Chồng Tôi Xuyên Từ Quá Khứ Đến
Chương 1
Editor: Trang Thảo.
“Anh về ?”
ngước mắt đàn ông đang ở lối .
Chiếc áo vest đặt may riêng xách hững hờ tay, cổ áo mở hai cúc, cà vạt nới lỏng treo lủng lẳng n.g.ự.c, ngay cả mái tóc vốn luôn chải chuốt tỉ mỉ lúc cũng rối bù.
Dáng vẻ trông giống công tác về, mà giống như đ.á.n.h xong thì đúng hơn.
giật bật dậy: “Công việc thuận lợi ? Sao thành thế ?”
Lương Ngôn Tích đáp.
Anh chỉ lặng lẽ , ánh mắt dán c.h.ặ.t rời.
nhịn , bước tới túm lấy chiếc cà vạt xộc xệch của kéo nhà, miệng quên cằn nhằn: “Gì ? Mấy ngày gặp là nhận vợ nữa ?”
Bị kéo một đoạn, Lương Ngôn Tích mới lắp bắp: “Nhận... nhận mà.”
vô thức đầu .
Ánh mắt vẫn thẳng đuột như cũ. Sự khát khao trong đáy mắt quá rõ ràng, thậm chí còn mang theo vài phần ngây ngô của một trai mới lớn.
lườm một cái, hai tay vòng qua cổ , áp sát : “Nhớ em đến mức đó ?”
Người đàn ông áp sát, ngay cả thở cũng chậm . Ánh mắt hoảng loạn, môi mím c.h.ặ.t, năm ngón tay siết thành nắm, vẻ chính nhân quân t.ử.
thấy bộ dạng của Lương Ngôn Tích thú vị. Bởi đây, mỗi công tác về, hóa “sói” luôn là .
hôn nhẹ lên yết hầu của , cố ý phả nóng bên tai: “Trong điện thoại chẳng cho em một trận trò ?”
ôm lấy , cảm nhận cơ thể dần cứng , giọng mềm xuống: “Chồng ơi, định cho em xem cái gì nào?”
Khoảng cách quá gần, gần như lập tức cảm nhận sự đổi cơ thể . Khi tay định hạ xuống, đàn ông mặt bỗng đẩy .
kinh ngạc .
Chỉ thấy mặt đỏ bừng, giọng khàn khàn, cúi đầu nhanh: “Anh... tắm...”
Nói xong, gần như bỏ chạy, lao căn phòng gần nhất, phòng việc của .
ngây tại chỗ.
Bị Lương Ngôn Tích từ chối, ườn sofa hờn dỗi.
Ngày thường phàn nàn chủ động là , hôm nay khó khăn lắm mới chủ động một thì từ chối cũng là .
là hết nổi.
hằn học nghĩ từ nay sẽ quan tâm đến nữa, thì bên tai đột nhiên vang lên tiếng động.
Cửa phòng việc Lương Ngôn Tích nhẹ nhàng mở . Anh lén một cái lẩn phòng ngủ như kẻ trộm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-xuyen-tu-qua-khu-den/chuong-1.html.]
nhướng mày. Dù vẫn còn bực, vẫn theo .
Trùng hợp là ngay khi bước phòng ngủ, Lương Ngôn Tích chui phòng tắm. Tiếng nước vang lên, rõ ràng là đang tắm.
vẫn cảm thấy đang trốn .
tiến lên, xoay tay nắm cửa phòng tắm nhưng mở .
Cửa khóa.
Lần chắc chắn đang trốn. Bởi bình thường bao giờ khóa cửa, ngay cả khi đang ngâm bồn cũng sẽ nhiệt tình gọi: “Vợ ơi, em tắm chung với ?”
ngoài cửa, hiếm khi nghiêm túc suy nghĩ: Chẳng lẽ quá trớn?
những hành động đó so với những gì từng thì đáng gì. Lần nào chẳng hôn ôm, quấn quýt dứt, quản ngày đêm, đến mức mệt xuống nổi giường.
Vậy mà hôm nay chủ động một , tránh như tránh tà.
Càng nghĩ càng giận, quyết định đợi sẽ tính sổ.
Một tiếng trôi qua.
Trang Thảo
Khi bước khỏi phòng tắm, Lương Ngôn Tích bình tĩnh , nhẹ giọng gọi: “Vợ ơi.”
hừ một tiếng, lưng .
Anh vội vàng tiến tới, lải nhải dỗ dành: “Anh xin , xin , là của . Vừa chỉ là kịp phản ứng thôi. Em mà, mấy ngày gặp, nhớ em lắm...”
Anh vùi đầu cổ , nhẹ nhàng cọ.
Cảm giác quen thuộc . ngước mắt : “Đừng tưởng như là em hết giận.”
“Em cứ giận cũng .” Đôi mắt sáng lên, trông như một chú cún.
Trong khoảnh khắc, bỗng thấy lạ. Lương Ngôn Tích đây như . Không tình yêu, mà thường là sự khao khát chiếm phần lớn, giống lúc , giữa những d.ụ.c niệm vẫn tràn đầy sự yêu thương thuần khiết.
Tay vô thức chạm lên mặt : “Rốt cuộc ?”
“Không .”
Anh ôm , đặt cằm lên vai : “Anh chỉ thấy hạnh phúc.”
Giọng như cảm thán, như thì thầm: “Em là vợ , hạnh phúc quá.”
đẩy : “Kết hôn gần hai năm , giờ mới câu thấy muộn ?”
“Không muộn.” Anh nũng nịu: “Nói lúc nào cũng muộn.”
Nể tình dễ , nguôi giận, chủ động hôn lên môi .
Hôn mười giây mà vẫn phản ứng. hé mắt , thấy ngơ ngác như tin chuyện xảy , mặt đầy vẻ do dự giữa đáp nhưng dám.
áp sát môi , khẽ hỏi: “Không hôn ?”
“Hôn, hôn.”