CHIẾT KIM ĐOẠN NGỌC
Chương 1
1
Tiếng x/ương c/ốt v/ỡ v/ụn răng rắc vang lên rõ mồn một trong nội thất.
Diệp Thanh Thanh phát một tiếng thét thê lương cực độ, cả đau đớn c/o gi/ật dữ dội mặt đất.
Đôi bàn tay b.úp măng vốn dùng để gảy đàn mài mực , lúc gi/ẫm n/át chân, biến thành một đống th/ịt m/áu lẫn lộn, vặn vẹo dị hình.
Nàng đau đến mức thốt nổi một câu chỉnh, chỉ thể há miệng thở dốc, nước mắt nước mũi hòa cùng phấn son nhem nhuốc khắp mặt.
Lục Tu Viễn ban đầu sững sờ, đó đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ xông lên : “Thẩm Kim Sắt! Ngươi đ/iên !”
Hắn vung tay định giáng xuống mặt .
Hộ vệ cận A Cốt bước vọt tới, dùng vỏ đ/ao nện mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c Lục Tu Viễn.
Lục Tu Viễn vốn là thư sinh tr/ói gà ch/ặt, lực mạnh đ/ánh lui năm sáu bước, “rầm” một tiếng va thành giường chạm trổ, ngã bệt xuống đất đầy chật vật.
Lực bàn chân hề nới lỏng, từ cao xuống hai kẻ đó: “Thám hoa lang, xem ngươi vẫn rõ tình hình .”
“Tấm Tây Vực hàng hải đồ , là bỏ ba mươi vạn lượng bạc trắng, hy sinh ba hộ vệ đỉnh cấp của Thẩm gia, mới c/ướp về từ tay hải khấu.”
“Trên đó đ.á.n.h dấu hải trình Nam Dương mà Đại Yến hề khai phá, một khi thông hành, mỗi năm thể mang về cho Thẩm gia năm triệu lượng lợi nhuận thuần túy.”
“Một trăm lẻ tám con thuyền giấy r/ách n/át của nàng , hủy hoại hy vọng đưa Thẩm gia lên tầm cao mới của !”
Dứt lời, gót chân xoáy mạnh một vòng, Diệp Thanh Thanh phát một tiếng hét tuyệt vọng, hai mắt trợn ngược ngất lịm .
Ta chán ghét dời chân, chùi vết m/áu đế giày tấm t.h.ả.m Ba Tư.
“Ngươi một câu ‘tâm địa thiện lương’, mà xóa sạch món nợ năm triệu lượng mỗi năm ? Lục Tu Viễn, mặt mũi ngươi cũng lớn thật đấy.”
Lục Tu Viễn ôm n.g.ự.c thở dốc, ánh mắt đầy vẻ chán ghét hề che giấu: “Thật là lũ miệng đầy mùi đồng hôi! M/ạng trong mắt ngươi, chẳng lẽ bằng mớ vật ngoài bẩn thỉu ?”
“Thanh Thanh hiểu những toan tính thương giới của các , nàng tâm tính thuần khiết, hủy họa đồ cũng là vô tâm, ngươi hạ đ/ộc thủ h/ủy h/oại đôi tay của nàng!”
Hắn gượng dậy bò về phía Diệp Thanh Thanh, ôm nàng lòng, phẫn nộ trừng mắt : “Ngươi coi rẻ m/ạng , tâm địa đ/ộc á/c tột cùng, hưu ả đ/ộc ph/ụ như ngươi!”
Ta bật lạnh lẽo.
A Cốt bê tới một chiếc ghế thái sư, ung dung xuống, nhấp ngụm nóng từ tỳ nữ dâng lên để nhuận giọng.
“Hưu ?”
“Lục Tu Viễn, ngươi ăn cơm mềm lâu quá , nên thật sự ngỡ là nhân vật thể xoay chuyển càn khôn ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chiet-kim-doan-ngoc/chuong-1.html.]
Ta giơ tay, ma ma quản sự lập tức ôm một quyển sổ cái dày cộp tiến lên, lật mở ngay mặt Lục Tu Viễn:
“Năm Tuyên Thống thứ ba, Lục Tu Viễn trúng Cử nhân, vì oai tại yến tiệc Lộc Minh, trích từ tiệm bạc Thẩm thị năm vạn lượng.”
“Năm Tuyên Thống thứ tư, Lục lão phu nhân mừng thọ, chỉ đích danh căn biệt viện phía nam thành, Thẩm gia xuất tám vạn lượng mua đứt.”
“Năm nay, ngươi Lục Tu Viễn đỗ Thám hoa, tiêu xài càng thêm vô độ, mặc là loại gấm Vân Vụ đặc cung, uống là Minh Tiền giá một lượng vàng một lạng , đến cả nghiên mực Đoan Khê tặng quan giám khảo cũng là tiền của Thẩm gia bỏ !”
Giọng của ma ma vang dội ch.ói tai, mỗi chữ như một cái t/át giáng thẳng mặt Lục Tu Viễn. Gương mặt thanh tú của lúc đỏ lúc trắng, quẫn bách đến cực điểm.
“Đủ !”
Hắn gầm lên cắt ngang: “Ngươi gả Lục gia, tiền của ngươi chính là tiền của Lục gia. Thê t.ử hầu hạ phu quân, hiếu kính cha chồng vốn là lẽ trời đất!”
Ta dằn mạnh chén xuống bàn, phát một tiếng động chát chúa: “Tiền của , chỉ thể là của ! Ta cam lòng chi tiền cho ngươi, là để mua cái danh quan trường của ngươi, là để tạo thuận lợi cho đội buôn Thẩm gia.”
Ta chỉ Diệp Thanh Thanh đang hôn mê đất, ánh mắt lạnh lẽo đến tận x/ương t/ủy:
“ ngươi nghìn sai vạn sai chính là dung túng kẻ ngoài động căn cơ lập nghiệp của Thẩm gia . Đến nước , cuộc giao dịch còn cần thiết tiếp tục nữa.”
Ta dậy, xuống Lục Tu Viễn đang như rơi hầm băng: “Người , thanh toán sổ sách.”
2
Mệnh lệnh ban , cả Lục phủ lập tức đại loạn.
Đám hộ vệ Thẩm gia vốn đợi ở ngoại viện tràn như hổ vồ mồi, bắt đầu khuân vác đồ đạc.
Lục Tu Viễn bàng hoàng hộ vệ lấy những nghiên mực Đoan Khê, những bản thảo thư họa quý giá mà nâng niu nhất.
“Các gì đó! Các dám động đồ của !”
Hắn lao lên ngăn cản, nhưng hai tráng hán dễ dàng nhấc bổng sang một bên.
Ta hành lang, mân mê móng tay, hờ hững : “Những thư họa đó là tặng ngươi để phô trương thanh thế, nghiên mực là vật phẩm trong kho của Thẩm gia. Đã còn hợp tác, đương nhiên thu hồi đồ của .”
Hậu viện chợt vang lên tiếng c.h.ử.i bới the thé của Lục lão phu nhân. Chẳng mấy chốc, mấy mụ ma ma áp giải lão phu nhân quần áo xộc xệch tới.
Bộ trang sức vàng ròng khảm hồng ngọc mà bà yêu thích nhất tháo xuống, chiếc áo khoác gấm Thục hoa lệ cũng cưỡng ép lột , giờ chỉ còn trơ bộ trung y cũ kỹ.
Mụ chỉ tay mắng nhiếc: “Thẩm Kim Sắt, ả nhà buôn lòng đen tối ! Ngươi dám nh.ụ.c m.ạ chồng như thế, sợ thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t !”
Ta bước tới, lạnh lùng đàn bà luôn vẻ chồng mặt :
“Lão phu nhân, vật đầu bà đội, đồ bà mặc, kể cả những lá vàng bà dùng để ban thưởng hạ nhân thường ngày, cái nào là của Thẩm Kim Sắt cho?”