Đợi đến lúc Giang Ký Bạch đóng phim, nhất định dọn về nhà ở cho bằng .
"Thưa phu nhân, xin phép về ạ."
ơ hờ gật đầu cho qua chuyện.
Sau đó, phòng tắm tẩy trần, xong một loạt các bước dưỡng da cầu kỳ bước thì mới phát hiện Giang Ký Bạch vẫn còn đang lù lù ghế sofa.
Chậc.
"Vẫn tỉnh rượu ?"
đẩy một cái, Giang Ký Bạch đổ rầm xuống sofa, nhưng dù thì cũng tỉnh táo đôi chút.
"Vân Tranh, em đối xử với chồng như thế đấy ?"
"Chồng con gì ở đây, rõ ràng là hai kẻ oan gia ngõ hẹp ép một chỗ thì . Chẳng hồi nhỏ sống c.h.ế.t cũng chịu cưới ? Giờ thỏa hiệp ?"
xổm mặt Giang Ký Bạch, xoáy mắt .
Im lặng hồi lâu, đưa tay gác lên chân mày.
"Còn vì cái gì nữa, em kết hôn thì gia đình rót vốn đầu tư, kết hôn thì bọn họ phong sát khỏi giới giải trí luôn. Đôi bên cùng lợi mà thôi."
Hóa đúng là lý do thật, cứ tưởng Giang Ký Bạch vì nguyên nhân sâu xa nào khác cơ.
"Anh thật hèn nhát, thế mà cũng chịu khuất phục ?"
Giang Ký Bạch bật vì tức, chống tay dậy khỏi sofa.
"Vân Tranh, như thể em cốt cách lắm bằng, thấy em từ chối cuộc hôn nhân ?"
chống gối dậy, xuống Giang Ký Bạch với tư thế kẻ bề .
"Người hồi nhỏ thề c.h.ế.t cưới là . Giang Ký Bạch, thế là trong giới cho thối mũi đấy nhé, mất mặt quá !"
"Anh thèm quan tâm chắc?"
Ồ, quên mất, cái tên đúng là chẳng bao giờ để tâm đến mấy chuyện đó.
chẳng buồn đôi co với Giang Ký Bạch nữa, định ngủ.
Thế nhưng cất bước thì Giang Ký Bạch bám đuôi ngay phía . dừng ở cửa phòng, ném cho một cái đầy nghi hoặc.
"Chúng là đôi vợ chồng hờ giá rẻ thôi đúng ? Anh theo đây gì?"
Giang Ký Bạch mang theo mùi rượu nồng nặc , đưa tay nới lỏng cà vạt:
"Vợ chồng giá rẻ thì cần thực hiện nghĩa vụ vợ chồng ?"
mớ lý lẽ cùn của Giang Ký Bạch cho ngẩn , suýt chút nữa tin là lý.
nghĩ kỹ xem, là vợ chồng hờ thì cần quái gì thực hiện nghĩa vụ vợ chồng!
"Anh bệnh !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-la-tra-xanh-chinh-hieu/chuong-2.html.]
Giang Ký Bạch rõ ràng hề câu của cho tự ái, khóe miệng vẫn treo nụ thương hiệu.
Đó là nụ thường trưng khi đối diện với giới truyền thông. Thiên hạ cứ ca ngợi cư xử ôn hòa, chu đáo, chỉ đứa thanh mai là đây mới hồi nhỏ Giang Ký Bạch hắc ám đến mức nào.
Giang Ký Bạch đưa tay tới, chống lên vai đẩy nhẹ trong.
"Thôi , chẳng ý đồ gì , chẳng qua quần áo đều ở trong , em định bắt tắm xong cứ thế 'trần như nhộng' mà bước đấy chứ?"
xì một tiếng, khỏa chạy rông thì cũng chẳng liên quan gì đến .
Dù , vẫn lùi giữ một cách nhất định, Giang Ký Bạch lấy quần áo từ trong tủ ôm khỏi phòng.
Anh chân bước , chân đóng sầm cửa , quên chốt đại khóa từ bên trong.
"Vân Tranh, hình như em quên đây là nhà của . Nếu thực sự gì đó thì cho dù em khóa trái cửa, vẫn cách mở thôi."
Giọng đáng đòn của Giang Ký Bạch vang lên ngoài cửa. Nếu vì giờ kết hôn, thực sự cái bộ dạng "gợi đòn" của tung lên mạng, cho đám hâm mộ sáng mắt xem thần tượng của là loại gì.
"Im , giỏi , mai đưa chìa khóa đây cho ."
Giang Ký Bạch khẽ một tiếng: "Được , ."
Sau đó là tiếng bước chân xa dần. Cho đến khi thấy tiếng cửa phòng tắm đóng ...
mới mệt lử xuống chiếc giường của . Đây là phòng ngủ chính, giường trải bộ chăn ga đỏ rực, "hỷ khí lâm môn" hết mức thể. vơ mớ cánh hoa hồng với táo đỏ, đậu phộng vứt sang một bên cho rảnh chỗ.
Cạnh giường là xấp phong bao lì xì thu ngày hôm nay. Nhìn cái nào cũng dày cộm, thừa bên trong ít tiền, nhưng giờ chẳng còn tâm trí mà đếm chác gì nữa.
[Bà vẫn còn sức nhắn tin cho tui ? Là bắt đầu ... xong xuôi hết ?]
còn kịp rep là chẳng chuyện gì xảy cả, thì tin nhắn bên nhảy liên hồi:
[Nếu là vế thì tui khuyên thật, loại đàn ông đó ham , bà mới rời bao lâu?]
thực sự cạn lời với cái não phim đen tối của nó.
: [Chẳng chuyện gì xảy hết.]
Bạn : [Ngày đại hỷ mà gì? Là bà xong?]
: [Đều . Đôi bên đến với vì lợi ích, càng ít dây dưa càng chứ . Lỡ dăm bữa nửa tháng nữa đường ai nấy thì phiền.]
Bạn : [Nghe cũng lý.]
Tán gẫu với nó vài câu, bắt đầu gà gật. Chẳng trách , cưới xin còn vắt kiệt sức lực hơn cả đàm phán hợp đồng. Chiếc điện thoại trượt khỏi tay, ý thức của chìm dần bóng tối.
Thế nên, gì về gã "hái hoa tặc" đêm qua lẻn phòng , giúp cắm sạc điện thoại còn cẩn thận vén góc chăn.
Sáng hôm tỉnh dậy, thấy chiếc điện thoại ngay ngắn tủ đầu giường, đầu óc vẫn còn m.ô.n.g lung.
Chưa kịp nghĩ kỹ xem chuyện là thế nào, mở cửa phòng thấy Giang Ký Bạch đang ung dung ăn sáng ở bàn.
"Lại đây ăn ."
"Biết ."
Mấy chuyện nghĩ thông suốt ngắt lời một cái là quên sạch sành sanh. Mà đồ ăn sáng Giang Ký Bạch mua là những món đúng gu thích mới lạ chứ.