Thôi Minh Hòa lo nàng gặp nguy, đành vội vàng theo .
Trong chốc lát, trong ngõ chỉ còn , Văn Tranh và Thôi Chiêu.
Ta Văn Tranh:
“Lời tỷ tỷ sai, gần đây nhiều kẻ buôn , thể mời Văn tiểu tướng quân cùng dạo hội đèn ?”
Văn Tranh gật đầu, bước về phía .
“Nhiếp nhị tiểu thư—”
Thôi Chiêu bỗng chặn mặt .
Hắn , ánh mắt thấp thoáng lo lắng:
“Mấy ngày nay kinh thành yên , đại tiểu thư tính tình phóng khoáng, e chịu ở yên trong hậu viện, xin nhị tiểu thư trông nom nàng nhiều hơn, chớ để xảy chuyện.”
“Đó là tỷ tỷ , còn mong nàng bình an hơn ngươi, cần một kẻ ngoài như ngươi nhắc nhở.”
Ta chút khách khí.
Thôi Chiêu im lặng, giọng nhẹ:
“Ta chỉ nàng xảy chuyện.”
“Ngươi thích đại tỷ đến ?”
Hắn gật đầu: “Thích, thích. Từ khi nàng như tiểu tiên nữ xuất hiện mặt , thích .”
“Quả nhiên mắt ngươi vấn đề.”
Ta lắc đầu, cùng Văn Tranh rời , để Thôi Chiêu ngây tại chỗ.
8
còn kịp khỏi hẻm,
Thôi Minh Hòa chạy trở .
Ông thở dốc, mặt đầy lo lắng, thấy liền hỏi:
“Nhiếp đại tiểu thư tới tìm cô ?”
Nghe , lòng chợt thắt .
“Chẳng tỷ tỷ dạo hội đèn cùng ngài ? Người ? Ngài mất nàng ?”
Thôi Chiêu ở phía xa cũng chạy tới.
Thôi Minh Hòa áy náy:
“Vừa và đại tiểu thư chút tranh cãi, nàng tức giận bỏ . Phố đông , chỉ chớp mắt thấy .”
“Đừng vội, tỷ tỷ thông minh, sẽ , chúng chia tìm…”
Ta tuy hoảng, nhưng lúc thể loạn.
Chi bằng chia tìm kiếm.
dứt lời, Thôi Chiêu xông tới chất vấn :
“Nhiếp Sương Nguyệt, gần đây kinh thành yên , nhiều kẻ buôn hoành hành. Hẳn Nhiếp đại nhân dặn dò các ngươi . Vì đêm nay vẫn còn ngoài, mang theo hạ nhân? Đại tiểu thư tính tình bồng bột, còn tưởng ngươi sẽ trọng hơn, mới nhờ ngươi trông nom nàng, ngờ ngươi dung túng nàng, giờ thì mất tích!”
Nghe trách móc, tức buồn .
“Thôi Chiêu, Nhiếp Thanh Nguyệt là tỷ tỷ của , đây là chuyện nhà , liên quan gì đến ngươi?
Cho dù liên quan, tỷ tỷ để ý là Quốc công gia, gả Thôi phủ, cũng sẽ là mẫu của ngươi.
Theo vai vế, ngươi còn gọi một tiếng di mẫu.
Ngươi đối với di mẫu như , chính là đại bất kính đấy.”
Lễ hiếu áp , khi việc tú cầu giải quyết xong, họ là hôn ước.
Ta đương nhiên là trưởng bối của .
Quát , là bất kính.
Sắc mặt Thôi Chiêu xanh mét.
Hắn lạnh lùng :
“Nhiếp Sương Nguyệt, tỷ tỷ ngươi mất tích, ngươi còn buông lời mỉa mai, thật là vô tình vô nghĩa!”
“Còn hơn ngươi mắt mù tâm mù.”
Ta nhượng bộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chon-phu-quan/5.html.]
“Thay vì tranh cãi, chi bằng mau tìm .”
Hắn biến sắc, thêm, chúng chia ba đường tìm kiếm, cho đến tận bình minh.
Ta và Văn Tranh tìm đến vách núi ngoài thành.
Thôi Chiêu cũng ở đó.
Hắn đá, thần sắc u sầu, lấy bức họa cũ.
“Những năm , luôn tìm nàng… chỉ mong nàng bình an…”
Văn Tranh , hỏi:
“Ngươi thích Nhiếp Thanh Nguyệt, là vì bức họa ?”
Hắn gật đầu.
Văn Tranh hỏi:
“Ngươi thích trong tranh, vẽ tranh?”
“Có khác gì ?”
Ta và Văn Tranh đều nữa.
Có những chuyện, vẫn hơn.
9
Tỷ tỷ quả thực gặp bọn buôn , nhưng nàng lanh trí, giữa đường nhảy xuống xe, trốn rừng ngoài thành.
Bọn vẫn truy đuổi, ép nàng đến vách núi.
Thôi Minh Hòa kịp tới, nhưng kịp cứu, hai cùng rơi xuống vực.
May vách dây leo, ông ôm nàng đu một hang động.
Hai ở đó suốt một đêm.
Đến sáng, chúng tìm tới, tiếng gọi mới cứu họ.
Hai nhà đều chuẩn kiệu mềm đưa về.
Trước khi chia tay, tỷ tỷ hỏi:
“Thôi Minh Hòa, hỏi ngài cuối, ngài nguyện cưới ?”
Không đêm qua xảy chuyện gì, luôn né tránh nàng, nay đỏ tai.
Ông đáp:
“Ta lớn tuổi, tính tình khô khan, chỉ thể cho nàng bầu bạn và chút vàng bạc. Ta còn một đứa con… nàng nghĩ kỹ ?”
Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Tỷ tỷ rạng rỡ:
“Không khéo, chỉ cần bầu bạn và vàng bạc. Cũng sợ đau, sẵn con trai càng .”
Hai mà .
Chỉ Thôi Chiêu bên, tâm như tro tàn.
10
Hắn là phận con, nào quản cha già tái giá.
Hôn sự cứ thế mà định.
Mẫu lạnh mặt, chùa bái Phật, khi trở về trong tay thêm một lá phù.
Bà dặn dặn Nhiếp Thanh Nguyệt ngày ngày mang bên .
“Vốn năm nay con hợp hôn giá, nhưng nếu con nhận định là , chúng cũng khó ngăn. Chỉ mong lá phù hộ con bình an, khi xuất giá sự thuận hòa.”
Trong mắt Nhiếp Thanh Nguyệt lấp lánh lệ quang, cẩn thận cất kỹ lá phù.
Ngày cưới định gấp, chỉ hai tháng .
Việc chuẩn hôn lễ lắm thứ, theo mẫu bận rộn mỗi ngày, hai tháng thoáng chốc trôi qua.
Nhiếp Thanh Nguyệt cuối cùng cũng xuất giá.
Hôm nàng xuất giá, trời còn sáng, phòng nàng, bên nha trang điểm cho nàng.
Hỉ phục treo giá bên cạnh.
Nhiếp Thanh Nguyệt gương đồng, ngắm chính trong gương, vui mừng khôn xiết.
Còn chút buồn.