Lúc câu , giọng điệu tràn ngập vẻ ủy khuất.
Trà xanh tiểu cẩu?
"Giang Ký Bạch, chuyện cho hẳn hoi, đừng cọ nữa."
Khóe miệng Giang Ký Bạch mang theo nụ xa, đầu gối cách một lớp chăn cọ nhẹ chân , ch.óp mũi tiếp tục cọ mũi .
"Không cọ chỗ nào? Trên là ?"
"..."
Cái quái gì thế ? Sao tốc độ "lái xe" bỗng nhiên tăng vọt thế ?
dồn sức đẩy ngã Giang Ký Bạch xuống giường, bật dậy hì hục thở dốc. Suýt chút nữa thì nghẹt thở mà c.h.ế.t mất.
Dời tầm mắt sang phía Giang Ký Bạch vẫn còn đang đắc ý, vung chân đá một cái.
"Cút sofa mà ngủ!"
Giang Ký Bạch cực kỳ lời, ôm lấy gối và chăn của lủi thủi ngoài, nhưng cũng quên phát huy triệt để đặc tính " xanh tiểu cẩu" của .
Anh ở cửa, với bộ dạng ấm ức đến tội nghiệp:
"Thật sự ngoài ngủ ?"
tựa đầu giường, chút lưu tình đáp:
"Không thương lượng gì hết, ngoài ngủ . Bây giờ thấy bản mặt ."
Thế là Giang Ký Bạch chỉ đành ôm chăn . Đợi khép cửa , lập tức chân trần chạy biến khóa trái cửa phòng.
Ngay đó, tiếng của Giang Ký Bạch vọng :
"Bảo bối , giữa với còn chút tin tưởng nào nữa ?"
Hai chữ "bảo bối" phát từ miệng khiến tai nóng bừng lên, nhưng nhanh ch.óng trấn tĩnh , tựa lưng cửa vọng :
"Với khác thì lòng tin cơ bản, nhưng với thì . Dù cũng là kẻ 'tiền án tiền sự' ."
"Ồ, chúc ngủ ngon."
thèm tiếp lời, chân trần leo lên giường. Nằm xuống mà mặt mũi vẫn cứ nóng ran lên một cách muộn màng. dùng mu bàn tay áp lên mặt để hạ nhiệt, thầm mắng Giang Ký Bạch thêm vài chục lượt nữa trong lòng mới từ từ chìm giấc ngủ.
Sáng hôm thức dậy, vẫn còn lúng túng, nên đối mặt với Giang Ký Bạch như thế nào.
Vừa mới mở cửa phòng, liền thấy tiếng vật gì đó rơi bịch xuống đất, kèm theo tiếng hừ nhẹ đầy đau đớn của Giang Ký Bạch. vội vàng đẩy cửa bước xem.
Đập mắt đầu tiên là hình ảnh Giang Ký Bạch đang bệt đất, vẻ mặt rõ ràng vẫn còn đang ngơ ngác vì tỉnh ngủ. Anh đống chăn, tóc tai rối bù, một tay chống phía , một tay chống lên thắt lưng.
Thấy , đợi kịp mở miệng nhạo, lên tiếng than vãn :
"Đêm qua ngủ mà suýt thì gãy cả lưng. Anh thì , nhưng nếu cái thắt lưng của mà vấn đề gì, thì cuộc sống của em e là hạnh phúc cho lắm nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-la-tra-xanh-chinh-hieu/chuong-9.html.]
Mấy lời quan tâm định thốt bỗng chốc nghẹn ứ nơi cổ họng.
Giang Ký Bạch đúng là cái đồ... ở cũng thể "lái xe" cho bằng !
" cũng chẳng quan tâm . Nếu thắt lưng thì đổi sang nào thắt lưng hơn là chứ gì."
thấy mặt Giang Ký Bạch xị xuống với tốc độ mắt thường cũng thấy , cứ như thể thốt lời gì đó tổn thương trái tim sâu sắc lắm .
"Em đúng là một phụ nữ nhẫn tâm."
Giang Ký Bạch lồm cồm bò dậy từ đất, bắt đầu gấp chăn màn . thì rót một cốc nước ấm, nhâm nhi quan sát .
"Người hâm mộ của hình tượng ngoài đời của là thế ?"
Giang Ký Bạch thuần thục đeo tạp dề , chuẩn bữa sáng. Nghe hỏi, chẳng thèm để ý mà đáp:
"Họ chỉ cần tận tâm với nghề diễn là . Tại để họ phía màn ảnh trông thế nào? Một em là đủ ."
im lặng bóng lưng đang bận rộn trong bếp. Chẳng mấy chốc, bữa sáng sẵn sàng.
Câu chuyện tối qua cả hai đều ngầm hiểu mà nhắc , thứ vẫn diễn bình thường như ngày. Chỉ điều lúc sắp tan , Giang Ký Bạch chủ động đề nghị đến đón .
chẳng mặn mà gì cho lắm. Với cái độ nổi tiếng của , khi kịp tới cửa công ty nhận , đến lúc đó cả cũng lôi cảnh vây xem như khỉ trong sở thú mất.
"Anh cách, lúc đó em cứ đợi là ."
Dù nghĩ đang "nổ", nhưng đến giờ tan tầm, vẫn đợi ở sảnh công ty. Giang Ký Bạch thì thấy , nhưng gặp ngay đối tác cũ của công ty. Vì lịch sự, đành nán trò chuyện vài câu.
Đang tính xem giờ giấc để hỏi tới , thì từ phía vang lên một tiếng gọi:
"Vân Tranh!"
đầu , đập mắt là một Giang Ký Bạch "vũ trang đầy " từ đầu đến chân.
khẽ gật đầu xin vị đối tác.
"Người đón đến , phiền thời gian của ông nữa."
Nói xong, rảo bước về phía Giang Ký Bạch. Kết quả là cái tên còn dám lộ liễu trừng mắt mấy phát đầy vẻ khiêu khích. thấy mất mặt kinh khủng, vội vàng kéo xệch sang một bên.
"Anh trừng mắt gì thế?"
Giang Ký Bạch giữ vẻ mặt cảm xúc, xoay vô lăng:
"Người sắp đào cả góc tường nhà , trừng mấy cái ?"
nhất thời nghẹn lời, chẳng giải thích thế nào về danh tính của cho . Đến khi định mở miệng thì thấy chẳng còn thời điểm nào thích hợp nữa, cộng thêm việc về đến nhà, chuyện cứ thế trôi qua.
Trong nhà bày sẵn cơm canh do Giang Ký Bạch chuẩn , là những món thích. Bầu khí chút đông cứng, đang định gì đó để phá vỡ sự im lặng thì Giang Ký Bạch lên tiếng .
"Tuần đoàn phim ."
"Hả? À, thì thôi, cũng ở nhà chơi bời lâu lắm còn gì."