Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm màu cam đỏ rực rỡ lên khung cửa sổ lớn của căn hộ penthouse.
Giữa gian sang trọng, nhà bếp hiện đại thắp sáng, khí trở nên ấm cúng khác thường.
Liễu Minh Nguyệt, với chiếc tạp dề trắng buộc gọn gàng, đang chăm chú thái rau.
Cô chọn một thực đơn đơn giản nhưng tinh tế, tận dụng những nguyên liệu tươi ngon mua đêm qua: cá hồi áp chảo với sốt chanh bơ, măng tây nướng, và một món salad dưa chuột nhẹ nhàng.
Căn bếp của Chiến Minh Thành hiếm khi sử dụng, và sự xuất hiện của khói, mùi gia vị, và tiếng d.a.o lách cách như mang đến một luồng sinh khí mới mẻ, mềm vẻ lạnh lẽo vốn của nó.
Chiến Minh Thành, khi cởi bỏ áo vest, chỉ còn chiếc sơ mi trắng tinh, đang dựa quầy bar, nhâm nhi ly rượu vang đỏ từ tối qua.
Ánh mắt rời khỏi bóng dáng bận rộn của cô. Sự tập trung của cô công việc bếp núc, những cử chỉ thuần thục nhưng chút vụng về đáng yêu, tạo nên một hình ảnh đối lập hảo với sự sắc sảo, mạnh mẽ của cô trong phòng họp.
“Em cần giúp gì , Giám đốc Liễu?” trêu chọc, giọng trầm ấm như tiếng đàn cello.
Liễu Minh Nguyệt giật , suýt nữa rơi củ cà rốt. Cô , hai má ửng hồng vì bắt gặp đang mải mê việc.
“Thành, chú em giật ” cô trách yêu, còn là Chủ tịch và nhân viên nữa, mà là hai con gần . “Anh cứ đó . Anh việc cả ngày . Công việc bếp núc cứ để em lo.”
Hắn khẽ, bước đến gần, vòng qua cô, vờ như lấy thêm ly rượu.
Khoảng cách giữa họ thu hẹp đột ngột. Liễu Minh Nguyệt thể cảm nhận rõ ràng thở ấm áp phả tóc , và mùi hương nam tính quen thuộc bao trùm. Cô bỗng nhiên cảm thấy lúng túng, quên mất đang gì với con cá hồi.
“ chỉ chắc chắn là ‘vợ sắp cưới’ của việc quá sức” thì thầm bên tai cô.
Liễu Minh Nguyệt cúi gằm mặt, tiếp tục thái cá hồi một cách vội vã. Cô cảm thấy tim như đang nhảy múa điên cuồng. Sự trêu chọc nhẹ nhàng và sự mật vô thức của khiến cô thể giữ sự bình tĩnh của .
“Em... em quen . Việc đơn giản thôi mà” cô lí nhí.
Chiến Minh Thành lùi một bước, nhưng ánh mắt vẫn rời khỏi cô. Hắn rõ sự e thẹn của cô, và thích thú với nó. Hắn từng nghĩ sẽ tìm thấy niềm vui trong việc trêu chọc một phụ nữ.
“Em nấu ăn giỏi ?” hỏi, giọng điệu vẻ nghiêm túc hơn.
“Cũng tàm tạm. Em nấu theo những gì em dạy thôi. Món cá hồi là món em nhất.”
“Mẹ em hẳn là phụ nữ tuyệt vời,” nhận xét. “Món ăn phản ánh nấu. Nó sự chu đáo và tỉ mỉ.”
Lời khen chân thành khiến Liễu Minh Nguyệt cảm thấy ấm lòng.
Cô ngước , nụ nhẹ nhàng nở môi. Đây là khoảnh khắc cô thấy giống một đàn ông bình thường nhất, là ông trùm Chiến thị lạnh lùng.
Bữa tối dọn tại bàn ăn lớn, nơi thường chỉ dành cho những cuộc gặp mặt kinh doanh quan trọng. Hôm nay, bàn thêm hai ly rượu vang, một bình hoa nhỏ và ánh nến lung linh. Chiến Minh Thành tự tay sắp xếp.
Liễu Minh Nguyệt thử món cá hồi. Nó chín tới, lớp da giòn tan, phần thịt mềm mọng hòa quyện với sốt chanh bơ thơm lừng.
“Tuyệt vời” Chiến Minh Thành nhận xét miếng đầu tiên, ánh mắt lộ rõ sự hài lòng. “Thật sự ngon hơn bất kỳ món ăn nào ở nhà hàng Thiên Hà.”
Liễu Minh Nguyệt mỉm , cảm thấy nhẹ nhõm. “Thật ? Em còn sợ hợp khẩu vị của chú.”
“Rất hợp” đáp, cô bằng ánh mắt sâu thẳm. “Thứ thích là sự cầu kỳ, mà là sự chân thành trong cách em chăm sóc khác.”
Hắn đặt nĩa xuống, thẳng cô, ánh nến phản chiếu trong mắt . “Liễu Minh Nguyệt, quen với những bữa ăn chuẩn bởi những đầu bếp hàng đầu thế giới. những món ăn đó ‘hương vị’ . Hương vị của sự ấm áp và sự chăm sóc cá nhân. Nó là một cảm giác mới lạ.”
Lời của chậm rãi, chân thành, chạm đến nơi sâu kín nhất trong lòng cô. Cô cảm thấy tim mềm . Cô cúi đầu, dùng nĩa chạm nhẹ miếng cá.
“Chú quá khen . Em chỉ nấu những món em thôi.”
“Không khen, là đang miêu tả cảm xúc thật của ,” sửa .
“Em , khi tuyên bố hôn ước, đó là một nước cờ chiến lược để bảo vệ em và đẩy lùi những rắc rối từ gia tộc. hôm nay, tất cả những gì em , từ phòng họp đến bữa tối ...”
Hắn ngừng , nhấp một ngụm rượu.
“... nhận , nó chỉ là màn kịch nữa.”
Liễu Minh Nguyệt ngước lên, ánh mắt cô đầy kinh ngạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-18-huong-vi-cua-yeu-thuong-va-loi-thu-nhan-nua-chung.html.]
“Thành... chú là ý gì?”
“Ý là” đặt ly rượu xuống, bàn tay to lớn vươn qua bàn, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Tay lạnh, nhưng bàn tay cô nóng rực.
“ chính xác cảm giác là gì, nhưng , em rời . em ở bên , trong văn phòng, và cả trong căn hộ . thấy em nấu ăn, thấy em , thấy sự e thẹn đáng yêu của em.”
Hắn siết nhẹ tay cô. “Sự ngây thơ và mạnh mẽ của em... nó là thứ mà thế giới của thiếu từ lâu.”
Liễu Minh Nguyệt cảm thấy cả cô như điện giật.
Cô bao giờ nghĩ rằng một đàn ông như Chiến Minh Thành thể những lời như . Cô chuẩn cho những thỏa thuận kinh doanh, cho những lời tán tỉnh giả dối, nhưng lời thú nhận chân thành đến mức .
“Chú... chú ” cô cố gắng lấy giọng, nhưng nó vẫn run rẩy. “Em... em cũng . Khi chú bảo vệ em Hội đồng, khi chú tặng em chiếc ghim rồng... em cảm thấy đầu tiên trong đời , em cần chiến đấu một nữa.”
“Thành” cô , thẳng mắt . “Em thể hứa hẹn tình cảm lớn lao, nhưng em hứa sẽ là một ‘vị hôn thê’ tuyệt vời, một đối tác đáng tin cậy. Và em cũng... em cũng thích cảm giác ở bên chú.”
Chiến Minh Thành cảm nhận sự run rẩy trong bàn tay cô, sự e thẹn đó là thật, nhưng lời hứa của cô cũng thật.
Hắn cảm thấy trái tim như thắt . Đây là sự đáp tình yêu mãnh liệt, mà là sự mở lòng của một cô gái luôn đề phòng, luôn tự bảo vệ .
“ cần lời hứa về tình cảm ngay lập tức” , giọng dịu dàng hơn bao giờ hết, như sợ cô sợ hãi và rút lui. “ chỉ cần em cho cơ hội. Cơ hội để biến màn kịch thành sự thật.”
Hắn buông tay cô , lùi một chút, tôn trọng ranh giới mong manh của cô.
“Ăn tiếp , bảo bối” , dùng biệt danh mật đó một cách tự nhiên. “Chúng còn nhiều thời gian để ‘tìm hiểu’ .”
Sau bữa tối, họ chuyển sang phòng khách để thưởng thức nốt ly rượu vang cuối cùng. Liễu Minh Nguyệt sofa đơn, còn Chiến Minh Thành sofa dài đối diện. Sự im lặng còn căng thẳng, mà là sự thoải mái của hai đang học cách chia sẻ gian riêng tư.
Liễu Minh Nguyệt ngoài cửa sổ, thành phố đêm lung linh như một dải ngân hà chân họ.
“Nơi thật ” cô khẽ . “Nó em cảm thấy... khó khăn đều trở nên nhỏ bé.”
Chiến Minh Thành gật đầu. “Đây là nơi thường tìm về sự tĩnh lặng. dạo , nó tĩnh lặng nữa.”
Hắn cô, ý tứ rõ ràng. “Có em ở đây, thứ đều màu sắc hơn. Nó còn là một nơi trốn thoát, mà là một ngôi nhà.”
Hắn đặt ly rượu xuống, đột ngột dậy. Hành động đó tim Liễu Minh Nguyệt hẫng một nhịp. Cô e sợ một sự mật bất ngờ khác.
Chiến Minh Thành chỉ đến tủ sách, lấy một tập tài liệu dày cộp.
“Ngồi gần đây” lệnh. “Chúng còn một cuộc chiến lớn tuần tới với Lâm Kình. cần giải thích cặn kẽ về ‘rủi ro gia đình’ mà em nhắc đến. Chúng hành động như một đội thực thụ.”
Liễu Minh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng chút hụt hẫng khó tả. Cô dậy, đến xuống góc sofa đối diện .
Chiến Minh Thành mở tài liệu, ánh mắt trở nên sắc lạnh và tập trung trở . Hắn bắt đầu phân tích tình hình tài chính của Lâm Kình, giải thích về mối quan hệ phức tạp trong gia tộc Chiến.
Liễu Minh Nguyệt nghiêng về phía , chăm chú lắng . Trong lúc cô đang ghi chú, Chiến Minh Thành đột nhiên đưa tay , nhẹ nhàng vuốt ve ghim rồng ve áo cô.
“Chiếc ghim , nó một ý nghĩa khác” , giọng trở nên trầm thấp. “Rồng trong Chiến gia là biểu tượng của quyền lực tối thượng. Khi tặng nó cho em, , em là mà cho phép chia sẻ quyền lực và gánh nặng của .”
Hắn ngừng , sâu mắt cô, ánh mắt mang theo sự tha thiết từng thấy.
“Em sẵn sàng trở thành đối tác thực sự của trong mặt trận , Liễu Minh Nguyệt?”
Liễu Minh Nguyệt cảm nhận sự nghiêm túc tuyệt đối trong lời của . Đây là lời mời bước thế giới thật sự của Chiến Minh Thành, một thế giới đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng đầy vinh quang.
Cô chần chừ. Cô chiếc ghim rồng đang lấp lánh ánh đèn.
“Em sẵn sàng, Thành” cô trả lời, giọng chắc chắn, đầy kiên định. “Em sẽ để chú thất vọng.”
Chiến Minh Thành mỉm , một nụ rạng rỡ, tan chảy vẻ lạnh lùng thường ngày. Hắn gật đầu hài lòng, chuyển sự chú ý trở tài liệu. Hắn đặt cánh tay to lớn của lên lưng sofa phía cô, tạo thành một ranh giới bảo vệ vô hình.
Hai cùng thảo luận, trong một gian mật, nơi ranh giới giữa công việc và tình cảm xóa nhòa. Cảm xúc bày tỏ, cam kết xác nhận. Cảm giác ngại ngùng vẫn còn đó, nhưng thế bằng sự tin tưởng và một chút... hứa hẹn ngọt ngào.
Bữa tối của họ chỉ hương vị món cá hồi, mà còn hương vị của một tình yêu đang chớm nở, chậm rãi nhưng vững chắc.
-------