Ánh chiều tà dần nhường chỗ cho màn đêm sâu thẳm, nhưng trong khu nhà riêng của Chiến Minh Thành, sự tĩnh lặng là nghỉ ngơi, mà là sự chờ đợi.
Mọi căng thẳng của buổi chiều lắng xuống, nhường chỗ cho một loại cảm xúc mới: sự kỳ vọng kín đáo.
Liễu Minh Nguyệt đồ, chọn một chiếc váy lụa đen đơn giản nhưng tinh tế. Chiếc ghim cài đầu rồng khảm đá mã não đen cô gài lên ve áo, một sự tôn vinh thầm lặng cho chiến thắng và vị trí mới. Cô bước xuống phòng ăn.
Không gian sắp đặt cho hai . Ánh nến vàng nhạt chiếu rọi, giảm bớt sự lạnh lẽo của nội thất hiện đại. Chiến Minh Thành sẵn, vẫn với chiếc áo sơ mi đen, nhưng cổ áo nới lỏng hơn một chút.
“ yêu cầu nhà bếp chuẩn những món ăn nhẹ nhàng, quá cầu kỳ” , giọng bình tĩnh và điềm đạm.
“Sau một ngày căng thẳng như , cơ thể nên quá tải.”
Không rượu. Chỉ nước lọc và hoa cúc, một chi tiết bất ngờ từ một đàn ông thường chỉ uống rượu mạnh.
Bữa ăn diễn trong sự im lặng kéo dài. Khác với sự im lặng căng thẳng của đối đầu, đây là sự im lặng của sự tôn trọng lẫn . Cả hai đều chìm trong suy nghĩ, đ.á.n.h giá những gì xảy .
Liễu Minh Nguyệt nhận thấy Chiến Minh Thành ăn uống từ tốn và tập trung, giống như đang thực hiện một chiến lược ngay cả trong hành động đơn giản nhất.
“Lâm Kình sẽ bỏ cuộc” cô lên tiếng nhắc nhở, phá vỡ sự im lặng, đưa câu chuyện về nơi cả hai cảm thấy an nhất: công việc.
“Tất nhiên” đáp, ngẩng đầu.
“Hắn sẽ tìm cách liên lạc với những đối thủ nội bộ của , những kẻ thấy Chiến Minh Thành liên tục mở rộng quyền lực. Hắn sẽ tìm điểm yếu trong cấu trúc pháp lý của chúng .”
Liễu Minh Nguyệt nhấp một ngụm . “ . Việc đầu tiên em cần sáng mai là xem xét tất cả các giao kèo nhỏ xung quanh dự án Cầu Nối. Phải tìm và bịt kín lỗ hổng pháp lý mà Bạch Đế thể lợi dụng.”
Hắn ngước lên cô, ánh mắt chứa đựng sự tán thành. “ chuẩn sẵn hồ sơ tại phòng việc. Sau bữa ăn, chúng sẽ bắt đầu.”
Bữa tối là một sự kiện xã giao tối giản, nhưng nó là một sự xác nhận ngầm về mối quan hệ mới của họ: tình yêu, mà là đồng minh thể tách rời con đường chinh phục.
Sau bữa tối, họ di chuyển đến phòng việc của .
Căn phòng rộng lớn với tường kính cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn.
Ánh sáng từ thành phố như một bản đồ khổng lồ, nơi mỗi điểm sáng là một trung tâm quyền lực, và họ đang ở đỉnh cao, lập kế hoạch cho cuộc chiến sắp tới.
Liễu Minh Nguyệt xuống bàn, bắt đầu phân tích chồng hồ sơ dày cộm. Chiến Minh Thành đối diện.
Sự tập trung của cô là tuyệt đối. Cô nhanh ch.óng lướt qua các điều khoản, đ.á.n.h dấu các điểm cần lưu ý. Tuy nhiên, cô cảm thấy sự chú ý của đặt tài liệu.
Thỉnh thoảng, cô ngước lên và bắt gặp ánh mắt đang , với sự kiểm soát, mà với sự tò mò mãnh liệt.
“Điều khoản 3.5.2” Liễu Minh Nguyệt chỉ một đoạn.
“Nó cho phép bên đối tác yêu cầu kiểm toán độc lập nếu bất kỳ sự đổi cơ cấu cổ đông nào. Nếu Liễu Gia gây áp lực lên em, điều thể lợi dụng để chậm tiến độ dự án.”
“Phải” Chiến Minh Thành đáp, giọng trầm hơn.
“Chúng sẽ bổ sung một phụ lục. Trong trường hợp Liễu Gia hoặc bất kỳ thế lực nào cố gắng gây ảnh hưởng đến tư cách Giám đốc Chiến lược của em, Tập đoàn sẽ kích hoạt điều khoản bảo vệ, coi đó là sự can thiệp trực tiếp từ bên thứ ba.”
Họ việc ăn ý đến kinh ngạc. Liễu Minh Nguyệt đưa vấn đề, Chiến Minh Thành đưa giải pháp. Cứ thế, họ bổ sung và thiện một cách hảo.
Khi đồng hồ điểm gần nửa đêm, sự căng thẳng trong công việc dần dịu . Cả hai đều cảm thấy kiệt sức, nhưng cũng đầy năng lượng từ sự cộng tác hiệu quả.
Liễu Minh Nguyệt xoa xoa thái dương, nơi con rồng đen bắt đầu gầm gừ trở .
Chiến Minh Thành nhận cử chỉ đó ngay lập tức. Hắn dậy, đến tủ lạnh mini và lấy một chai nước suối lạnh.
Hắn đặt chai nước lên bàn, lấy một chiếc khăn tay lụa, ẩm bằng chai nước. Hắn tiến gần cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-12-bong-dem-va-ban-do-sao-su-dong-dieu-nguy-hiem.html.]
“Sử dụng khăn lạnh, dùng tay” nhẹ giọng, hành động của chứa đựng sự chu đáo bất ngờ.
Liễu Minh Nguyệt ngước . Khoảnh khắc chiến lược, sự kiểm soát. Chỉ sự quan tâm chân thật.
“Cảm ơn chú” cô thầm thì, nhận lấy chiếc khăn.
Chiến Minh Thành rời ngay. Hắn đó, cô dùng chiếc khăn lạnh chườm lên vùng thái dương.
“Nó… nó thực sự tệ đến ?” hỏi, ánh mắt chứa đựng một sự thương cảm khó tin từ một lạnh lùng như .
Liễu Minh Nguyệt lắc đầu nhẹ. “Nó là một lời nhắc nhở. Về gánh nặng của em, về sự cô độc.”
Cô định điều đó. Nó bật một cách tự nhiên, trong gian an và sự đồng điệu .
“ hiểu” Chiến Minh Thành , giọng trầm hẳn xuống.
“Sự cô độc của em, nó là thứ tạo nên sức mạnh của em. Nó tạo nên băng tâm mà chế ngự.”
“Và chú thì ?” Liễu Minh Nguyệt hỏi, lấy hết can đảm.
“Chú cũng cô độc. Sự kiểm soát của chú, Ngai vàng của chú… nó là bức tường là nhà tù?”
Chiến Minh Thành cô thật lâu. Sự phòng thủ kiên cố trong mắt dường như lay chuyển.
“Cả hai” thừa nhận, một lời thú nhận hiếm hoi và chân thật.
“Chức vụ là nhà tù. nếu nó, sẽ thể bảo vệ bất cứ thứ gì quan tâm. Cô độc là cái giá trả cho quyền lực.”
Hắn đưa tay lên, chạm cô, mà là chạm khí ngay phía vai cô.
Sự e thẹn trở , nhưng là sự e thẹn của hai linh hồn đang trần trụi .
“ thấy trong mắt em” khẽ, giọng gần như là một lời thì thầm.
“Cơn đau đó. Sự khát khao hiểu. Đó là thứ khiến em khác biệt với . Đó là lý do tại em là đồng minh hảo.”
Liễu Minh Nguyệt cảm thấy một rung động mãnh liệt trong tim. Hắn chỉ thấy sức mạnh của cô. Hắn thấy vết thương của cô. Và vì khai thác nó, tôn trọng nó.
Cô khẽ nhếch mép, một nụ gần như là yếu ớt. “Chú cũng , Chiến thiếu gia. Sự tàn nhẫn của chú, nó chỉ là lớp vỏ bọc cho một sự nhạy cảm chôn vùi. Đó là lý do em sợ chú.”
Chiến Minh Thành cúi xuống một chút, cách vật lý giữa họ thu hẹp. Hắn chạm cô, cô . kiềm chế.
Đừng quá tự tin, bảo bối” thầm thì, nhưng giọng còn vẻ đe dọa, mà là một sự cảnh báo lãng mạn. “
“Sự hiểu , nó nguy hiểm. Nó thể là chìa khóa để chế ngự em .”
“Và cũng thể là chìa khóa để em chinh phục chú” cô đáp , ánh mắt hổ phách kiên định và thách thức.
Khoảnh khắc đó, sự đối kháng, sự e thẹn, và sự hiểu sâu sắc hòa quyện , tạo nên một sự gần gũi tinh thần mạnh mẽ hơn bất kỳ cái chạm thể xác nào.
Họ chỉ là chủ nhân và con tin, họ là hai mảnh gương phản chiếu lẫn , ranh giới nguy hiểm của sự đồng điệu tâm hồn.
Chiến Minh Thành thẳng dậy, phá vỡ sự gần gũi. Hắn thể để khoảnh khắc kéo dài thêm.
“Được . Công việc đến đây là đủ” , giọng trở sự kiểm soát. “Ngủ . Sáng mai còn nhiều việc .”
Hắn lưng bước về phía cửa, .
Liễu Minh Nguyệt đó, trái tim vẫn đập nhanh.
Cô chiếc khăn lạnh tay , chiếc ghim rồng đen lấp lánh ve áo. Cô , giao ước băng hỏa của họ bước sang một giai đoạn mới - một giai đoạn mà ngai vàng và xiềng xích rèn từ sự thấu hiểu lẫn .