CHỌN PHU QUÂN

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúng quen .

 

Quỳ một lúc liền lấy bánh ăn.

 

Ta hỏi: “Tỷ vì gả cho Thôi Minh Hòa?”

 

Nàng đáp:

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

“Hắn là Quốc công, địa vị cao. Nếu c.h.ế.t sớm, thủ tiết. Sau Thôi Chiêu kế vị cũng kính .”

 

Ta vẫn hiểu.

 

“Vậy gả cho Thôi Chiêu?”

 

Nàng lắc đầu:

 

“Hắn quá trẻ, lời hứa đáng tin.”

 

“Nếu sinh con, đời chỉ trách .”

 

Nàng tựa đầu lên vai .

 

“Sương Sương, thấy tham vinh ?”

 

Ta ôm nàng:

 

“Ta chỉ thấy tỷ tỉnh táo.”

 

Nàng cả quyền thế lẫn tự do.

 

Muốn đàn ông phản bội.

 

Người trẻ đáng tin.

 

Vậy thì chọn già.

 

“Lỡ nạp ?”

 

“Ta cho một bát t.h.u.ố.c.”

 

Nàng chút do dự.

 

Ta chợt nhớ kiếp hoàng đế băng hà…

 

Có lẽ cũng liên quan đến nàng.

 

Ta thở dài.

 

So với nàng, vẫn quá mềm lòng.

 

Nghĩ đến đó, bật dậy hỏi:

 

“Muội hỏi thật, tỷ mua độc d.ư.ợ.c ở ?”

 

Nhiếp Thanh Nguyệt chớp mắt, dịu dàng.

 

“Nếu phu quân tương lai của dám bạc đãi, để tỷ tay. Tay … là để vẽ tranh.”

 

6

 

Nhiếp Thanh Nguyệt vốn chẳng an phận, đêm nay là đại lễ Vạn Thọ của Hoàng thượng.

 

Không chỉ trong cung thiết yến linh đình, mà cả kinh thành dân chúng cũng mấy ngày nay ăn chơi tưng bừng, bách hí pháo hoa, cảnh tượng từng thấy.

 

Thế nên nàng quyết định kéo trèo tường ngoài du ngoạn.

 

Tuy là ban đêm, nhưng trong thời gian Vạn Thọ lệnh cấm đêm, bá tánh phép dạo chơi, phố xá náo nhiệt, bách nghệ tụ hội.

 

Kẻ kể chuyện, hát tuồng, cả con phố rộn ràng dứt.

 

Ta cùng tỷ tỷ xem xong múa rối, chạy xem vật, mua cho nàng một chiếc hoa đăng, nàng mua cho một bức đường họa.

 

Cho đến khi một nam t.ử xa lạ ngang va vai .

 

Ngay đó, túi tiền liền biến mất.

 

Ta cùng tỷ tỷ liếc , lập tức hô to “ trộm”, đuổi theo .

 

Hai bên phố kinh thành ngõ nhỏ, rẽ trái rẽ liên miên.

 

Đến khi kịp nhận , đuổi theo một con hẻm tối om, bốn phía đen kịt khiến lòng sinh sợ.

 

Tên cũng chạy nữa.

 

Hắn đầu , tay còn tung tung túi tiền của .

 

“Tiểu nương t.ử, y phục cô nương, hẳn để tâm chút bạc , mà cứ đuổi theo , chớ trách đem cô bán .”

 

Vừa dứt lời, từ trong ngõ phía bước bốn đại hán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chon-phu-quan/4.html.]

 

Kẻ nào cũng cao lớn, tay cầm gậy, ánh mắt bất thiện tiến về phía .

 

Dẫu sống một đời, nhưng rốt cuộc vẫn là khuê các tiểu thư, nào từng gặp chuyện ô uế như , đối diện năm tên buôn mắt, lòng khỏi căng thẳng.

 

Thấy chúng vung gậy đ.á.n.h tới, theo bản năng bỏ chạy.

 

lúc , mái nhà vang lên tiếng ngói dẫm, tiếp đó một nam t.ử áo trắng từ xà nhà nhảy xuống.

 

Trường kiếm còn rút khỏi vỏ, chỉ vài chiêu đ.á.n.h gục cả năm tên .

 

Ta đầu , chỉ thấy nọ chắp tay lưng, xa xa mỉm với .

 

“Muội Sương Nguyệt, lâu gặp.”

 

“Văn Tranh?” mắt, khỏi kinh ngạc thốt lên.

 

Nhà họ Văn vốn ở cạnh nhà , xem như hàng xóm.

 

Thuở nhỏ cần giữ lễ nam nữ, và Văn Tranh thường cùng chơi đùa.

 

Hắn từ bé nghịch ngợm, leo mái lật ngói, chọc ch.ó trêu mèo, ngày nào cũng gây chuyện.

 

Còn khiến đau đầu hơn cả tỷ tỷ.

 

Khi hai nhà giao hảo, phụ mẫu đôi bên từng bàn định hôn ước từ nhỏ cho .

 

còn cập kê, Văn Tranh rời biên ải.

 

Hắn chiến trường lập công, đại tướng quân đời ca tụng.

 

Một , chính là năm năm.

 

Nay gặp , trong lòng tuy vui, nhưng còn thiết như thuở nhỏ.

 

May tỷ tỷ cuối cùng cũng chạy tới.

 

Nàng thấy liền nhào tới ôm c.h.ặ.t, lời đầy sợ hãi.

 

“Vừa chớp mắt thấy , sợ gặp chuyện.”

 

“Ta gặp bọn buôn , may mà Văn Tranh cứu.”

 

Nghe , tỷ tỷ mới chú ý đến Văn Tranh, trong mắt cũng lộ vẻ vui mừng.

 

“Ồ, tiểu t.ử ngươi cuối cùng cũng từ biên ải trở về !”

 

Văn Tranh gật đầu, định chuyện, thấy cây trâm b.úi tóc tỷ tỷ rơi xuống đất, vặn rơi bên chân .

 

Hắn cúi xuống nhặt, đưa cho nàng.

 

“Đa tạ.” tỷ tỷ nhận lấy.

 

Đang thêm, thì từ , Thôi Chiêu xuất hiện.

 

Sắc mặt xanh mét: “Các đang gì?”

 

7

 

Tỷ tỷ đầu , khỏi nhíu mày.

 

Thôi Chiêu bước tới, ánh mắt chăm chăm cây trâm trong tay nàng, dường như thôi.

 

Cuối cùng vẫn nhịn :

 

“Nhiếp đại tiểu thư, nếu ngoài nàng nhận đồ của nam nhân khác, e rằng sẽ ảnh hưởng thanh danh.”

 

Tỷ tỷ cong môi , thấy thật buồn .

 

Chưa cây trâm vốn là của nàng, cho dù nhận, thì Thôi Chiêu – một ngoại nam – tư cách gì mà bất mãn?

 

Hắn ý châm biếm trong mắt nàng, chỉ đành :

 

“Dù gia phụ nhận tú cầu của nàng, hai nhà cũng xem như duyên. Ta ngoài, chỉ là giữ gìn thanh danh cho tiểu thư mà thôi.”

 

“Vậy là ngươi vì cho .” Tỷ tỷ gật đầu, ánh mong chờ trong mắt .

 

Bỗng nàng hỏi: “Phụ ngươi ?”

 

Ánh sáng trong mắt Thôi Chiêu lập tức tắt lịm.

 

Không xa, Thôi Minh Hòa bước tới, thấy tỷ tỷ liền tránh ánh mắt.

 

Tỷ tỷ , đến bên ông.

 

“Đêm nay náo nhiệt như , chi bằng Quốc công gia cùng dạo hội đèn, mấy ngày nay nhiều kẻ buôn , ngài cũng bắt chứ?”

 

Dứt lời, nàng bước .

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận