Editor: Trang Thảo.
Vừa , môi vô thức mút lấy môi . Như khai thông, bắt đầu hôn một cách vụng về.
nhắm mắt tận hưởng một lúc thấy gì đó đúng. Người như đầu hôn, thậm chí thở.
mở mắt . Thấy vẻ kích động của , cuối cùng cũng nỡ ngắt quãng.
Thôi thì kiểu hôn vụng về cũng cái thú riêng.
rộng lượng bỏ qua biểu hiện khác thường của Lương Ngôn Tích, nhưng vẫn kỳ lạ vô cùng.
Kỳ lạ nhất là chạm .
Chuyện thực sự khó hiểu. Từ khi kết hôn đến nay, bao giờ là kiêng khem, mà đột nhiên thanh tâm quả d.ụ.c, khiến thích nghi nổi.
Nằm chung một chiếc giường.
nhích gần .
Hơi thở dồn dập, nhưng chạm .
ôm c.h.ặ.t lấy .
Cơ thể phản ứng, nhưng vẫn chạm .
Anh như biến thành một d.ụ.c vọng, giống như đang giữ vì ai đó. Nghĩ đến khả năng ly hôn, càng bứt rứt, liền gọi bạn Chu Nghi ngoài uống rượu.
Suốt buổi, chỉ chuyện phiếm, nhắc đến Lương Ngôn Tích, nhưng vẫn nhận điều bất .
“Hôm nay Lương Ngôn Tích gọi điện cho ?” Cậu trêu: “Bình thường khỏi nhà là gọi điện, nhắn tin liên tục, hôm nay ? Cãi ?”
mím môi, bực bội : “Anh còn thích tớ nữa.”
“Đừng linh tinh.” Chu Nghi lắc đầu: “Ai cũng thấy yêu đến c.h.ế.t sống .”
kể hết những biểu hiện kỳ lạ của Lương Ngôn Tích, đặc biệt nhấn mạnh chuyện đang “giữ ”.
“Cậu nghĩ trong tình huống nào thì như ?”
bực bội uống một ngụm rượu: “Anh bây giờ còn chia phòng ngủ với tớ luôn.”
“Chắc đến mức đó .” Bạn an ủi: “Hay là chuyện khó ?”
Theo bản năng, nghĩ đến khả năng “ vấn đề”, nhưng thực tế cho thấy bình thường, chỉ là nhất quyết chạm .
“Lần công tác ở nước X đúng ? Nghe bên đó khá loạn, khi thương mà dám .”
Chu Nghi phân tích: “Sợ lo thôi, chuyện cũng bình thường. Hơn nữa về muộn hai ngày, là vì dưỡng thương.”
“Nghe cũng hợp lý.” Cậu kết luận: “Tớ thấy đúng là .”
Nghe , càng về nhà kiểm tra rõ ràng.
Về đến nhà hơn mười một giờ. đẩy cửa bước . Lương Ngôn Tích đang sofa, thấy thì lo lắng sang, nhưng ngay đó nhíu mày: “Em uống rượu ?”
Trang Thảo
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-xuyen-tu-qua-khu-den/chuong-2.html.]
nghĩ thầm, lo như gọi điện cho .
gạt tay , nhưng vẫn kéo lòng, đặt xuống sofa pha nước mật ong cho .
: “Anh thương ?”
Anh lắc đầu: “Không .”
“Vậy cởi quần áo .”
Mặt lập tức đỏ lên, tay kéo vạt áo ngủ buông xuống, lặp lặp mấy . cau mày: “Đến cả cơ bụng cũng cho em xem ?”
Nghe , do dự nữa, dứt khoát cởi áo. Cơ thể hảo vết thương nào.
: “Quần cũng cởi .”
Anh lúng túng một lúc cũng theo. Nhìn vẻ mặt đỏ bừng của , đẩy ngã xuống sofa, chống tay lên vai : “Lương Ngôn Tích, rốt cuộc ?”
Anh ngạc nhiên ngượng: “Anh... bệnh gì.”
“Vậy chứng minh .”
Dưới ánh mắt hoảng loạn của , : “Đừng để em coi thường .”
Lương Ngôn Tích , yết hầu khẽ chuyển động. Ngay khi nghĩ sẽ tránh né, đột ngột giữ gáy , mạnh mẽ hôn xuống.
Thực tế chứng minh, nên tùy tiện khiêu khích đàn ông.
Để coi thường, tối qua Lương Ngôn Tích dốc hết sức. Từ vụng về ban đầu đến dần thành thạo, biểu hiện của khiến bất ngờ.
Lúc đó quá mệt nên nghĩ nhiều. Đến hôm nay, khi giường, những điểm bất thường mới dần hiện rõ.
Tối qua, giống một đàn ông kết hôn hai năm, mà giống một trai mới lớn. Không kinh nghiệm, kỹ thuật. Lúc bắt đầu còn lúng túng, thậm chí suýt kết thúc quá nhanh.
Lúc đó đạp xuống giường, nhưng thấy mồ hôi và ánh mắt của , vẫn nhẫn nhịn. Sau đó dần lấy phong độ, nhưng…
Vẫn kỳ lạ.
Một vốn dày dạn kinh nghiệm, thể quên hết chỉ trong một đêm?
Đang suy nghĩ thì đẩy cửa bước . Anh mặc đồ ở nhà, tóc còn ẩm, vài sợi tóc rủ xuống trông trẻ trung.
Trong khoảnh khắc, thấy quen lạ.
Anh xuống mép giường, đặt khay cháo xuống, nhẹ nhàng hỏi: “Em đói ? Ăn một chút .”
“Anh đút cho em.” nhỏ: “Tay em mỏi.”
Tai đỏ lên, nhưng vẫn cầm thìa đưa cháo cho . Cháo miệng, nhưng đường.
. Bình thường cẩn thận, chuyện nhỏ như sẽ quên.
Nghi ngờ trong càng lớn.
ăn vài miếng hỏi: “Anh đỏ mặt cái gì?”
Anh cúi mắt: “Quần áo... xộc xệch.”