõ mũi ?"
Nghe dõng dạc xưng hô từ "vợ chồng", đám đông hàng xóm đang ngáo ngơ tò mò đều đực mặt ngơ ngác hiểu mô tê gì: "Gì cơ? Cái thằng khố rách áo ôm Triệu Lão Tam đào cưới vợ hồi nào trời?"
Triệu Lão Tam thoi thóp đất cố sức ngóc đầu định mở miệng cãi thanh minh: "Không... , đừng tin nó, nó đang bừa láo đấy..."
nhanh tay nhặt ngay một củ khoai lang sống dính đầy đất lăn lóc đất, ấn tọng luôn nhét c.h.ặ.t cứng miệng gã để bịt mồm . "Nói bừa, láo cái gì mà bừa? Sự thật rành rành đấy, hồi nãy ông mới c.ắ.n răng chịu chi bỏ cả một tiền lớn chục ngàn tệ để mua đứt từ tay Dì Chu mang về đây ? Có cả ông trưởng thôn của các sờ sờ đó nhân chứng sống rành rành đó nha, ông còn định giở trò già mồm chối cãi hả? Chuyện lục đục nội bộ nhà cửa chúng giải quyết với , đến lượt mấy bận tâm chõ mồm xía mũi can thiệp . Mọi mau mau giải tán, ai về nhà nấy !"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Người dân sống trong cái thôn nghèo vốn dĩ mang tâm lý khép kín, ngại va chạm dính dáng chuốc họa từ những chuyện rắc rối thị phi của nhà khác. Nghe giải thích cặn kẽ khúc chiết như thấy ừ thì cũng vẻ xuôi tai lý, thế là bèn tặc lưỡi bỏ qua, ai nấy đều vội vã gót tản ai về nhà nấy, trả gian yên tĩnh.
thong thả lắc lắc chiếc dây thắt lưng da dính m.á.u tay, dùng ánh mắt sát thủ quét quanh xác nhận một vòng xem dọn sạch tàn cuộc chiến trường , đảm bảo chắc chắn rằng ngoài sân hiện tại còn một ai đang lảng vảng rình mò. "Chà, thế là xong, còn một mống nào quanh quẩn phiền quấy rầy chúng nữa ."
Triệu Lão Tam bẹp đất mặt cắt còn một giọt m.á.u, tái mét như x.á.c c.h.ế.t trôi sợ hãi run rẩy lắp bắp van xin: "Đừng... cô đừng liều tới đây mà..."